Beta - Anh đã nản lòng - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-08-24 06:26:18
Lượt xem: 2,632

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ đó về , hiểu.

 

Beta chỉ là loài kiến thợ, là bánh răng vô nghĩa trong cỗ máy khổng lồ. Và ngu ngốc, đờ đẫn, ảo tưởng rằng tình yêu quý giá thể đến với .

 

Tôi chui cái vỏ bọc dày cộp, bịt kín khe hở cuối cùng. Vì một chuyện hồi nhỏ, khi thể phát bất kỳ âm thanh nào.

 

Cổ họng như một đôi tay siết chặt, chỉ phát tiếng "khịt khịt" khó . Nghe Bùi Cẩn Qua lo lắng hỏi han bên ngoài cửa, thể nên lời.

 

"Tôi sẽ canh ở cửa, sẽ luôn ở đây bên ." Bùi Cẩn Qua .

 

Tôi quỳ đất, run rẩy lấy khăn giấy từ trong túi , lau những giọt lệ nhòe nhoẹt mặt. đột nhiên thấy cửa chống trộm đập mạnh.

 

"Lý Trường Lưu? Là ?!" Giọng , là - Lâm Cảnh Bách.

 

Toàn đẫm mồ hôi, khó khăn lắm mới khỏi nhà vệ sinh, liền thấy Bùi Cẩn Qua đang về phía cửa chính.

 

"Bùi Cẩn Qua, đừng mở cửa!" 

 

Dường như thấy, thích gọi thẳng tên như .

 

"Cẩn Qua!" Tôi gọi.

 

Lần , cuối cùng cũng dừng , , đôi mắt híp , ánh mắt ngày càng sâu: "Anh , đây."

 

Cậu thấy sắc mặt tái nhợt, chậm rãi bước tới, tự nhiên rót một cốc nước đưa cho : "Anh chứ? Tôi đưa bệnh viện nhé?"

 

"Không , chỉ căng thẳng thôi, một lát nữa sẽ ."

 

Tôi ghế sofa, hít một thật sâu. Khi cầm cốc nước lên, mới phát hiện nước vẫn còn ấm.

 

Tim cuối cùng cũng định trở .

 

Tiếng gõ cửa đột nhiên dừng .

 

Bùi Cẩn Qua xuống bên cạnh , ghế sofa lún xuống, giữ một cách nhỏ với , nghiêng đầu , gì.

 

Forgiven

Mắt bình thường màu nâu nhạt khi ánh sáng xuyên qua, nhưng mắt là một màu đen đậm, tìm thấy ánh sáng. Khi cụp mắt , sẽ một loại áp lực nặng nề. Khi cũng , so với sự vui vẻ, nó giống với vẻ điên cuồng thể kiềm chế hơn.

 

Mặc dù nhỏ tuổi hơn , nhưng thỉnh thoảng những biểu cảm lộ khiến cũng thể đoán .

 

Cậu đưa tay nắm lấy bàn tay còn của , nhiệt độ cơ thể khô nóng truyền đến qua tiếp xúc da thịt. Vào lúc , nó khiến lòng bình yên hơn một chút.

 

Cậu thích như , những sự tiếp xúc da thịt liên tục. Ban đầu phản đối, nhưng bây giờ quen , nên cũng mặc kệ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-anh-da-nan-long/chuong-3.html.]

Chờ đến khi thở trở bình thường, mới : "Không nữa ?"

 

"Ừm, cảm ơn , xin ..."

 

Tôi nghĩ đến chiếc bánh kem thể thưởng thức, cảm thấy phụ tấm lòng của .

 

"Tại xin ?" Cậu chút hiểu mà nghiêng đầu.

 

"Bánh kem tặng, ăn , chỉ thể bỏ phí thôi."

 

Tôi mím môi, nghĩ đến phản ứng dữ dội , chút khó xử.

 

Bùi Cẩn Qua khẽ một tiếng, chậm rãi : "Là do chiếc bánh kem thích, là của nó."

 

"Những thứ thích, vứt . Người thích, sẽ giúp giải quyết. Lý Trường Lưu, bao giờ cần xin ."

 

Giọng điệu bình thản, giống như chuyện sáng nay ăn gì . những lời khiến giật .

 

Cậu hỏi gõ cửa là ai, điều khiến thở phào nhẹ nhõm.

 

Tôi vội vàng lắc đầu: "Cậu , cần..."

 

Lời còn dứt, cánh cửa mở tung từ bên ngoài.

 

Một gương mặt luôn xuất hiện trong những cơn ác mộng của bỗng hiện mắt.

 

Tóc Lâm Cảnh Bách dài hơn một chút, mái tóc xoăn đen tuyền xen lẫn chút đỏ rượu. Hắn cũng trưởng thành hơn, khuôn mặt vẫn trai như xưa.

 

Và vẫn là tài tuấn trẻ tuổi thành công trong sự nghiệp của gia tộc nhà họ Lâm mà báo chí vẫn đưa tin.

 

"Lý Trường Lưu." Mắt đỏ hoe, cánh tay giơ lên khẽ run rẩy, đồng tử co rút, tập trung trai tóc đen bên cạnh , từng chữ từng chữ một gặng hỏi: "Anh là ai?!"

 

Dòng pheromone va chạm trong khí gần như ngưng tụ thành thực thể. Cho dù là một Beta chậm chạp, cũng ảo giác sắp nhấn chìm trong đó.

 

Bùi Cẩn Qua đối diện với ánh mắt gần như g.i.ế.c của Lâm Cảnh Bách, cong mắt , nốt ruồi nhỏ mí mắt cũng theo nếp nhăn chỉ còn lộ một chút.

 

Ánh sáng và bóng tối đan xen , khiến đôi mắt đen của càng thêm thâm trầm.

 

Cậu cong đôi môi đỏ mọng, nghiêng đầu gối lên vai , nóng phả vành tai , giọng khàn khàn: "Anh ơi, tên đó là ai , pheromone cũng quản , em chút khó chịu."

 

Tôi mím môi, rằng tiểu thiếu gia bệnh về pheromone, một loại pheromone của Alpha sẽ khiến cảm thấy khó chịu, thậm chí phát bệnh.

 

"Đây là... là nhà của !" Vẻ mặt chút yếu ớt của khiến lấy hết dũng khí, Lâm Cảnh Bách nhiều năm gặp, dù chút lắp bắp, nhưng vẫn dứt khoát: "Mời ... mời rời cho, nếu sẽ báo cảnh sát!"

 

"Báo cảnh sát?" Lâm Cảnh Bách tức giận bật , khó tin chằm chằm , nghiến răng nghiến lợi: "Lý Trường Lưu, yêu của em, ở trong nhà của chúng , bảo vệ một lạ, kêu em cút ?"

Loading...