Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:33
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vậy… cùng đến bệnh viện lúc nãy ?”

Quý Dư quanh, hỏi Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu: “Đi .”

Quý Dư cũng mấy để tâm. Cậu thích ánh mắt của , “ừm” một tiếng hỏi thêm nữa, thậm chí hỏi đối phương là ai.

Hai từ bệnh viện về, tay Quý Dư thêm một khối bột bó, dây thừng cột bột bó quấn lên cổ , để tay thể treo ngực.

Quý Dư chút bất đắc dĩ, vẻ mặt ngần ngại : “Em thấy chắc cần treo , bác sĩ cũng chỉ là rạn xương nhẹ, dùng bột cố định xung quanh là .”

Thương Viễn Chu: “Bác sĩ cũng , treo lên thể tránh va chạm và sưng to.”

Quý Dư liếc Thương Viễn Chu một cái. Nếu Thương Viễn Chu kiên trì, bác sĩ cũng sẽ yêu cầu đeo cái dây treo cổ .

Cậu chút do dự, dám thẳng như . “Chỉ là như vầy thoải mái lắm.”

“Hơn nữa trông như thể em làm ,” Quý Dư dở dở cử động tay. “Có chút khoa trương.”

Một bàn tay dừng ở chỗ bó bột tay , dùng một lực nhẹ nắm lấy.

Thương Viễn Chu cụp mắt tay , giọng trầm xuống: “Nghe lời.”

Một cảm xúc kỳ lạ lướt qua đáy lòng Quý Dư, nhẹ bẫng, như chiếc lông vũ rơi xuống đất gây ngứa ngáy, giống như tim đập nhanh hồi hộp.

Tổng giám đốc Thương, hẳn là một cấp đây.

Đối xử với nhân viên thật .

Hai đến chỗ đậu xe. Sự việc xảy quá đột ngột, Thương Viễn Chu trực tiếp lấy chìa khóa xe từ tay tài xế tự lái. Bây giờ đương nhiên cũng chỉ lái xe về.

Quý Dư cũng tiện một ở ghế , trông Thương Viễn Chu như tài xế của .

Cậu tới mở cửa ghế phụ. Thương Viễn Chu theo khựng một chút, đổi hướng, tự nhiên về phía ghế lái.

Quý Dư khó khăn dùng một tay kéo dây an , chiều dài đủ, kéo thêm một chút, nhưng một tay khó làm .

Thương Viễn Chu nhíu mày, nhận lấy dây an từ tay .

Quý Dư , đang định lời cảm ơn, thấy Thương Viễn Chu trực tiếp thả dây an . “Cảm…?”

Thương Viễn Chu: “Ngồi ghế , dây an đè lên băng vải của em sẽ thoải mái.”

Quý Dư lắc đầu từ chối: “Vòng từ qua là , sẽ đè lên .”

“Hơn nữa lái xe, em thể ở phía .”

Thương Viễn Chu như liếc một cái. “Sao thể, là em ở bên cạnh ?”

Nếu là khác, gặp kiểu đùa , lẽ sẽ gật đầu, một tiếng “đúng ”, chính là ở bên cạnh Thương Viễn Chu.

Quý Dư há miệng, nhưng chữ “là” .

Lo lắng Thương Viễn Chu cảm thấy là tài xế mới là thật.

Trán đột nhiên đau nhói, mắt là bàn tay Thương Viễn Chu thu , bên tai là giọng của : “Yên tâm , còn hẹp hòi đến mức cảm thấy lái xe cho em là làm tài xế .”

Quý Dư ôm trán búng một cái, ánh mắt vô cùng hoang mang.

Mình mới những gì trong lòng ?

? Chắc là .

Cho đến khi ghế , Quý Dư vẫn còn suy nghĩ về vấn đề , mấy thôi về phía Thương Viễn Chu.

Cậu ở phía chéo, thấy một bên mặt của Thương Viễn Chu.

Anh thẳng về phía , tập trung lái xe. Đường nét xương hàm ưu việt hiện rõ từ một bên mặt, sống mũi thẳng, đường viền hàm rõ ràng, thanh thoát.

Nhìn một hồi, Quý Dư liền quên mất định hỏi gì, chỉ chuyên chú ngắm một bên mặt của Thương Viễn Chu mà ngẩn .

Bàn tay nắm vô lăng của Thương Viễn Chu siết chặt siết chặt, như một lực vô hình bẻ thẳng , từ từ buông lỏng, nắm một cách tự nhiên.

Ngọn lửa trong lòng , ánh mắt của Quý Dư tưới thêm một lớp xăng đặc sệt, lửa bùng cháy dữ dội ngút trời, ngọn lửa l.i.ế.m láp thiêu đốt trái tim , làm cả run rẩy.

Quý Dư đang chằm chằm .

Chuyên chú chằm chằm .

Sự thật làm Thương Viễn Chu gần như hưng phấn lên trong nháy mắt. Anh thật sự , , giải tỏa.

Thương Viễn Chu cố gắng kiểm soát bản , từ từ thả lỏng , nỡ làm gián đoạn.

Chỉ đến khi Quý Dư dời tầm mắt , mới dùng giọng bình tĩnh mở lời: “Tay em thương , thời gian cứ xin nghỉ phép ở công ty .”

Sự kiên nhẫn đang bờ vực sụp đổ, Thương Viễn Chu cũng còn thể giả vờ như mặt Quý Dư bao lâu nữa.

Quý Dư cúi đầu tay , thở dài.

Thương Viễn Chu: “Hay là em đeo bột bó làm ở công ty?”

“Đến gõ chữ cũng khó khăn, định làm linh vật búp bê thạch cao ?”

Quý Dư chọc , nghĩ đến cảnh tượng đó lắc đầu. “Thôi bỏ .”

Có lẽ là do khí thoải mái, can đảm một câu: “Dù là linh vật búp bê thạch cao, cũng như A Chu bày ở đó mới thuận mắt chứ.”

Thương Viễn Chu ngạc nhiên liếc một cái. Tim Quý Dư đập nhanh, đang định sửa lời xin , liền Thương Viễn Chu : “Trêu chọc sếp ? Cẩn thận trừ lương đấy.”

Quý Dư lập tức rộ lên, xin tha: “Đừng mà sếp ơi.”

Cậu nghĩ , hùng hồn : “Là dù ở riêng cũng chú ý, để tránh lỡ miệng gọi sai.”

“Cho nên ở đây sếp, chỉ A Chu.”

Đôi mắt màu đỏ nhạt của A Chu ánh lên ý . “Nói em.”

Quý Dư cảm giác, sự kiện ngã ngựa đó, quan hệ giữa hai dường như thiết hơn một chút.

Cậu cảm kích Thương Viễn Chu cứu . Nếu cuối cùng Thương Viễn Chu ôm lấy giảm bớt lực va chạm, lẽ chỉ đơn giản là rạn xương nhẹ như .

Dù là đầu chạm đất, là con ngựa khống chế mà hoảng sợ giẫm lên , đều là những chuyện thể nguy hiểm đến tính mạng.

Còn việc Thương Viễn Chu thiết hơn với , đùa, lẽ là do áy náy vì thương vì chuyện . Tóm , là một ông chủ vô cùng .

Nếu sẽ nước ngoài và làm việc trong những ô vuông văn phòng kiểu đó, lẽ hỏi xem công ty của Thương Viễn Chu còn tuyển .

Quý Dư sofa, Thương Viễn Chu đang rót nước cho , ngơ ngác chớp mắt: “Anh đến công ty ?”

Thương Viễn Chu liếc từ xuống khối bột bó tay và sợi dây treo cổ . “Em như thế , yên tâm để em ở nhà một .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-12.html.]

“Bác sĩ kê t.h.u.ố.c cho em , nấu cơm, ăn cơm xong thì uống thuốc. Em uống chút nước nghỉ ngơi một lát .”

Sau khi Tổng giám đốc Thương làm tài xế cho , bây giờ Tổng giám đốc Thương làm đầu bếp cho .

Quý Dư tuy cảm thấy quan hệ hai thiết hơn một chút, nhưng vẫn quen lắm, chút “thụ sủng nhược kinh”, là chữ “kinh” trong kinh hãi.

Cậu yên tâm theo bếp, Thương Viễn Chu đang lấy đồ ăn từ tủ lạnh , mấy tin tưởng hỏi: “Anh làm đó A Chu?”

Ánh mắt Thương Viễn Chu sâu một cái, ý điều ám chỉ: “Yên tâm, .”

Nói chính , cảm thấy hôm nay trẻ con ít.

Giống học sinh cấp ba Thương Phạn, giống Thương Viễn Chu.

Quý Dư dám tin, nhịn hỏi thêm: “Thật hả?”

“Không thì chúng gọi cơm hộp cũng .”

Cậu vẫn còn là bệnh nhân đấy, mới rạn xương, thật sự ăn thứ gì đó kỳ lạ .

Thương Viễn Chu khẽ vuốt ve đốt ngón tay, chút búng trán Quý Dư.

Nể tình là bệnh nhân, bất đắc dĩ : “Anh sinh là Tổng giám đốc Thương.”

Câu chuyện mở , Thương Viễn Chu cũng tự nhiên tiếp: “Anh là con riêng, cái em cũng .”

“Lớp 12 mới chuyển đến Bách Lâm là vì lớp 12 mới nhà họ Thương tìm thấy. Trước đó, cũng chỉ là một đứa trẻ bình thường trong một gia đình bình thường.”

Lúc chuyện, Thương Viễn Chu bắt đầu rửa rau. Quý Dư , vẻ mặt bình tĩnh như đang chuyện của khác.

Quý Dư cũng nghĩ nhiều, thuận thế hỏi: “Vậy gia đình của như thế nào?”

Thương Viễn Chu thái rau, tiếng “cạch cạch cạch” khi d.a.o và thớt tiếp xúc tạo những âm thanh trầm đục nhịp điệu, cắt những sợi khoai tây đều tăm tắp.

“Một gia đình ba bình thường, ở trong một căn nhà cũ. Bố dượng là công nhân, làm một vài công việc đơn giản.”

Ở trong một căn hầm giá rẻ với một gã nghiện cờ bạc, một gã nghiện rượu và một đứa con lai tạp.

“Trước khi bố dượng tan làm, sẽ nấu cơm xong. Lúc đó ở bên cạnh học theo.”

Người đàn ông thua bạc trở về nhà c.h.ử.i bới om sòm, cùng phụ nữ say rượu đ.á.n.h . Nhà cửa đồ đạc ọp ẹp, đập nát cũng tiếc. Bị trút giận, đ.á.n.h đến chảy máu, cũng là đồ ọp ẹp.

Thậm chí còn bằng những món đồ bỏ tiền mua.

Tiếp tục : “Sau qua đời, nhà họ Thương tìm về, gì để nữa.”

Thương Viễn Chu nghiêng , để Quý Dư thấy rõ thành phẩm cắt xong, nhướng mày : “Bây giờ em thể tin nấu cơm chứ?”

Quý Dư phồng má. “Em tin.”

Thương Viễn Chu . “Sao nào, phục ?”

“Anh nhớ thi đầu tiên khi em đến Bách Lâm đầu mà.”

“Vừa nấu cơm, thành tích học tập ,” Quý Dư lắc đầu. “ là con nhà .”

“Vậy em ở nhà chắc cũng cưng chiều lắm, bây giờ càng…” Cậu dừng , tiếp.

Thương Viễn Chu băm tỏi, khẽ : “Không còn cách nào, trời sinh .”

Anh nhẹ nhàng quy hết thứ về mệnh .

Rồi đổ một nửa chỗ tỏi băm chảo dầu nóng. Sau khi dầu nóng già, tiếng xèo xèo làm giọng Thương Viễn Chu chút biến dạng:

“Em còn nhớ thi đầu tiên của xếp hạng cao, lúc đó em mấy quan tâm đến chuyện trong lớp .”

Quý Dư tiến lên, đưa tay thương bật máy hút mùi. “Cái gì?”

Thương Viễn Chu đầu , cũng hỏi nữa: “Không gì.”

Quý Dư ban đầu lo lắng Thương Viễn Chu sẽ làm món gì đó kỳ lạ, đen sì. Lo lắng một nửa thì yên tâm, ăn miệng mới phát hiện yên tâm quá sớm.

Vị thực đến nỗi khó ăn.

cũng tuyệt đối ngon.

Một cảm giác kỳ lạ, giống như là, nghiêm túc nấu một bát nước sôi để nguội , nhạt nhẽo vô cùng.

Quý Dư nghi ngờ những món ăn gia đình mặt. Rõ ràng thấy Thương Viễn Chu cho hành, gừng, tỏi, muối, rốt cuộc bước nào xảy vấn đề?

Thương Viễn Chu : “Sao ?”

Quý Dư: “Không gì, ngon.”

Lời thật sự trái với lương tâm. Thương Viễn Chu nhất định thần Vị Giác nguyền rủa.

vất vả làm, Quý Dư vẫn ăn sạch sẽ đồ ăn.

Nửa giờ , sự thúc giục của Thương Viễn Chu uống thuốc.

Thời gian vẫn là mùa hè, sắp giữa hè. Hôm nay chụp ảnh, cưỡi ngựa, còn ngã, dính nhớp khó chịu vô cùng.

Quý Dư liếc chiếc giường sạch sẽ, bản , băn khoăn nửa ngày.

“Cộc, cộc, cộc…”

Cửa phòng Thương Viễn Chu gõ vang. Cá Trích Nhỏ với vành tai ửng đỏ ló mặt . “Kia… thể giúp em quấn màng bọc thực phẩm lên chỗ bó bột ?”

“Một tay em làm .”

Thương Viễn Chu nhíu mày: “Em tắm ?”

Sau khi Quý Dư gật đầu, chút do dự từ chối thẳng thừng: “Không .”

Thương Viễn Chu: “Màng bọc thực phẩm thể ngăn nước , hơn nữa một tay em thì tắm kiểu gì?”

Quý Dư nhíu mày thanh tú. Cậu thật sự chấp nhận việc cứ thế bẩn thỉu, đầy mồ hôi mà ngủ. “Không thì giúp em?”

Nếu là tình huống khác, Quý Dư sẽ bốc đồng những lời như . hôm nay Thương Viễn Chu cứu , quan hệ gần gũi hơn ít, hai đều là đàn ông, là Beta, Thương Viễn Chu cũng Omega, ở chung một mái nhà, giống như bạn cùng phòng đại học .

… Yết hầu Thương Viễn Chu lên xuống, giọng chút khàn khàn khó phát hiện: “Việc đối với chút khó.”

Khó đến mức như một bài kiểm tra.

Hả?

Quý Dư nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng . Hơn nữa khi bốc đồng, cũng nhận , đến lúc đó sẽ hổ đến mức nào. “Hay là thôi…”

Lời còn xong Thương Viễn Chu cắt ngang: “ thể thử xem.”

Đôi mắt hẹp dài của Thương Viễn Chu ánh lên vẻ u ám khó hiểu, giống như một đầm lầy sâu thấy đáy đang chờ đợi con mồi sa .

Loading...