Thẩm Úc cũng thuận theo mà dựa lòng n.g.ự.c của Thương Quân Lẫm và tìm cho một tư thế thoải mái: "Tra những gì?"
"Vào lúc Chư Vọng còn trẻ thì từng hoạt động ở khu vực Bắc Mạc, đó mất tích trong một thời gian, lúc ông xuất hiện nữa thì là ở Nhạc Châu." Thương Quân Lẫm cũng úp úp mở mở mà nêu rõ tình hình thực tế.
"Túc Bắc ?" Thẩm Úc nhớ đến thiếu niên Phương đại nhân đưa về kinh thành , "Lại là Túc Bắc."
"A Úc cũng nghĩ đến mà đúng ? Thiếu niên Phương Quân đưa về kinh thành bảo là một trông cực kỳ giống em cứu, thử tính thời gian thì quả thật thời gian hai đó xuất hiện ở Túc Bắc cũng trùng khớp với ."
" mà lúc đó của qua đời , thể xuất hiện ở Túc Bắc đương nhiên là của , nhưng mà nếu trông giống thì chừng đó quan hệ huyết thống với của ."
"Trẫm cũng nghĩ như , trẫm sai Ẩn Long Vệ đến Túc Bắc và sâu việc tìm kiếm manh mối của chuyện , chắc bao lâu nữa thì chúng thể sự thật."
Có manh mối thì vẫn hơn là gì cả, Thẩm Úc thơm lên mặt của Thương Quân Lẫm một cái, phát tiếng "bép": "Bệ hạ vất vả ."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Việc như giảm bớt ưu phiền giúp A Úc, tới chuyện hề uổng công, đây cũng là chuyện mà trẫm nên làm." Vẻ lạnh lẽo trong mắt của Thương Quân Lẫm xua tan, hiện tại chỉ đọng sự dịu dàng dành riêng cho Thẩm Úc.
"Vốn còn đang định làm chút gì đó khen thưởng bệ hạ, nếu bệ hạ là hề uổng công thì đành thôi ." Thẩm Úc làm bộ dậy.
Eo bóp chặt, Thẩm Úc đầu , tỏ vẻ khó hiểu: "Bệ hạ làm gì ?"
"... Vừa nãy trẫm sai mất." Nói xong, Thương Quân Lẫm bình tĩnh Thẩm Úc, thế nhưng cảm xúc ở sâu trong mắt cuồng.
Mười lăm phút trôi qua, hai vẫn mà hề bất cứ động tác nào khác, cuối cùng thì Thẩm Úc đành thỏa hiệp , thò đầu gần đàn ông hôn lên môi .
Chạm một cái liền tách ngay.
Thế nhưng động tác rút lui ngăn cản, giọng của đàn ông gần như gằn xuống đến nỗi mất tiếng: "Khen thưởng trong miệng A Úc chỉ là như thôi ?"
Lúc chuyện, thở nóng rực như đang phát tiếng, đôi mắt của đàn ông càng ngày càng u ám hơn, như thể là hút cái đang chằm chằm bên trong.
"Bệ hạ thế nào?" Thẩm Úc hề nhận rằng hiện tại trong giọng của cũng chút đè nén.
"Đương nhiên là A Úc khen thưởng thật..." Âm thanh biến mất khi hai cánh môi chạm .
Thẩm Úc nắm lấy phần vải dệt đen tuyền ở vai của đàn ông, ngón tay trắng nõn đặt bộ đồ màu đen tạo nên sự đối lập trông càng rõ ràng hơn, lúc những ngón tay đang dần nắm chặt lấy lớp vải, chặt đến nỗi ngón tay dần xuất hiện sắc trắng.
Ngoài cửa sổ một chú chim nhỏ bay tới, khi hót vài tiếng ríu rít thì cũng vẩy cánh bay .
Thẩm Úc hôn lâu mới buông , cơ thể mềm nhũn của y sà lòng n.g.ự.c của đàn ông, nhưng mà cũng chuẩn sẵn, lập tức ôm chặt lấy y.
"Nếu phần thưởng mà A Úc trao tặng là như thế thì trẫm ngại làm nhiều thêm một chút." Thương Quân Lẫm nắm lấy tay của Thẩm Úc câu câu , vuốt ve cổ tay trắng nõn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-413.html.]
Thẩm Úc thử rút nhưng đương nhiên là thể thành công.
"Bệ hạ chỉ thứ thôi ?" Y ở trong lòng n.g.ự.c của đàn ông, lúc y vẫn còn thở dốc.
"Nếu trẫm nhiều hơn thì A Úc vẫn cho ?" Thương Quân Lẫm dán sát lỗ tai của Thẩm Úc hỏi.
Cánh tay đang đặt ở eo bắt đầu cử động, thành thật, nhưng nó Thẩm Úc đè : "Vừa bệ hạ cũng bảo đây là những việc bệ hạ nên làm , hiện tại đổi ý ? Bệ hạ miệng vàng lời ngọc tính trong trường hợp ?"
"Hai chuyện hề mâu thuẫn với , trẫm là tự nguyện mà A Úc cũng là tự nguyện." Thương Quân Lẫm dứt khoát dùng cả hai tay để nắm lấy tay của Thẩm Úc và ngắm nghía.
"Hôm nay thưởng xong , còn thì tính ." Thẩm Úc dụi trán bả vai của đàn ông.
"Trẫm sẽ khắc ghi trong lòng, đến lúc đó A Úc đừng hòng quỵt nợ."
"... Biết ." Thẩm Úc theo đó mà dụi lên cao, đó cắn đàn ông một cái.
Thời tiết dần nóng hơn, chuyện của nhà họ Lâm cũng càng ngày càng sáng tỏ, những viên quan bởi vì chuyện của năm đó mà chịu liên lụy cũng đặc xá, những vẫn còn tồn tại ở dương thế sẽ các viên quan triều đình sai tới an ủi.
mà vẫn còn ở dương thế cũng chỉ chiếm ít, cũng hề cảm thấy ngạc nhiên về chuyện , dù thì tiên đế cũng thích dùng những kiểu tra tấn nặng nề, mà năm đó những viên quan tham gia vụ án ít nhiều gì cũng sẽ tra tấn, hơn nữa trong lòng bọn họ đều nỗi oan khuất, còn biếm chức, khi bãi quan cũng lặn lội đường xa, tất cả những yếu tố đó đủ để khiến bọn họ bỏ mạng.
Bạch Khải Văn cũng là một trong những còn sót , lúc chuyện xảy thì ông cũng chỉ mới hai mươi tuổi, là một vị quan nhỏ mới triều bao lâu, ông thấp cổ bé họng, bởi vì thầy cũng liên lụy cho nên con đường làm quan cũng phá hủy.
Sau khi bãi quan, ông cũng bôn ba tứ xứ nhiều năm, nhưng cuối cùng vẫn trở về kinh thành và mở một cửa hàng hoàng thánh nhỏ ở con phố phía Tây, làm từ đầu, lúc triều đình vì nhà họ Lâm mà xét vụ án xử sai , ông cái ngày đợi tới.
Bạch Khải Văn cầm Dân báo lên núi một , đó ông dừng ở một ngôi mộ, khi lấy gậy đánh lửa và đốt tờ Dân báo , ông : "Hơn chục năm trôi qua, cuối cùng nỗi oan của thầy cũng dược rửa sạch, danh dự nên cũng trả ."
Chuyện tương tự xảy ở khắp nơi, triều đình hành động nhanh, khi Thương Quân Lẫm lệnh thì quan phủ ở khắp nơi cũng nhận tin tức, họ lập tức chứng thực những gì triều đình sắp xếp.
Có giải oan thì đương nhiên cũng sẽ kẻ truy tố nữa, kẻ phạm sai lầm cũng nhận sự trừng phạt đáng nhận là điều mà dân chúng thấy nhất.
Một Bạch Khải Văn phần mộ một lúc lâu, khi trở về thì phát hiện trong tiệm của nhiều khách, trong đó nhiều vị khách gương mặt quen thuộc.
"Ông chủ Bạch, hôm nay chúng tới để ăn hoành thánh, ông cũng đừng vì đông khách quá mà lười chẳng chịu làm."
Trong sự đôi co ầm ĩ , Bạch Khải Văn khẽ , hiện tại ông còn hoài bão của thuở trẻ, dường như những ngày tháng bình dị như hiện tại cũng khá .
Cách đó xa, Thẩm Úc nhận thấy ở đây khá sôi động nên cũng kéo tay áo của Thương Quân Lẫm khẽ : "Bệ hạ, chúng nên qua đó xem thử ?"
"A Úc ăn hoành thánh ?" Thương Quân Lẫm thoáng qua biển hiệu treo.
Hắn dứt lời thì Thẩm Úc cũng nhận là quả thật đang đói: "Ở đó đông khách như thì chắc hoành thánh cũng khá ngon."
Đương nhiên Thương Quân Lẫm sẽ từ chối Thẩm Úc, lập tức dẫn Thẩm Úc qua bên đó.