Beta - Anh đã nản lòng - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-08-24 06:27:07
Lượt xem: 2,300

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y , lực mạnh, ánh mắt gần như hóa thành thú dữ, chằm chằm .

 

Tôi vội vã trả lời: “Không , .”

 

Tôi ngờ phản ứng mạnh như . thì cũng mất việc.

 

“…”

 

Cậu hít sâu một , những sợi tóc đen mỏng dính trán do mồ hôi. Một lát , thở của mới trở bình thường, dậy, : “Tôi đây, thể để quấy rầy giấc ngủ của .”

 

Nói , nhẹ nhàng : “Có gì mà bồi thường chứ, cứ ở bên . Anh nghỉ ngơi sớm , xuống đây.”

 

“…Cẩn Qua.” Tôi chút do dự, dặn dò: “Đừng chấp nhặt với , chiều hư , về sớm , để bác sĩ kiểm tra cơ thể cho .”

 

“Ừm, .” Nụ của trai chạm tới đáy mắt, gật đầu tỏ vẻ hiểu: “Thật đáng tiếc, tại là…” Giọng nhỏ dần, kịp thấy những lời đó thì vẫy tay với , để một câu chúc ngủ ngon đóng cửa phòng .

 

Thế giới cuối cùng cũng trở yên tĩnh.

 

Tôi thấy đầu óc thành một mớ hỗn độn, vẫn yên tâm về hai họ, ở ban công xuống. Xe của Lâm Cảnh Bách là một chiếc xe thể thao phô trương, ít về xe cộ, chỉ cảm thấy nó đắt tiền. Rất nhanh đó, bóng dáng của Bùi Cẩn Qua cũng xuất hiện phía .

 

Chiếc xe thể thao bóp còi hai tiếng, nhưng Bùi Cẩn Qua vẫn bước thẳng tắp, mắt liếc lấy một cái, lạnh lùng lướt qua.

 

Lâm Cảnh Bách xuống xe, nhanh đó lái xe . Chỉ còn xe của Bùi Cẩn Qua vẫn ở phía .

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, phòng, nghĩ một lát khóa trái cửa, đẩy sofa và bàn chặn cửa, lúc mới cảm thấy an tâm hơn một chút.

 

Ban đầu nghĩ Lâm Cảnh Bách vứt chìa khóa , nên đổi ổ khóa, tiết kiệm mấy chục tệ.

 

Giờ thì tự gây một màn kịch lớn như . Ngày mai nhất định đổi ổ khóa mới .

 

Cả đêm đều ngủ yên giấc. Những giấc mơ đứt đoạn luôn bóng dáng của Lâm Cảnh Bách quấy rầy .

 

Trong mơ, mưa cũng cứ rơi mãi ngớt. Chúng gặp trong con hẻm dài mưa phùn, khắp đầy thương tích, chỉ đôi mắt sáng đến kinh .

 

Tôi làm xong việc ở công trường định về, thử hỏi cần báo cảnh sát .

 

Giọng nghẹn ngào: “Bố cần em nữa .”

 

Khi đó vẫn còn là một thiếu niên, dáng gầy gò, áo khoác rách nát. Cuối cùng vẫn thương hại đưa về nhà.

 

Lúc đó nghĩ gì nhỉ?

 

Tôi nghĩ, bố cũng cần nữa, là trẻ mồ côi, nhưng thể khiến thiếu niên trở thành trẻ mồ côi như . Đáng tiếc lòng trắc ẩn của cuối cùng đều biến thành những cái tát giáng thẳng mặt .

 

Đến cuối cùng cũng một mái ấm như mong đợi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-anh-da-nan-long/chuong-5.html.]

Cuối giấc mơ, khuôn mặt của Lâm Cảnh Bách bên cạnh cứ liên tục đổi. Cuối cùng mà từ từ biến thành…

 

Bùi Cẩn Qua?!

 

Tôi giật tỉnh dậy, đầm đìa mồ hôi lạnh. Lắc lắc cái đầu nặng trịch của , nghĩ đến khuôn mặt rực rỡ của Bùi Cẩn Qua, tự bật .

 

là điên .” Tiểu thiếu gia đó là như thế nào chứ.

 

Lý Trường Lưu, đừng mong chờ một mái ấm nữa.

 

Thân phận hèn mọn như , ai mà thèm thích chứ?

 

Tôi khổ, thở dài một .

 

Dù trong vô cùng khó chịu, nhưng vẫn lê lết làm. Bởi lẽ nghỉ việc một ngày sẽ trừ ba trăm tệ, đây đúng là một con khổng lồ.

 

Ngồi chỗ làm việc xong, mới thở phào nhẹ nhõm, mở máy tính bắt đầu bận rộn với công việc.

 

Hôm nay Bùi Cẩn Qua ở đây.

 

Forgiven

Lúc thành công việc thì gần tới trưa. 

 

Khi các đồng nghiệp bắt đầu lén lút lấy điện thoại đặt đồ ăn các ứng dụng bên ngoài, sờ sờ ba lô của . Hôm nay ngoài vội quá, quên mang bánh bao để trong tủ lạnh .

 

Tôi nỡ chi mấy chục tệ đó, mỗi trưa đều ăn bánh bao với dưa muối. để bệnh, mỗi tuần cũng sẽ chợ mua ít rau xanh giá rẻ, thứ Bảy, Chủ Nhật sẽ tự xào hai món ăn để đãi .

 

sắp đến ngày trả nợ .

 

Tôi lật chiếc điện thoại “cổ lỗ sĩ” của , tính toán tiền trả tháng .

 

Năm nghìn tệ.

 

Thêm ba tháng nữa, cuối năm nay, sẽ thể thoát khỏi nợ nần.

 

Gông cùm ràng buộc bâu lâu nay bắt đầu nới lỏng, cảm thấy cơ thể cũng vì thế mà trở nên nhẹ nhõm hơn, sẽ một năm mới là một khởi đầu, ăn mừng sự tái sinh của .

 

Tôi nén nụ nơi khóe môi, cúi đầu, cảm thấy tràn đầy sức lực.

 

Vậy thì trưa nay cứ nhịn đói , lát nữa uống nhiều nước cho đỡ đói. Tôi đang mải mê nghĩ thì thấy tin nhắn trong chiếc điện thoại cũ kỹ:

 

[Tiểu thiếu gia: Trưa nay đến văn phòng của một chuyến.]

 

“Mời .” Giọng Bùi Cẩn Qua vang lên, mới đẩy cửa bước .

 

Trong văn phòng chỉ một . Cậu nghiêng đầu , cong ngón tay gõ gõ thiết kiểm soát cắn của , phát tiếng động nhẹ.

 

“Anh Lý, nghỉ ngơi .” Giọng bình thường, như thở dài mà cũng .

Loading...