Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy Được - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-28 14:17:09
Lượt xem: 160

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cho nên để ý việc em ở bên nhân cách của . Tôi chỉ kết hôn với em, bảo vệ em và đứa bé. Tôi vẫn thể sống với em với tư cách bạn bè.”

Tôi nghiến răng cái vẻ “ xanh” của , cảm giác như khắc hai chữ “tra nam” lên trán .

Thấy gì, cũng ép: “Em cứ từ từ suy nghĩ, vội. Tôi chỉ nghĩ… đây là cách duy nhất để thể ở bên em.”

Tưởng Triệt , đờ một lúc lâu.

Rắc rối to đây.

16

Những ngày gần đây sống mơ mơ hồ hồ.

Gần đây bắt đầu thấy đuối sức, luôn cảm giác cơ thể chút yếu .

Đi kiểm tra thì phát hiện đứa nhỏ cần nhiều pheromone của ba nó.

Thế là, Tưởng Triệt dọn thẳng phòng ở luôn, ngủ giường, ngủ đất.

Một hôm, tỉnh dậy trong vòng tay Tưởng Triệt, liền ngay nhân cách thứ hai xuất hiện .

“Dậy ?”

Tôi ngáp một cái gật gật đầu.

“Anh gọi bữa sáng cho em , lát dậy ăn nhé, họp .”

Tôi phẩy tay: “Bye bye.”

Buổi tối tan làm, bước phòng thì thấy Tưởng Triệt đang ngơ ngẩn một cuốn sổ.

Tôi bước tới lên đùi : “Sao thế?”

“Tưởng Triệt cầu hôn em ?”

Tôi buột miệng: “Sao ?!”

“Anh hết cho . Còn bảo thuyết phục em đồng ý kết hôn nữa.”

Tôi dậy, căng thẳng chột .

Kết quả là ôm eo , kéo sát hơn.

“Lận Ngôn, đừng tưởng em đang nghĩ gì.”

“Em nghĩ gì?”

“Em đang định sinh xong đứa nhỏ bỏ ?”

Tôi giật , ?!

“Từ đầu em vốn chẳng định chịu trách nhiệm đúng ? Em chỉ đơn thuần ngủ với , thậm chí khi mang thai, em cũng cố ý đấy. Em một đứa con huyết mạch mạnh mẽ, nhất đứa nhỏ còn mang m.á.u của am. Mà sự xuất hiện của cho em cơ hội đó.”

Anh bóp cằm nâng lên: “Nếu bác sĩ đứa nhỏ cần pheromone của , chắc em giấu luôn chuyện t.h.a.i và đá từ lâu .”

“Dù em vốn là một Beta lạnh tim lạnh phổi mà.”

Ơ? Tự dưng công kích cá nhân?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-mang-thai-nhung-khong-chay-duoc/chuong-9.html.]

“Anh em đến làm phó quan của . Với phận Thiếu tướng mà chịu thiệt đến làm máy giám sát bên cạnh .”

quan tâm. Em tới vì lý do gì quan tâm. Em thích cũng quan tâm. Anh chỉ , em thể thương xót một chút, chịu kết hôn với ?”

Hả??

“Anh một tháng mới ngoài một , mỗi tối đa năm ngày. Dù chăm em và con cũng lực bất tòng tâm. nếu kết hôn, thì cả và Tưởng Triệt đều thể chăm sóc hai mỗi ngày. Hơn nữa, thích em đến thế. Đợi con sinh , em ly hôn cũng , chắc chắn theo em.”

“Chúng cho đứa nhỏ một phận hợp pháp, mượn Tưởng Triệt hầu hạ em. Sau cần nữa thì ly hôn, ?”

Tôi… thật sự thuyết phục.

“Như công bằng với .”

Anh đưa cuốn sổ bên cạnh: “Em xem , tự nguyện mà. Anh sợ em vất vả lúc mang thai, ở bên chăm sóc em. Thậm chí khi con đời, cũng chấp nhận trở về làm bạn bình thường.”

“Em cứ coi như… tội nghiệp chúng một chút… hai chúng , ?”

Tôi tựa đầu lên vai .

Nói thật thì… cũng thể.

17

Hôm đó, dẫn đăng ký kết hôn luôn.

Từ đó về , thêm hai hầu phiên xuất hiện.

Chất lượng cuộc sống tăng vọt.

Sáng dậy là đồ ăn, ba bữa một ngày đều do Giang Triệt lo hết, chỉ việc… ăn.

Mọi việc nhà đều do bao trọn, thì ăn no, uống đủ làm, tan làm, ngủ.

Cuộc sống là… thoải mái đến mức dám tin.

Ngày đứa nhỏ chào đời, Giang Triệt ôm con vui đến mức ôm hoài buông.

Buổi tối, đứa bé giường nhỏ, với : “Nhóc con cái nốt ruồi ở thắt lưng giống y hệt em, đáng yêu ghê.”

Tôi trợn tròn mắt.

Nốt ruồi ở thắt lưng? Giang Triệt ?

Chỉ nhân cách thứ hai mới thôi mà!

Tôi dịch đến gần mép giường: “Anh rốt cuộc là ai?”

Giang Triệt sững , đó vẻ mặt như ngộ : “À, sơ suất .”

Tôi nổi giận: “Sơ suất cái gì mà sơ suất?! Anh chuyện gì?!”

Giang Triệt còn cái vẻ lạnh lùng ban đầu.

“Vợ ơi, là nè.”

Tôi rùng : “Ý là gì? Anh đoạt xác ? Giang Triệt biến mất ?!”

Anh xuống giường, kéo về trong chăn đắp kín : “Chỉ là dung hợp thôi, .”

Loading...