"Ta cũng chắc lắm," Thẩm Úc chỉ suy đoán mà thôi, "Đã cách nhiều năm như , ai kẻ lúc tay với là ai nữa."
"Nếu lúc trẫm g.i.ế.c hết bọn họ..."
Thẩm Úc giơ tay lên che miệng của Thương Quân Lẫm : "Nếu lúc bệ hạ dứt khoát g.i.ế.c hết để những đó thấy e sợ thì chừng đó sẽ ám sát thứ hai, thứ ba nữa, mà thể may mắn gặp bệ hạ một nhưng cũng thể nhiều may mắn như ."
Thương Quân Lẫm Thẩm Úc như cũng lý, lúc Thẩm Úc còn quá nhỏ tuổi, cơ bản là năng lực để tự bảo vệ bản , nếu vì hành động của vô tình dọa sợ kẻ phía chuyện thì thứ chờ đợi Thẩm Úc khả năng cao chính là những cuộc ám sát.
Ngón tay còn vương lạnh đặt ở môi, môi của Thương Quân Lẫm khẽ giật giật, thấy thế bỗng Thẩm Úc rụt tay về.
Cánh tay vươn lên rụt về tay áo, những ngón tay cuộn với , Thẩm Úc dời tầm mắt : "Không bệ hạ bảo hôm nay thể đưa gặp tên thích khách ?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Trẫm sẽ kêu Mạnh Thường chuẩn xe."
Thương Quân Lẫm rời cung nên Mạnh công công cũng vội vàng chuẩn xe ngựa, hai cũng trì hoãn lâu mà lập tức lên xe để tới ngục tối ngay.
Phương Quân nhận tin tức thánh thượng sẽ đích tới nên ông tới ngục tối một bước để chuẩn thứ khi hai tới. Vừa thấy hai , ông tiến lên hành lễ.
"Người bệ hạ gặp ở bên , xin bệ hạ theo thần."
Bởi vì gặp hoàng đế nên thích khách "dạy dỗ" từ , bây giờ nàng hai cai ngục giữ chặt và đưa tới mặt Thương Quân Lẫm và Thẩm Úc.
Bởi vì tác dụng của mùi hương nên Thẩm Úc cũng nhớ quá rõ về chuyện xảy ngày hôm đó, thậm chí y còn nhớ nàng trông như thế nào, hôm nay khi thấy nàng , kí ức về ngày hôm đó của y cũng dần trở nên rõ ràng hơn nhiều.
Biểu cảm của sát thủ trở nên đờ đẫn, thấy Thương Quân Lẫm liền theo phản xạ điều kiện mà rụt về phía , sự đờ đẫn trong mắt nàng cũng sự sợ hãi thế.
Thẩm Úc nhướng mày ghé sát tai của Thương Quân Lẫm, y khẽ hỏi: "Bệ hạ làm cái gì mà khiến nàng sợ hãi như ?"
Thương Quân Lẫm dùng ánh mắt hề chứa bất cứ cảm xúc nào mà lướt qua sát thủ , đó nhéo tay của Thẩm Úc chọn cách lảng tránh vấn đề: "Em hỏi cái gì thì hỏi ."
Thẩm Úc cũng chỉ thuận miệng hỏi chứ cũng nhất thiết đáp án, Thương Quân Lẫm thì y cũng sẽ hỏi thêm, ngược y về phía sát thủ đang hai cai ngục đè cho quỳ xuống .
"Ngoại trừ cô thì bọn họ còn sắp xếp ai khác hành động ?" Thẩm Úc tựa lên của Thương Quân Lẫm mới hỏi.
"Có."
"Hành động gì ?"
"Tôi ."
"Kẻ ám sát ngoại trừ cô còn ai khác ?"
"Đã hết ."
"Trong hoàng cung thì , ngoại trừ cô còn khác ?"
"Có."
"Mùi hương cô thì , là ai đưa cho cô?"
"Là chủ nhân đưa cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-383.html.]
...
Thẩm Úc liên tục hỏi nhiều vấn đề, đối phương cũng hỏi gì đáp nấy, mãi đến khi Thẩm Úc hỏi vấn đề cuối cùng đối phương mới chọn cách im lặng.
"Vì là ?"
Sau một lúc lâu, cuối cùng đối phương cũng trả lời: "Là vì chủ nhân bảo làm như ."
Sau một hồi hỏi chuyện, dường như bọn họ hỏi gì đó nhưng cũng như là hề hỏi gì, Phương Quân ở một bên giải thích: "Hình như cô gái trải qua huấn luyện đặc biệt , thần bỏ nhiều công sức nhưng vẫn thể cạy miệng nàng ."
Lúc bọn họ khỏi ngục tối, đột nhiên Thẩm Úc nghĩ đến Chư Vọng, một kẻ cũng đang nhốt ở trong ngục tối, y kéo tay áo của Thương Quân Lẫm .
"Sao ?"
"Bệ hạ, ngài sai tới thăm dò thái độ của Chư Vọng một chút , Chư Vọng thù oán với của nên chừng chúng sẽ thể tìm thấy manh mối từ chỗ ông ."
"Được."
Thương Quân Lẫm gọi Ẩn Long Vệ tới khẽ dặn dò vài câu.
Lúc hai rời khỏi ngục tối thì mây đen che khuất ánh mặt trời, Thẩm Úc sắc trời: "Hình như là sắp mưa ."
Quả nhiên xe ngựa một lúc thì trời mưa.
Mưa càng ngày càng lớn hơn và trời cũng ngày một tối hơn, nhận thấy mưa sẽ tạnh ngay nên Thương Quân Lẫm quyết định hạ lệnh tìm một chỗ trú mưa .
"Vừa nãy còn thấy mặt trời, thế mà đột nhiên mưa lớn như ." Thẩm Úc vén rèm lên lướt qua bên ngoài.
Nhận mệnh lệnh của Thương Quân Lẫm nên xe ngựa chuyển hướng, đến một chỗ khác.
Bọn họ trú mưa ở trong một ngôi nhà ở gần đó.
Con đường từ hoàng cung đến ngục tối hẻo lánh nên ở xung quanh đây vị quan lớn nào cả, Mạnh công công chọn một ngôi nhà ở gần đó, chủ nhân của ngôi nhà hiếu khách, bọn họ bảo là tới trú mưa liền vội vàng mời bọn họ .
Lúc rời cung thì Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm đều mặc trang phục bình thường cho nên thể phận , nhưng dù thế cũng khó để nhận phận hề tầm thường của bọn họ, điều đó thể hiện rõ qua những trang sức nhỏ nhất và lời ăn tiếng của hai .
Trong nhà chỉ một phụ nữ khá lớn tuổi, theo lời bà thì đàn ông trong nhà làm ăn hết nên ngày thường chỉ một bà ở nhà.
"Mời hai vị công tử uống một ít cho ấm ." Người phụ nữ lớn tuổi đưa một ấm nóng đặt mặt Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm.
"Cảm ơn bà ạ." Thẩm Úc nâng chum lên khẽ nhấp một ngụm.
"Dạo thời tiết đúng là đổi thấy thường, vẫn còn khá nắng mà chớp mắt một cái thì mưa lớn như , cũng vị nhà bà đang ở bên ngoài ướt mưa nữa." Người phụ nữ lớn tuổi mưa ở bên ngoài, vẻ mặt đầy lo lắng.
Thẩm Úc phát hiện ở trong phòng nhiều dù còn đang làm dang dở nên y đoán việc buôn bán mà bà chính là bán dù.
Thẩm Úc một lúc thì cảm thấy lạnh nên y chậm rãi nhích gần chỗ Thương Quân Lẫm và khẽ : "Bệ hạ, thấy lạnh."
Ở bên ngoài cung thể so sánh với lúc ở trong cung , lúc y ở trong cung thì y đến thì lò sưởi ngầm ở đất sẽ nổi lửa lên to ở chỗ đó, nhưng trong ngôi nhà bọn họ trú mưa thì hiển nhiên là sẽ điều kiện như , hơn nữa vì trời mưa nên nhiệt độ trong phòng cũng thấp.
Thương Quân Lẫm duỗi tay ôm Thẩm Úc trong ngực, hai cái tay của cũng bao bọc lấy tay của Thẩm Úc: "Đỡ hơn chút nào ?"