Thậm chí, ngay cả khi Kỳ mẫn cảm xuất hiện, cũng chắc liệu xuất hiện nữa .
Nếu vĩnh viễn xuất hiện nữa...
Dù cũng là vợ chồng một thời gian, nổi một lời từ biệt đàng hoàng.
Thật bức bối.
Hơn nữa, một sống động như thế, bỗng dưng tự nhiên biến mất, chỉ nghĩ thôi cũng khiến tim đau.
"Kiểm tra? Hiện tại thấy . Nếu còn Kỳ mẫn cảm nữa thì càng ."
Anh trải đệm .
Tôi lập tức bật dậy khỏi giường.
Anh thấy chằm chằm thì lạnh một tiếng. "Sao? Xót cho ? Muốn gặp ? Sợ Kỳ mẫn cảm nữa, thì sẽ xuất hiện nữa ?"
Tôi lưng , xuống nữa, lười chuyện với .
"Yên tâm , đùa thôi. Về đến nơi sẽ kiểm tra. Dù thế nào nữa, cũng sẽ tìm cách để biến mất, dù thì cũng là thích."
Tôi chợt gây sự với . "Cũng hẳn là thích."
"Không thích? Chỉ đơn thuần là thèm khát xác thôi ?"
"Anh im miệng ."
Chuyện gì đang xảy ? Anh là ít , hôm nay cứ cãi cọ mãi với thế.
Hơn nữa, còn trúng tim đen của .
Sáng sớm hôm , Tưởng Triệt nhận tin tức, rằng tộc Trùng bắt đầu rục rịch gây chiến.
Chúng cùng chiến trường.
Ban đầu cho , nhưng hiểu , thấy yên tâm chút nào.
Quả nhiên, mới bàn bạc xong phương án tác chiến, Tưởng Triệt bước Kỳ mẫn cảm.
Bác sĩ quân y định tiêm t.h.u.ố.c ức chế cho , nhưng khoát tay, liếc một cái : "Pheromone của đang bùng phát, quá phù hợp với chiến trường . Vừa , đang cục tức chỗ xả. Chuyện ở đây giao quyền xử lý cho Phó quan Lận."
Nói xong, dẫn khởi hành.
Tôi kịp thời chặn . "Dù thế nào nữa, cố gắng trở về mười một giờ đêm nay."
Tưởng Triệt im lặng một lúc, hỏi: "Cậu nhớ đến ?"
Tôi cũng im lặng một lúc. "Anh từng chiến trường. Nếu ngày mai xuất hiện, e rằng sẽ chịu c.h.ế.t."
Tưởng Triệt gật đầu. "Ồ, hóa phế vật đến thế."
Tôi: "..."
Không thể phản bác.
" là điều đều để hưởng. Còn công việc bẩn thỉu, cực nhọc thì gánh hết." Nói xong, nắm lấy tay như thể an ủi. "Dù thì, nhất định sẽ về mười một giờ tối."
"Được."
Tưởng Triệt lời, mười rưỡi tối rút quân khỏi tiền tuyến trở về.
vì kết thúc chiến đấu càng nhanh càng , phóng thích quá nhiều Pheromone, làm cơ thể kiệt sức.
Vừa về đến nơi thì ngất xỉu.
Ngày thứ hai của Kỳ mẫn cảm, tỉnh .
Tôi chằm chằm mắt , lời nào.
Anh đầy nghi hoặc, khẽ gọi một tiếng: "Vợ ? Em thế?"
Tôi thở phào một , ôm lấy trái tim đang đập phần quá mạnh của .
Tôi lao đến bên giường, ôm chặt lấy .
Anh cũng cảm nhận điều gì đó, liền ôm lòng. "Có chuyện gì ? Sợ hãi đến mức cơ !"
Tôi dí Thiết quang học mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-mang-thai-nhung-khong-bo-chay/chuong-6.html.]
"Ngày 26? Ngày 26 ư?"
Anh kinh ngạc mở to mắt.
"Kỳ mẫn cảm của lùi một ngày đó! Em lo lắng lắm, em còn tưởng sẽ biến mất luôn. Anh em sợ đến mức nào ." Tôi dùng sức véo đùi một cái, ép rơi hai giọt nước mắt.
Anh ngây một chút, nheo mắt . "Em hôn ngủ với Tưởng Triệt ?"
Tôi hít một lạnh.
Anh thông minh đến thế cơ .
"Chỉ hôn một cái thôi."
Anh bóp cằm . "Anh ngay mà, việc em diễn kịch mặt chắc chắn là làm chuyện gì đó với . Nhìn mắt , thật , chỉ hôn một cái thôi ?"
Tôi giơ tay lên. "Em thề. Với , con còn nhỏ thế , cho dù em thèm thể đến mấy cũng sẽ làm gì , tin em."
Anh ấn đầu ngực, thở phào nhẹ nhõm. "Anh tin em . Chuyện xảy đột ngột như , chắc chắn em cố ý, là của cái tên Tưởng Triệt vô liêm sỉ , em sai."
Tôi gật gật đầu n.g.ự.c . "Anh đến sự tồn tại của ."
Anh hừ một tiếng. "Thì nào? Anh thể g.i.ế.c ."
"Tình trạng cơ thể hiện tại đặc biệt, chúng cần nhanh chóng đến Viện nghiên cứu để kiểm tra. Mọi việc ở đây gần như xử lý xong, em cũng liên hệ với Thượng tá Kỷ. Hắn sẽ đến tiếp quản ngay, lúc đó chúng thể trở về."
"Được, thành vấn đề."
Chỉ là ngờ, chuyện trở nên rắc rối đến thế.
Sáng sớm ngày hôm , khi phát hiện nhân cách thứ hai vẫn biến mất, đơ .
Anh thì ngược , mừng rỡ đến mức uống rượu ăn mừng với .
Cuối cùng, nâng hai ly nước ấm lên cụng với .
"Nào nào, cụng ly chúc mừng! Cố gắng cuối cùng sẽ chiếm đoạt cơ thể , chỉ , ."
Nghe , đầu ong lên một tiếng.
Nếu cứ mãi là , chẳng tự do của sẽ biến mất ?
Hơn nữa, chẳng quốc gia sẽ trực tiếp mất một chiến lực lớn ?
Dù thì từng chiến trường bao giờ.
Và tất cả kiến thức tác chiến đều dạy từ đầu cho . Một tân binh như thế, sẽ làm lãng phí nhiều thời gian của .
Tôi nghĩ, càng nghĩ càng tức, đột nhiên nôn khan một cái.
"Sao thế, thế?"
Tôi xua tay. "Không ."
Mẹ nó, tức đến mức nôn ọe luôn .
Ngày đầu tiên trở về từ chiến trường, đưa Tưởng Triệt Viện nghiên cứu.
"Vấn đề bây giờ là nhân cách thứ nhất biến mất."
Triệu Khải nhắm mắt , vẻ mặt tuyệt vọng.
Trường hợp của Tưởng Triệt là ca bệnh đầu tiên, tài liệu tham khảo nào.
"Chắc là ảnh hưởng từ Pheromone tinh khiết tiêm đó. Tóm , cứ kiểm tra sức khỏe tổng quát , đó chúng sẽ theo dõi tình trạng của mỗi ngày. Sư , làm phiền luôn theo sát Thượng tá ."
Tôi bất lực thở dài.
Tôi, cái máy giám sát hình , tiếp tục công việc.
Lần , nhân cách thứ hai kiên trì tồn tại suốt năm ngày mới biến mất.
Lúc Tưởng Triệt tỉnh , đang đút cam cho ăn.
"Ăn , loại cam chua lắm đấy."
Tôi trực tiếp nhét một múi cam miệng .
Chua rụng răng luôn, ngon tuyệt cú mèo.
Tưởng Triệt mặt cảm xúc nuốt chửng.