Beta - Anh đã nản lòng - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-08-24 06:26:42
Lượt xem: 2,471

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đây là nhà của chúng , là nhà của thôi." Tôi khẽ, định dậy đẩy vị khách mời mà đến ngoài: "Hơn nữa chúng chia tay ."

 

Bàn tay đang nắm giữ cổ tay siết chặt hơn, ghì chặt ghế sofa. Thanh niên tóc đen đang tựa vai dường như một tiếng, khẽ : "Không ngờ còn đoạn... tình sử ."

 

"Em đồng ý thì tính là chia tay!" Lâm Cảnh Bách sải bước đến, định kéo về, "Bất kể là ai, bảo ! Không loại chó mèo hoang nào cũng thể đưa về nhà !"

 

"Chậc."

 

Bùi Cẩn Qua cuối cùng cũng động thái, nhướng mắt, đôi mắt phượng hẹp dài nhếch lên, đồng tử đen nhánh chuyển động, đối diện với ánh mắt của Lâm Cảnh Bách.

 

Sát khí lạnh lẽo, khói s.ú.n.g mịt mù bao quanh khí.

 

"Không Trường Lưu ? Anh bảo cút ." Bùi Cẩn Qua ngạo mạn, khinh thường cụp mắt mặt: "Cái thứ danh phận, còn dám chạy đến đây la lối?"

 

Alpha đều là những kẻ hiếu chiến.

 

Trong ký ức của , khi mới gặp tiểu thiếu gia, ngày nào cũng đeo thiết kiểm soát cắn khi ngoài, đèn hiển thị nhỏ thiết luôn đỏ rực, cảnh báo những xung quanh rằng đây là một Alpha cấp nguy hiểm và dễ gây tổn hại đến khác.

 

Đây là giới hạn mà Liên bang đặt để bảo vệ bình thường khỏi một Alpha đỉnh cấp trạng thái bất , thiết kiểm soát cắn đồng thời trang hệ thống giám sát thời gian thực và cảm biến báo động.

 

Mặc dù đó tình trạng của Bùi Cẩn Qua dần định, vượt qua giai đoạn kiểm tra của Liên bang, và dần thể đeo thiết kiểm soát cắn ở những nơi ít , nhưng điều đó vẫn thể đổi sự thật rằng bản chất là một Alpha vô cùng tàn bạo.

 

Ngay cả khi vì làm nhiều công việc chân tay mà trông khá vạm vỡ, còn Bùi Cẩn Qua chút gầy hơn, nhưng nếu thực sự đánh , chắc chắn sẽ là đối thủ của .

 

Tôi lập tức ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của Bùi Cẩn Qua: "Cẩn Qua, đừng kích động."

 

Ngay đó Lâm Cảnh Bách: “Lâm Cảnh Bách, , !”

 

“Không , nếu em , sẽ ở đây với đêm nay ?!” Lâm Cảnh Bách mắt đỏ ngầu, hai tay nắm chặt nắm đấm.

 

Tôi vội vàng mở miệng khi tiểu thiếu gia khiến chuyện phức tạp hơn: “Lâm Cảnh Bách, đừng mà làm loạn ở đây nữa! Đây là đồng nghiệp của , hôm nay mới chuyển về, đến xem gì cần giúp !”

 

“Đồng nghiệp…”

 

Lâm Cảnh Bách như trút gánh nặng.

 

Tôi giơ ngón tay chỉ cửa: “Nếu nữa, sẽ báo cảnh sát đấy!”

 

“Anh…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-anh-da-nan-long/chuong-4.html.]

 

“Đừng gọi ! Dù cũng chỉ là một Beta nghèo mạt rệp, ngay cả nối dõi tông đường cũng !” Tôi nhất thời nóng máu, quát mặt : “Đi ! Cậu đừng ép rời khỏi đây nữa!”

 

Sắc mặt của lập tức tái nhợt, hé miệng: “Anh, em giải thích…”

 

“Cậu cút !” Tôi tức đến run tay, chỉ cửa .

 

“…Anh, em sẽ giải thích… Em , em sẽ ở lầu canh chừng .”

 

Lúc , vẻ mặt chút tổn thương cúi đầu xuống, khi ở cửa còn đầu thêm một câu.

 

Cuối cùng thì cũng rời . Tôi thở hổn hển, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Đã gây một mớ lộn xộn như

 

Tôi vội vàng rụt tay khỏi eo Bùi Cẩn Qua, vội vàng xin : “Cậu chứ, xin , đến để xem trò hề .”

 

Alpha tóc đen thong thả sofa, ngước mắt : “Vậy Trường Lưu đền bù cho thế nào đây?”

 

Cậu chậm rãi gọi tên , giọng khàn khàn trầm thấp, khiến nổi cả da gà. 

 

Sau khi trải qua chuyện hiểu lầm lớn như , còn một Alpha mắng. Tôi đúng là mất mặt quá , chắc là còn đắc tội với Bùi Cẩn Qua nữa.

 

Kiểu chắc chắn là mất việc .

 

Mặc dù công ty trả lương hậu hĩnh. đắc tội với nhà họ Bùi, thể an ở Thành phố B là may mắn lắm .

 

Tôi mím môi, chút bất an xoa xoa tay, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ ngày mai nên tìm công việc tạm thời ở : “T-, ngày mai sẽ tự xin nghỉ việc.”

 

Một lúc lâu thấy câu trả lời, cẩn thận ngẩng đầu lên.

 

Forgiven

Nụ mặt Bùi Cẩn Qua biến mất, vẻ mặt âm trầm đáng sợ, hai tay gân xanh nổi đầy, thở ngày càng nặng nề.

 

Khi Alpha khiêu khích , phát điên. Lúc pheromone giao đấu, cũng phát điên. Sao bây giờ đột nhiên thành thế !

 

Nếu mà thật sự phát điên, thì toi đời thật

 

Tôi vội vàng bước tới nắm lấy tay : “Cẩn Qua, Cẩn Qua, bình tĩnh , hít thở …”

 

“Anh rời bỏ ?”

Loading...