Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 377

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:29:07
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Động tác của vũ nữ nhanh, lúc nàng hành động còn tỏa một luồng hương thoang thoảng, Thẩm Úc vội ngừng thở theo bản năng nhưng vẫn ngửi một chút.

Động tác của Thương Quân Lẫm càng nhanh hơn, một tay ôm lấy Thẩm Úc một tay khác ném chiếc đĩa bàn qua đó.

Ẩn Long Vệ canh giữ ở bên ngoài lập tức phá cửa xông .

Một cuộc ám sát còn bắt đầu thì kết thúc.

Vũ nữ khống chế nhanh, những vũ nữ còn cũng khống chế.

Thương Quân Lẫm dìu Thẩm Úc xuống bên .

Vũ nữ quỳ ở mặt đất mà hề một lời nào, thanh d.a.o găm ở trong tay của nàng đánh cho rơi mặt đất, Thẩm Úc chú ý tới việc thanh d.a.o găm còn ánh lam, rõ ràng là tẩm độc.

Bữa tiệc ngừng giữa chừng, cơn hoảng loạn ngắn ngủi các đại thần cũng phục hồi tinh thần và che chắn cho nhà đang ở bên cạnh.

Cuộc ám sát diễn trong chuyến săn thu, đây là thứ hai trong năm xảy chuyện .

Thương Quân Lẫm cầm lấy thanh kiếm từ tay của thị vệ dùng mũi kiếm nâng cằm của vũ nữ lên và lạnh lùng hỏi nàng : "Ai sai cô tới đây?"

Ánh mắt của vũ nữ dừng của Thương Quân Lẫm một lúc mới dời qua của Thẩm Úc với ánh mắt đầy sâu xa.

Thẩm Úc nhíu mày .

Đầu của y choáng, hẳn là do mùi hương ảnh hưởng, từ nhỏ y thể ngửi một vài loại mùi, mà lúc mùi nãy cũng là một trong đó.

"Chuyện ..."

Các đại thần thấy cảnh tượng nên tâm tư cũng lung lay, bọn họ nhớ khi Thẩm Úc làm rơi cái ly thì vũ nữ mới bắt đầu tay.

Thẩm Úc cũng nhớ tới chuyện , hiện tại đầu óc của y mơ hồ, đến cả việc tự hỏi cũng là một việc khó khăn chứ đừng đến việc thể phân tích sự việc và giải thích cho bản .

Cái tay đang đặt quần áo của đàn ông của Thẩm Úc đang ngừng nắm chặt , y duy trì sự tỉnh táo nhưng ý thức của y càng ngày càng mơ hồ hơn.

Thương Quân Lẫm cũng cảm nhận sự khác thường của y nên vội dời ánh mắt đang chứa đầy sức ép vũ nữ cúi đầu thanh niên đang tựa trong lòng n.g.ự.c của : "Trong khó chịu chỗ nào ?"

Thẩm Úc lắc đầu, y thể ngất xỉu ngay lúc , mắt bao mà vũ nữ chọn lúc y làm rớt cái chén để tay, nếu y nhanh chóng giải quyết chuyện thì sắp tới sẽ phiền phức.

Dù cho Thương Quân Lẫm tin tưởng y thì các đại thần trong triều cũng sẽ tin y, mà vũ nữ dám làm như thế thì chắc cũng sự chuẩn từ , nếu thử điều tra thì khả năng cao cũng là tra y chính là kẻ sai khiến.

Thẩm Úc cố gắng cắn thật mạnh đầu lưỡi để khiến tỉnh táo hơn, sự kích thích của đau đớn quả thật xua tan màn sương ở trong đầu Thẩm Úc, thấy thật sự tác dụng, Thẩm Úc nhanh chóng duỗi tay và cướp lấy thanh kiếm ở trong tay của Thương Quân Lẫm.

Lưỡi kiếm sắc bén xẹt qua làn da, m.á.u tươi lập tức chảy dọc xuống theo kiếm.

"A Úc!" Thương Quân Lẫm lấy thanh kiếm nhưng Thẩm Úc nắm lưỡi kiếm vô cùng chặt, nếu bây giờ cố gắng rút thì sẽ khiến Thẩm Úc thương nặng hơn nữa.

Dường như ngờ Thẩm Úc sẽ tự khiến thương, vẻ mặt của vũ nữ cũng khẽ đổi.

Cảm giác đau nhức truyền đến từ trong lòng bàn tay khiến đầu óc của Thẩm Úc dần tỉnh táo hơn.

Thẩm Úc nhếch môi nở một nụ nhưng nụ đó lạnh lẽo, hề chút vui vẻ nào hiện lên trong mắt y.

Bàn tay đang ôm lấy bả vai Thẩm Úc của Thương Quân Lẫm ngờ giữ chặt hơn, một cái tay khác của suýt chút nữa thể giữ chuôi kiếm nữa, nhưng cuối cùng vẫn chọn buông lỏng cánh tay đang giữ chặt lấy bả vai của Thẩm Úc và xoa lên khuôn mặt y, khẽ lên tiếng nhưng trong giọng của chất chứa sự run rẩy khó phát hiện: "A Úc, buông nào, lời nhé."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-377.html.]

Các đại thần những chuyện xảy ở ngay mắt dọa cho sợ ngây , bọn họ hiểu vì chuyện phát triển tới bước nữa.

Thẩm Úc rời khỏi cái ôm của đàn ông, cơ thể y loạng choạng nhưng cũng dần vững trở .

Một bàn tay của Thẩm Úc vẫn còn đang nắm lấy lưỡi kiếm sắc bén nên m.á.u tươi cứ thế mà nhiễm đỏ tay áo của y, dù thôi thì cũng thấy đau nhưng y cứ như hề cảm nhận điều đó, y vẫn bước từng bước về phía .

Một bước nữa khiến y xuất hiện ở mặt của vũ nữ.

Đối diện với ánh mắt thể tin của vũ nữ, nụ khóe miệng của Thẩm Úc càng tươi hơn.

"A Úc!"

Thương Quân Lẫm dùng cái tay buông xuống nắm lấy cổ tay đang nắm chặt lấy lưỡi kiếm của Thẩm Úc, "Có chuyện gì cứ từ từ , em buông nó , đừng khiến thương."

Thẩm Úc đầu lướt qua Thương Quân Lẫm.

Đây là đầu tiên Thương Quân Lẫm thấy Thẩm Úc biểu cảm như , trông xa lạ nhưng cũng lay động lòng .

Hắn cảm nhận trái tim ở trong lồng n.g.ự.c đang nhảy dựng lên một cách kịch liệt nhưng là vì sợ là bởi vì trái tim rung động quá mãnh liệt.

Hắn sợ khi thấy Thẩm Úc thương nhưng cũng điên cuồng rung động khi thấy thanh niên đang thể hiện sự nguy hiểm ngay từ trong xương cốt.

Thẩm Úc thấy biểu cảm lo lắng mặt Thương Quân Lẫm và cảm giác nóng bỏng truyền đến từ cổ tay nên y cũng dần buông từng ngón tay .

Tiếng "loảng xoảng" vang lên, thanh kiếm rơi xuống mặt đất.

"Người , gọi thái y tới đây!" Thương Quân Lẫm vội vàng tay của Thẩm Úc.

Trên tay của Thẩm Úc chảy đầy m.á.u tươi, từng giọt m.á.u uốn lượn len qua từng kẽ ngón tay nên khó để thể vết thương đang .

Thương Quân Lẫm cẩn thận nâng bàn tay của Thẩm Úc lên, màu đỏ sẫm ở mắt gần như khiến đôi mắt của bỏng rát , dám dùng chút sức nào mà chỉ thể cẩn thận nâng tay của Thẩm Úc đặt lên lòng bàn tay của .

"Có đau ?" Giọng của Thương Quân Lẫm nhẹ, sự xót xa trong giọng bỏ qua cũng thể bỏ qua nổi.

Ngón tay của Thẩm Úc cuộn tròn nhưng đàn ông dùng một bàn tay khác nắm lấy: "Đừng nhúc nhích, sẽ chảy m.á.u tiếp mất."

Thẩm Úc bình tĩnh cánh tay của một lúc lâu, sự kích thích của đau đớn, cuối cùng y cũng miễn cưỡng tìm về khả năng suy nghĩ: "...Không đau."

Sao thể đau chứ?

Thương Quân Lẫm chỉ thôi cũng cảm thấy vô cùng đau , thời niên thiếu chinh chiến sa trường nên vết thương gánh chịu thể là nhiều đếm xuể, nếu vết thương thì đến cả mày của cũng hề nhíu nhưng lúc vết thương xuất hiện ở của Thẩm Úc khiến thể chịu đựng nổi.

Mạnh công công cảnh tượng mắt dọa cho sợ ngây , khi thấy giọng của Thương Quân Lẫm thì ông mới dần hồi phục tinh thần, ông vội chạy sai mấy thái giám nhỏ mời thái y tới.

Mộ Tịch ở một bên tới gần nhưng dám.

Nàng theo bên cạnh Thẩm Úc nhiều năm và thấy nhiều mặt của Thẩm Úc nhưng vẫn bao giờ thấy một Thẩm Úc như bây giờ, ở bất cứ chỗ nào cũng để lộ hai chữ "nguy hiểm".

Cái tay thương đàn ông cẩn thận đặt lên lòng bàn tay của , m.á.u chảy xuống men theo lòng bàn tay thấm ướt ống tay áo của cả hai .

Thẩm Úc chớp chớp mắt dần rút bàn tay đang ở trong tay của đàn ông , y khẽ cúi xuống mặt của vũ nữ hỏi cùng một câu hỏi với Thương Quân Lẫm: "Là ai sai cô tới đây?"

Tuy rằng là cùng một vấn đề nhưng vũ nữ Thương Quân Lẫm hỏi ai là kẻ sai nàng ám sát còn Thẩm Úc thì hỏi ai là kẻ sai nàng hãm hại y.

"Chủ nhân, chính miệng ngài..."

Loading...