Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 346

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:28:13
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ta cố ý giữ Cố thái y để bắt mạch cho bệ hạ." Thẩm Úc chọc chọc cánh tay Thương Quân Lẫm.

"Trẫm khỏe..." Dưới ánh mắt của Thẩm Úc, Thương Quân Lẫm đành nuốt những lời xuống, "Thế thì phiền Cố thái y ."

Cố thái y tiến lên bắt mạch cho Thương Quân Lẫm.

Một lát , Cố thái y buông tay : "Thân thể của bệ hạ khỏe mạnh, bất cứ vấn đề gì."

"Không cần uống thuốc cùng ?" Thẩm Úc nhịn hỏi.

"Chuyện ..." Cố thái y kẹt , "Thân thể của bệ hạ quả thật gì đáng lo ngại, cần uống thuốc."

Thẩm Úc uể oải trở về, hóa chỉ một y ốm yếu.

Mạnh công công dẫn Cố thái y ngoài, hầu ở bên trong cũng ông dẫn ngoài hết.

"Sao đột nhiên A Úc để Cố thái y bắt mạch cho trẫm?" Thương Quân Lẫm kéo dậy ôm trong ngực.

Thẩm Úc vặn vẹo, tự tìm cho một tư thế thoải mái: "Cố thái y đơn thuốc cho , nghĩ bệ hạ cũng sẽ cần uống với ."

Cuối cùng Thương Quân Lẫm cũng hiểu vì Thẩm Úc giữ Cố thái y ở cho đến khi trở , nhéo cằm : "Em cũng quá coi thường chồng của em ."

Thẩm Úc mặt , .

Thương Quân Lẫm sai đưa sổ con đến bên trường kỷ, ôm Thẩm Úc xử lý sổ con, Thẩm Úc ghé trong n.g.ự.c , chỉ một lát ngủ mất.

Thương Quân Lẫm cúi đầu y, trong mắt tràn đầy ý .

Không khí trong cung ấm áp, so với nơi thì phía Việt Vương, khí ảm đạm hơn nhiều.

Đã gần đến cuối năm, vốn là ngày đoàn tụ nhưng bởi vì đẩy đường cùng nên Việt Vương thể co đầu rụt cổ ở Hán Châu, đất phong cũng thể trở về, của thì đang ở nơi nào, ở bên cạnh ngay cả một cấp quen thuộc cũng , nghẹn khuất bao nhiêu là nghẹn khuất bấy nhiêu.

Dân chúng ở Hán Châu cũng định kiến lớn với bọn họ, dù là ai nữa thì nguyên nhân gì mà nhốt trong thành, ngày nào cũng trong trạng thái lo sợ, lo trong thành và ngoài thành đánh thì điều sẽ vui nổi.

Ban đầu dân chúng Hán Châu còn hiểu , nhận thức rằng ép thành của những kẻ làm phản, nhiều thấy khó chịu, mà những kết hợp với cũng gây một cuộc bạo động quy mô nhỏ, tiếc là nhanh dập tắt.

Mấy đầu c.h.é.m c.h.ế.t ngay tại chỗ, còn cũng nhốt nhà lao, rõ sống chết.

Dân chúng Hán Châu giận mà dám làm gì đoàn Việt Vương, tính mạng của cả nhà bọn họ đều đang ở trong tay khác, làm cái gì cũng .

Rõ ràng là thời điểm náo nhiệt nhất trong một năm nhưng ở khắp Hán Châu là cảnh tượng tiêu điều, cánh cửa trong thành đều đóng chặt, nếu gặp chuyện thể ngoài thì tất cả đều chỉ ở yên trong nhà.

Ai ngoài một chuyến thì còn mạng để về .

"Lương thực ở Hán Châu cũng còn đủ để kiên trì bao lâu, trong lời Đàm vẫn còn tới ?" Việt Vương bực bội mà đàn ông trung niên mặc đồ màu lam .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-346.html.]

"Điện hạ chớ gấp gáp, chờ thêm mấy ngày nữa là bọn họ thể hợp với chúng ."

"Sao bổn vương thể gấp đây, lương thực ở Hán Châu sắp hết , đừng để quân của triều đình còn đánh thì quân c.h.ế.t đói cả ." Nhiều ngày như trôi qua, Việt Vương vội cũng .

Hắn sẽ ngày bước lên con đường , từng nghĩ đến nhiều tình huống nhưng duy nhất nghĩ tới chính là sẽ rơi tình trạng chật vật, vội vàng làm phản như .

Ở trong dự định của , lúc làm phản sẽ chuẩn tất cả thứ, chắc chắn là vì cái chung, nhân dân ủng hộ, nhưng bây giờ thì ? Hiện tại trong lòng dân chúng chỉ là một tên làm phản mà thôi.

Hắn cũng chỉ giành thứ vốn dĩ thuộc về mà thôi, đáng lẽ thể đường đường chính chính mà giành , nếu do Thương Quân Lẫm ép thì đến nỗi rơi cảnh như ngày hôm nay?!

Càng nghĩ, Việt Vương càng thấy cam lòng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Không từ khi nào ở Hán Châu bắt đầu lưu truyền một ít chuyện về Việt Vương, những câu đồng d.a.o mà những đứa trẻ hát cũng đều đang châm chọc Việt Vương.

Truyền nhiều, thể tránh khỏi việc rơi tai Việt Vương.

Vào đầu Việt Vương đặt và Thương Quân Lẫm lên bàn cân so sánh, còn đúng tí nào, tức đến nỗi đập nát tất cả thứ ở trong phòng sách.

Người hầu cúi đầu ở một góc trống trải trong căn phòng, dám gì.

Việt Vương đập hết đống đồ vẫn nguôi giận, hung dữ một ở trong phòng tựa như con sư tử đang cuồng nổ hỏi: "Bên ngoài còn tin đồn gì về bổn vương? Bổn vương lệnh cho ngươi lập tức bắt cái đồn bậy , bổn vương thiên đao vạn quả ."

"Vương gia bớt giận," Người hầu quỳ xuống, "Không nô tài làm, mà là hiện tại......"

"Hiện tại cái gì?"

"Hiện tại gần như khắp nơi đều đang lan truyền," hầu cố nén sự sợ hãi trong lòng, "Không chỉ ở Hán Châu mà ở khắp Đại Hoàn đều , hơn nữa còn kì lạ hơn nơi ..."

Trong đầu Việt Vương như nổ vang, quả thật dám nghĩ bên ngoài đồn thành cái dạng gì, đây là kết quả chuẩn sẵn cho Thương Quân Lẫm, ngờ cuối cùng rơi .

Trong miệng chợt cảm giác tanh ngọt, mắt Việt Vương tối sầm , lập tức ngã xuống.

"Vương gia! Người , vương gia ngất xỉu !"

Nháy mắt, trong phủ rối thành một cục.

"Bệ hạ Việt Vương tức đến ngất xỉu ?" Thẩm Úc khoác áo khoác lông chồn màu tuyết trắng, như là một vị thần tiên dính khói lửa của nhân gian.

" , phía Hán Châu mới truyền tin về, khi lời đồn ở bên ngoài cho Việt Vương, Việt Vương xong thì ngất xỉu."

Thương Quân Lẫm nắm lấy tay Thẩm Úc, bước chân nhàn nhã.

"Việt Vương cũng quá trải sự đời , mới chỉ một chút như chịu nổi, mà còn dám mơ ước vị trí của bệ hạ." Thẩm Úc lạnh.

Thương Quân Lẫm nhận gì đó, nhướng mày hỏi: "Chuyện là do A Úc làm ?"

Thẩm Úc bày vẻ mặt vô tội : "Mỗi ngày làm cái gì bệ hạ là rõ ràng nhất ?"

Loading...