Anh cũng nhận điều lạ, ôm lấy : “Sao thế? Sợ đến ?”
Tôi dí quang não mặt .
“Ngày 26, ngày 26?”
Anh trợn to mắt đầy kinh ngạc.
“Kỳ mẫn cảm của lùi một ngày. Em lo cho lắm, còn tưởng biến mất luôn . Anh em sợ đến mức nào .” Tôi bóp mạnh đùi , cố nặn hai giọt nước mắt.
Anh ngẩn một chút, đó nheo mắt : “Em và Tưởng Triệt hôn là lên giường?”
Tôi hít một lạnh.
Anh… thông minh đến ?
“Chỉ hôn một cái.”
Anh bóp cằm : “Anh mà. Em diễn mặt thì chắc chắn làm chuyện với . Nhìn mắt , , thật sự chỉ hôn một cái?”
Tôi giơ tay thề: “Em thề. Với con còn nhỏ thế , dù em thèm thể thế nào, em cũng làm gì . Anh tin em.”
Anh ấn đầu n.g.ự.c , thở dài một : “Anh tin em. Chuyện đến bất ngờ, chắc chắn của em. Là tên Tưởng Triệt mặt dày chứ em.”
Tôi chạm đầu nhẹ nhẹ n.g.ự.c : “Anh sự tồn tại của .”
Anh hừ một tiếng: “Thì , g.i.ế.c .”
“Hiện tại cơ thể đang định, chúng nhanh chóng đến viện nghiên cứu kiểm tra. Bên xử lý gần xong , em cũng liên hệ với Thượng tá Kì, sẽ đến nhận bàn giao, đó chúng thể về.”
“Được, vấn đề.”
Chỉ là ngờ chuyện rắc rối như .
Sáng hôm , khi phát hiện nhân cách thứ hai biến mất, cứng đờ luôn.
Còn thì vui như tết, suýt nữa lôi uống rượu để ăn mừng.
Cuối cùng, rót hai cốc nước ấm, cụng với .
“Nào nào, ăn mừng một cái. Tranh thủ đoạt luôn cơ thể , từ nay chỉ , .”
Nghe câu đó, đầu ong lên một tiếng.
Nếu luôn là điều khiển cơ thể… chẳng tự do của tong ?
Hơn nữa, quốc gia chẳng mất luôn một chiến lực hàng đầu?
Dù gì cũng từng lên chiến trường.
Mà bộ kiến thức chiến đấu dạy từ đầu, một tân binh như … chắc chắn tốn của ít thời gian.
Càng nghĩ càng bực, đột nhiên buồn nôn.
“Sao đấy? Sao thế?”
Tôi xua tay: “Không .”
Tôi tức đến mức nôn luôn đây .
15
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-mang-thai-nhung-khong-chay-duoc/chuong-8.html.]
Ngày đầu tiên trở về từ chiến trường, liền đưa Tưởng Triệt viện nghiên cứu.
“Vấn đề bây giờ là: nhân cách thứ nhất biến mất .”
Triệu Khải nhắm mắt , tuyệt vọng .
Trường hợp của Tưởng Triệt đúng là ca đầu tiên, gì để tham khảo.
“Chắc là do ảnh hưởng của tiêm tinh chất pheromone đó. Trước tiên cứ kiểm tra tổng quát , đó mỗi ngày chúng theo dõi tình trạng của . Sư , đành phiền luôn ở bên cạnh Thượng tá .”
Tôi thở dài bất lực.
Tôi trở thành máy giám sát hình .
Lần , nhân cách thứ hai cố sống tận năm ngày mới biến mất.
Khi Tưởng Triệt tỉnh , đang nhét cam miệng .
“Ăn miếng , cái chua lắm đấy.”
Tôi trực tiếp nhét một múi cam miệng .
Chua đến tỉnh cả , cực kỳ ngon luôn.
Tưởng Triệt mặt đổi sắc nuốt xuống.
Tôi cảm thấy đúng. Nếu là “chồng ”, chắc chắn sẽ nhổ gào ầm lên.
“Anh là Tưởng Triệt?”
Tưởng Triệt khẽ ừ một tiếng.
“Ồ, tỉnh thì ăn trưa xong họp. Vừa thắng trận xong, họ mở tiệc ăn mừng.”
“Lận Ngôn.”
Tôi nhét nốt múi cam cuối miệng : “Gì?”
“Chúng kết hôn .”
Vỏ cam trong tay rơi cái bịch xuống đất.
“Tìm thời gian đăng ký, dù gì trong bụng em cũng đang mang con của .”
Tôi giơ tay chặn : “Không con .”
“Ồ, đến lúc đó làm xét nghiệm quan hệ cha con. Nếu của thì cứ coi như em đúng.”
Tôi: “…”
“Sau khi kết hôn với , chúng vẫn sống như là . Tôi chỉ là… bỏ lỡ tuổi thơ của đứa trẻ. Tôi mỗi ngày đều ở bên nó.”
“Vậy tức là… kết hôn với chỉ vì đứa bé?”
Tưởng Triệt lắc đầu: “Không. Là vì em. Tôi thích em từ lâu , chỉ là em luôn chút bài xích Alpha nên dám tỏ tình. Kết quả, chuyện thành thế . cũng tham lam. Em kết hôn với là .”
Tôi sốc nặng: “Anh … thích ?”
Tưởng Triệt gật đầu: “Hồi đó còn thử dò hỏi em, hỏi em thấy tình yêu AB thế nào. Em bảo là thần kinh, chỉ BO mới là tuyệt phối. Em xem thường Alpha tự kiềm chế . Sau đó em là Omega, cứ nghĩ uy h.i.ế.p em . Tôi còn nghĩ… sẽ cứu em khỏi biển lửa.”
Tôi: “…”