Tôi rời .
Ngay khi cánh cửa khép , nụ môi biến mất.
Tôi bật quang não, nhắn cho viện trưởng Viện nghiên cứu: 【Triệu Khải, gửi hồ sơ của Trần Triệt, phần tài liệu bảo mật liên quan đến kỳ mẫn cảm.】
Triệu Khải: 【Vâng, sư , cho em ba phút.】
Tôi trả lời: “OK.”
Hôm nay Trần Triệt khác lạ, đến mức nghi ngờ đó là “bản gốc”, chứ nhân cách thứ hai.
Nếu , nhân cách thứ hai ?
Tôi xem bộ báo cáo sức khỏe của Trần Triệt.
Không bất cứ vấn đề nào.
Tôi gọi Triệu Khải.
“Anh chút bất thường, khi về quân bộ, sẽ đưa kiểm tra.”
“Xảy chuyện gì?”
Tôi thở dài: “Hình như nhân cách thứ hai biến mất .”
“Có thể là do Lý Sâm tiêm, tin tức tố nguyên chất của tác động lên Trần Triệt, vì độ phù hợp cao.”
Tôi ném cuốn sách sang ghế bên cạnh: “Giờ thể chắc chắn, sẽ quan sát thêm, nhưng khi về, kiểm tra ngay lập tức.”
“Không thành vấn đề.”
“Sư , em Lý Sâm sắp xử nặng.”
Tôi “ừ” một tiếng: “Lệnh là đưa . Cậu ý kiến gì ? Hắn suýt khiến chúng mất một trong ba chiến lực chủ chốt, còn gì để ?”
Bên im lặng vài giây, : “Sư đúng, em ý kiến.”
11
Hai tiếng , Trần Triệt về.
Anh mang đồ ăn nấu xong đặt mặt .
“Xem thử ăn nổi .”
Tôi đồ ăn, mà chỉ chằm chằm .
Anh bê phần ăn sang bàn bên cạnh, kéo ghế đối diện .
“Lận Ngôn, em thật sự thông minh.”
Tôi tựa đầu giường, bật : “Anh cũng .”
“Vậy là mỗi hôn mê một ngày trong kỳ mẫn cảm… đều là vì một khác xuất hiện đúng ?”
Tôi gật đầu.
“Sao em nhận ? Chúng khác nhiều lắm ?”
Tôi ngáp: “Anh nấu ăn.”
Trần Triệt im lặng một thoáng.
“Em và cái ‘ khác’ đó ở bên , còn cả một đứa con. Em omega m.a.n.g t.h.a.i là giả, thực em omega, mà là em m.a.n.g t.h.a.i con .”
Tôi gật đầu, lắc đầu: “ là omega, nhưng m.a.n.g t.h.a.i con của , của .”
Anh nghiến răng: “Tôi cãi chuyện đó nữa. Hai ở bên từ khi nào?”
“Hơn ba năm .”
Anh sững sờ: “Vậy là ngay khi bắt đầu vấn đề, hai ở với ? Dựa cái gì?”
Tôi nhíu mày: “Dựa cái gì là ?”
Anh ngoài định cảm xúc, : “Không gì. Em đúng là beta?”
“.”
“Vậy em cần tin tức tố của , nhưng giờ con cần tin tức tố của đúng ?”
“.”
“Vậy thời gian em ở cạnh . Tôi sẽ cung cấp tin tức tố cho con.”
Tôi khó hiểu: “Từ đầu đến giờ chẳng chúng vẫn ở cùng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-cap-duoi-mang-thai-om-con-tron-trong-long-lanh-dao/6.html.]
“Tôi là… 24/24.”
Hả?
12
Buổi tối, Trần Triệt bước thẳng phòng .
Tôi: …
“Anh làm gì thế?”
Anh kéo từ một tấm đệm: “Yên tâm, ngủ đất. Chỉ cần thả tin tức tố cho con thôi.”
“À, . À đúng, với Viện nghiên cứu . Vài hôm nữa, khi về, kiểm tra cơ thể.”
Kỳ mẫn cảm mãi đến, chắc chắn là vấn đề.
Nếu kỳ mẫn cảm xuất hiện, nhân cách thứ hai cũng xuất hiện.
Thậm chí, cho dù xuất hiện, cũng chắc còn xuất hiện nữa.
Nếu như… biến mất vĩnh viễn…
Dẫu cũng từng là phu phu một đời, kết cục chẳng nổi một câu từ biệt.
Thật khó chịu.
Và một sống động như … đột nhiên biến mất, nghĩ thôi cũng thấy đau tim.
“Kiểm tra gì? Tôi thế là quá . Nếu cả đời còn kỳ mẫn cảm nữa thì quá tuyệt.”
Anh trải đệm .
Tôi bật dậy khỏi giường.
Anh thấy , lạnh: “Sao? Nhớ ? Muốn gặp ? Sợ kỳ mẫn cảm nữa thì ?”
Tôi xoay xuống, buồn tiếp.
“Đùa thôi. Khi về sẽ kiểm tra. Dù thế nào cũng sẽ tìm cách để biến mất. Dù gì… là mà em thích.”
Tự dưng cãi: “Không hẳn là thích.”
“Không thích? Vậy chỉ là thèm ?”
“Anh im .”
Sao hôm nay nhiều lời ? Bình thường nhiều thế .
Mà khổ nỗi là đúng.
13
Sáng hôm , Trần Triệt nhận tin tộc trùng bắt đầu manh động.
Chúng cùng mặt trận.
Ban đầu cho , nhưng linh cảm bất an, nên vẫn theo.
Quả nhiên, bàn chiến lược xong, Trần Triệt rơi kỳ mẫn cảm.
Quân y định tiêm t.h.u.ố.c ức chế, nhưng phẩy tay, liếc , :
“tin tức tố của đang bùng nổ, phù hợp trận. lúc cũng đang bực .”
“Mọi việc bên giao cho Phó quan Lận quyền.”
Nói định dẫn quân .
Tôi chặn : “Dù thế nào tối nay 11 giờ về.”
Trần Triệt sững một chút, hỏi: “Nhớ đến ?”
Tôi im lặng vài giây: “Hắn từng chiến trường. Nếu đúng ngày mai ngoài… khi c.h.ế.t ngay.”
Trần Triệt gật đầu: “Ồ, thì vô dụng .”
Tôi: …
Không phản bác .
“Thật đúng là tiện nghi hưởng hết. Mọi việc nặng nhọc đều làm.” Anh nắm tay như trấn an: “Dù nữa, 11 giờ tối nhất định về.”
“Ừ.”