Ánh kim loại lóe lên, đầu : "Tôi rõ , đừng lo lắng."
Nói , khẽ siết nhẹ tay , bổ sung: "Biết lo, chúng sẽ về sớm thôi."
Nhìn vẻ kiên quyết của , thể thuyết phục , đành gật đầu: "Được."
Ba Bùi cho theo Bùi Cẩn Qua, một phần là vì lời , một phần khác là để làm tai mắt, giám sát Bùi Cẩn Qua, đừng để làm những chuyện quá cực đoan.
Cậu , đương nhiên theo. ngờ...
Ngồi xe mấy tiếng đồng hồ, khi xuống vẫn còn ngơ ngác.
"Đây là...?"
Tôi chớp chớp mắt, những kiến trúc cổ kính. Thành cổ là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng của Thành phố B.
"Trước đó vô tình thấy trong ví danh thành cổ, hôm nay chúng thời gian rảnh, cùng dạo ."
" bây giờ ban đêm, đợi khi đêm xuống đèn lên sẽ hơn."
Bùi Cẩn Qua tiếc nuối nhún vai: "Đáng tiếc là với tình trạng của bây giờ, bố sẽ cho ngoài buổi tối , sợ bộc phát thú tính làm cái gì đó..."
Nói nửa câu, cong mắt: "Anh, đừng hiểu lầm, luôn giữ trong sạch, từng làm bậy bạ ."
"Cảm ơn , cũng tin ." Tôi mím môi, rõ tính cách của Bùi Cẩn Qua.
"Anh, bên cạnh chỉ ." Cậu .
Ba năm , là như thế nào. Tình yêu và sự thù hận luôn che giấu, rõ ràng và mãnh liệt.
Là thừa kế của nhà họ Bùi, mà chút tin đồn tình ái nào. Ngược , tin tức xã hội thì nhiều.
Hôm nay làm què chân ai đó, ngày mai cùng ai đó chơi thể thao mạo hiểm ký thỏa thuận cá cược. mấy năm nay đàng hoàng hơn nhiều, cũng dần bắt đầu tiếp quản công việc của tập đoàn Bùi Thị, ngày càng dáng nắm quyền.
Forgiven
Trong lòng chút hoảng loạn, nghiêng mắt tránh ánh nóng bỏng của , khẽ : "Xin ..."
"Đi thôi, trong chơi chút, hôm nay bao trọn ." Mặc dù khóe mắt khó che giấu vài phần thất vọng, nhưng vẫn thành thạo kéo : "Tôi , ở bên cần xin , những điều đó chỉ là do làm ."
"Là đường đột , vẫn nên cùng dạo thành cổ thật vui ."
Thành cổ .
Bởi vì đây là quê hương của ông nội, tuổi thơ của qua ở đây. Ông nội khi mất vẫn luôn đến đây một chuyến.
sức khỏe ông ngày một suy yếu, chỉ thể giường bệnh, mỗi ngày cầm tấm vé đó ngắm nghía, lẩm bẩm đợi cơ thể khỏe hơn một chút sẽ cùng . Thế nhưng cuối cùng tấm vé cũng hết hạn, và ông nội cũng .
Thành cổ liền chôn vùi sâu trong ký ức của .
"Cảm ơn , thôi." Tôi chút cảm thán, gật đầu.
Đây cũng coi như là thành tâm nguyện của ông nội .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-anh-da-nan-long/chuong-8.html.]
"Cái gì? Hôm nay đón khách du lịch? Tại ?!"
Một giọng chói tai vang lên từ đằng xa, giọng chút quen thuộc. Tôi nghiêng đầu sang, khi thấy rõ mấy đó, lòng chùng xuống.
Là “về mặt sinh học” của , cùng với Omega... em trai xinh .
sớm cần nữa , còn cảnh cáo đừng xuất hiện mặt em trai. Tôi chỉ dám từ xa một cái, vội vàng bỏ chạy.
Đến bây giờ, em trai chắc hẳn từng gặp .
"Thưa ngài, xin mời lối .” Người hướng dẫn đến đón chúng .
"Tại bọn họ thể trong!" Người giận dữ đầu , vặn đối mặt với . Biểu cảm của bà ngay lập tức trở nên phức tạp, tự chủ lùi một bước.
"Mẹ? Sao ?" Em trai phát hiện sự khác thường của , lo lắng hỏi.
Tôi bình tĩnh thu ánh mắt.
"Sao ?" Bùi Cẩn Qua hỏi.
"Không gì."
Tôi lắc đầu, thu ánh mắt, theo Bùi Cẩn Qua cổ thành.
Từ đằng xa, phía lưng vang lên một giọng chói tai:
"Lý Yếm!!"
Bước chân khựng một chút, đầu. Tôi còn mang cái tên đó nữa .
Tôi sống, trường lưu ở nhân thế.
Thong dong dạo bước trong thị trấn cổ kính, luôn thể thấy bóng dáng ông nội ở một vài góc phố.
Những điều đó là quá khứ .
Tôi mím môi, nhẹ nhàng nắm tay thanh niên.
Tôi cũng thể sống mãi trong quá khứ .
Khi về nhà trời khá muộn.
Ở lầu, một nữa gặp Lâm Cảnh Bách. Ánh mắt lướt qua , hệt như cây cỏ hoa lá .
Hắn gọi , cũng dừng , ngược còn nhanh chóng chạy , đợi đến khi về nhà mới thở phào nhẹ nhõm.
Vô tin nhắn đổ dồn điện thoại của .
【Lý Trường Lưu, từng thật lòng với em ?】
【Là em đến .】