Hôm nay bọn họ rời cung là theo sự đề nghị của Thẩm Úc, chuyện của nhà họ Lâm tiến hành đấy, mà tạm thời trong triều cũng chuyện gì lớn cho nên Thẩm Úc nghĩ nếu dịp mà rời cung thì đợi đến khi nào thì Thương Quân Lẫm mới thời gian rảnh tiếp, vì nên y lập tức đề nghị rời cung để dạo chơi.
Hai qua trang phục bình thường, đó đến con phố phía Tây, mà bọn họ ít khi đặt chân đến.
Đa những sống ở đây đều là dân chúng bình thường, gần như là hề sự xuất hiện của quyền quý cho nên cũng cần lo tới chuyện cứ bước hai bước là sẽ đụng những khả năng nhận phận của bọn họ.
Lúc Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm tiệm thì cũng là lúc Bạch Khải Văn tiếp đón xong một đợt khách.
"Mời hai vị qua bên , lúc vẫn còn một bàn." Bạch Khải Văn tiếp đón hai bàn.
Đặt chốn đông , xung quanh đều là dân chúng với trạng thái thả lỏng nhất, hiện tại bọn họ cũng chỉ là một sự tồn tại bình thường giữa chúng sinh, sẽ nhận sự đối xử đặc biệt.
Đây quả thật là loại trải nghiệm mà Thương Quân Lẫm từng thử qua.
"Thưa hai vị, hoành thánh chuẩn xong đây—"
Hai bát hoành thánh nóng hổi đặt ở mặt hai , Thẩm Úc cầm lấy muỗng đó bắt đầu múc hoành thánh lên, mỗi một viên hoành thánh đều khá lớn, vỏ mỏng nhân nhiều, cắn một miếng, nước canh hòa với nhân thịt ùa trong miệng, ngon.
"Hoành thánh ở đây ngon hơn hoành thánh ở nhà nhiều."*
Lúc Thẩm Úc ở trong cung thì cũng mấy khi ăn hoành thánh, dù thì mỗi ngày nhà bếp đều sẽ sáng tạo những món ăn đa dạng, tạo sự mới mẻ cho y, vì thứ như hoành thánh, một tháng ăn một cũng là khá nhiều .
"A Úc thích ? Thế mời về làm cho em ăn nhé?" Giọng điệu của Thương Quân Lẫm vẫn tùy ý.
"Ngươi, cái đang cái gì ? Thích ăn hoành thánh ông chủ Bạch làm thì ngày nào cũng tới ăn là , còn mời về làm riêng cho mấy chứ? Dù thì ông chủ Bạch cũng là công danh , cũng là mà mấy chút phú quý như các ngươi thể sai bảo ."
Bên cạnh truyền đến giọng hài lòng của một vị khách khác, Thẩm Úc lập tức đè lên tay của Thương Quân Lẫm khẽ : "Bệ hạ, đừng tức giận."
"Tay nghề của thể nhận sự yêu thích của các vị là vinh hạnh của , chắc vị khách cũng chỉ thuận miệng mà thôi, cần vì chuyện mà làm tổn thương hòa khí." Bạch Khải Văn vội vàng qua hòa giải.
Những khác cũng sôi nổi lên tiếng:
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
" , thấy vị công tử cũng ác ý."
"Họ Triệu , ông cũng nên sửa cái tính táo bạo ."
......
Nghe thấy những âm thanh truyền đến từ xung quanh, Thẩm Úc cúi đầu xuống, bả vai khẽ run lên.
"Em thì cứ , còn thể bởi vì chuyện mà giận em ?" Thương Quân Lẫm đỡ lấy y, trong giọng điệu còn chút bất đắc dĩ.
Thẩm Úc phát tiếng khẽ: "Ai bảo ngài cứ lung tung."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-414.html.]
Sau khi chêm để chọc , cũng còn ai đặt chuyện ở trong lòng, chỉ là lúc ăn xong và trả tiền thì bọn họ tin hôm nay những đến ăn đều miễn phí.
"Người nọ ông chủ bán hoành thánh là mang công danh, ai cũng đụng , chuyện đó là thế nào?" Trên chuyến xe ngựa trở về cung, Thẩm Úc hỏi.
"Là chuyện của nhà họ Lâm, năm đó cũng chịu liên lụy, bãi quan, triều đình sai tới hỏi khoác áo quan lẫn nữa nhưng từ chối."
Tướng của Thương Quân Lẫm thẳng, mà Thẩm Úc thì tựa vai , như thế nào thoải mái thì sẽ như thế đó.
Thương Quân Lẫm hề để ý đến điều đó mà chỉ trêu đùa những lọn tóc bên cổ y: "Cái tên Bạch Khải Văn thì cũng nhiều đến lắm, nhưng chắc em sẽ ấn tượng với thầy của , lúc tiên đế còn trị vì thì ông chính là một trong các vị Các lão, Sầm các lão."
"Người đó là học trò của Sầm các lão ?" Đương nhiên là Thẩm Úc Sầm các lão, thể phàm là sách ở trong thiên hạ thì cũng mấy ai đến ông, cả đời ông luôn thanh liêm, học trò ông chỉ dạy cũng cực kỳ đông đảo, là một vị đại nho tất cả ca ngợi, trong vụ án của nhà họ Lâm thì ông cực lực bảo vệ nhà họ Lâm, cuối cùng cũng khiến những tên gian thần nổi bật lúc bấy giờ căm ghét, hãm hại bãi quan.
"Nghe khi Sầm lão rời khỏi triều đình thì cũng mất hết dấu vết, ông g.i.ế.c hại trong âm thầm, cũng ông ẩn cư ở cuốn núi rừng, bệ hạ cuối cùng ông ?"
"Lúc , tầm ảnh hưởng của Sầm các lão thật sự quá lớn, vì tránh đêm dài lắm mộng nên quả thật tay với ông , thành công thì cũng ai , chỉ từ đấy về , còn bất cứ tin tức nào về Sầm các lão."
"Lần lật bản án giúp nhà họ Lâm, hẳn là những học trò của Sầm lão năm đó cũng sẽ vui."
Thẩm Úc đoán sai, hiện tại học trò của Sầm lão phát triển khắp ngành nghề, khi triều đình lật bản án thì nhiều mở tiệc để chúc mừng việc .
Tuy c.h.ế.t như đền tắt, nhưng mà chẳng ai thầy của c.h.ế.t vẫn còn cõng theo nỗi oan cả.
Trong giai đoạn , văn chương ca ngợi Thương Quân Lẫm cũng càng nhiều hơn.
Đầu bếp của Cung Ngọc Chương đột nhiên nhận mệnh lệnh là làm hoành thánh cho quý quân ăn, bọn họ rõ nguyên nhân nhưng vẫn đành buông việc nghiên cứu các món mới xuống và bắt đầu tập trung nghiên cứu xem làm thế nào để làm hoành thánh ngon.
Vào bữa tối, món dâng lên cũng chính là hoành thánh.
Các đầu bếp trong cung bỏ hết công sức , bọn họ làm những loại hoành thánh hương vị khác , khi Thẩm Úc ăn thử thì cũng thấy hài lòng, vì y ăn nhiều hơn bình thường một chút.
Sau khi ăn no căng bụng, Thẩm Úc Thương Quân Lẫm dắt dạo quanh vườn hoa.
"Bệ hạ, hiện giờ thiếu niên dạo Phương đại nhân dẫn về đang sống ở ?"
"Tạm thời thì nó đang Phương Quân dẫn làm việc cùng, tình hình thì vẻ Phương Quân bồi dưỡng nó."
"Phương đại nhân quả thật là tận tâm với Đại Hoàn."
"Sao như thế?"
"Bệ hạ, xem thử xem, con gái của Phương đại nhân đang ở Túc Bắc, chắc chắn cũng sẽ góp sức vì triều đình, bản Phương đại nhân chỉ luôn luôn góp sức vì Đại Hoàn mà ngay cả khi nhặt một đứa trẻ thì ông cũng đem bồi dưỡng để làm việc vì triều đình, là tận tâm ?"
Có nào thì tính đó, tất cả đều đang làm việc vì triều đình.