Beta - Anh đã nản lòng - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-08-24 06:24:58
Lượt xem: 1,129

Tôi rời khỏi Thành phố B ba năm .

 

Không ngờ một vòng, cuối cùng trở về chính nơi .

 

"Anh trai, đang nghĩ gì ?"

 

Tôi giật hồn, mắt. Chàng trai trẻ khẽ nhếch một bên lông mày, cong môi .

 

Vẻ ngoài của lộng lẫy nhưng mang tính công kích, nốt ruồi nhỏ xíu mí mắt càng khiến thêm phần xinh kinh . Cậu cong đôi môi đỏ mọng , còn quyến rũ hơn cả một Omega, giống như lá cờ rực rỡ tung bay gió bão.

 

Tiểu thiếu gia nhà họ Bùi, mới nghiệp công ty . Tôi vẫn luôn dẫn dắt làm dự án.

 

thì là một Alpha, nếu để Omega dẫn thì nguy hiểm, còn Alpha khác dẫn thì dễ xảy xung đột, chỉ Beta là thích hợp.

 

trầm lặng ít , luôn tận tâm làm việc. Vì thế cấp quyết định để dẫn dắt . May mắn là tính cách tuy ngang ngược, nhưng vẫn lời, chỉ là đôi khi phiền phức một chút.

 

Tôi lắc đầu, chậm rãi : "Không gì."

 

Cậu đến quá gần, khiến thoải mái mà ngả .

 

Bùi Cẩn Qua thấy né tránh, càng cố ý ghé sát hơn: "Thật ?"

 

Gần đến mức thể thấy những sợi lông tơ mảnh mí mắt mỏng manh của , và nốt ruồi đen nhỏ đang khẽ rung động theo từng nhịp thở.

 

Tôi thể lùi nữa.

 

Sau lưng là lưng ghế, mặt là trai cao lớn, lưng ghế lạnh lẽo và thở nóng bỏng khiến cảm thấy vô cùng lúng túng. Không còn kẽ hở để thoát, chỉ thể cố gắng rụt cổ: "Ừm."

 

Đây là đầu tiên trở thành phố ba năm.

 

Hôm nay đúng là sinh nhật , khiến nhớ về những ký ức đau khổ trong quá khứ. Tôi vốn tưởng chúng qua , chuyện an bài, nhưng khi đặt chân lên mảnh đất quen thuộc , những ký ức ùa về như bão tố.

 

Tuy nhiên, công việc thì vẫn thể trì hoãn vì những điều đó.

 

, nhận căn hộ nhân viên mà công ty cấp cho ?"

 

Bùi Cẩn Qua lùi , giơ tay nắm lấy cổ tay , lòng bàn tay ấm áp.

 

Không nhận căn hộ thì thể nhận thêm hai nghìn tệ trợ cấp, mà cần tiền.

 

Tôi nuốt khan một tiếng, thành thật : "Tôi một căn nhà nhỏ ở đây."

 

Trước đó ghé qua một , bên trong sạch sẽ gọn gàng. Lâm Cảnh Bách phá phách đồ đạc gì ở đó.

 

Ban đầu sợ vẫn canh giữ căn nhà đó đợi . Sau khi đến nơi, thở phào nhẹ nhõm, thấy buồn với suy nghĩ của chính .

 

Xác nhận nguy hiểm, mới quyết định hôm nay sẽ về nhà ở. Dù thì ở mãi công ty cũng tiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-anh-da-nan-long/chuong-1.html.]

 

"Chưa bao giờ." Bùi Cẩn Qua thờ ơ đáp, giọng trầm thấp, "Dẫn xem ."

 

Tôi cảm thấy một áp lực vô hình, nghiêng đầu né tránh ánh mắt : "...Chỉ là một căn phòng mà thôi, còn họp, bận lắm, thôi bỏ ."

 

"Anh , đừng như , sẽ phát điên mất." Chàng trai tóc đen hạ giọng, âm thanh trầm ấm như tiếng đàn piano rung động.

 

Tôi: "..."

 

Tôi ngẩng đầu , Bùi Cẩn Qua cũng xuống , hề nhượng bộ. Tôi từng thấy bộ dạng phát điên của , đành cụp mắt, thỏa hiệp: "Biết ."

 

lúc , một đồng nghiệp bước .

 

"Có ai uống rượu ?" Anh hỏi.

 

Tôi lặng lẽ liếc Bùi Cẩn Qua.

 

Chàng trai trẻ ngoan ngoãn cạnh , cảm nhận ánh mắt của , đầu , nụ mơ hồ.

 

Đứng cửa nhà, lòng ngổn ngang trăm mối.

 

Những kiến trúc dần trở thành vật chứa ký ức trong những năm tháng dài đằng đẵng. Cánh cửa sắt bong tróc sơn sửa , đôi câu đối mấy năm , khí tràn ngập mùi mục ruỗng của quá khứ.

 

Trong thoáng chốc, dường như thấy hình bóng trai trẻ mang dép lê lạch bạch chạy mở cửa cho .

 

"Anh Lý vất vả ~"

 

Hắn sẽ dành cho một cái ôm nồng nhiệt. Nếu ngửi thấy mùi pheromone của Alpha, sẽ nhắc nhắc với theo từng động tác:

 

"Anh , nhớ, pheromone của là..."

 

"Nhà ?" Giọng của Bùi Cẩn Qua cắt ngang hồi ức của .

 

Tôi chớp mắt, hồn, tìm trong đống chìa khóa tay một chiếc phù hợp mở cửa.

 

"Mùi thuốc lá." Bùi Cẩn Qua lạnh nhạt , khuôn mặt bình thản, bật đèn.

 

Mấy hôm đóng tiền điện .

 

Chỉ cần tã khẽ đảo mắt quanh, cảm giác như thấu. Tôi vội giải thích:

 

"Chắc là do lâu quá thông gió, mùi ẩm mốc, nên giống mùi thuốc lá."

 

"Ừm."

Forgiven

 

Cậu nhướng mắt , cụp xuống, quan sát xung quanh. Chiếc khuyên bạc nơi tai khẽ lay động, phản chiếu ánh đèn lấp lánh.

 

Một lát , điện thoại của reo. Tôi liền hiểu ý phòng ngủ.

Loading...