"Ban đầu nghĩ là vì mẫu của phạm điều gì đó kiêng kị nên bọn họ mới dám nhắc tới nhưng hiện tại xem như thế."
"Nếu mấy đó thật sự liên quan đến mẫu của ngươi thì chắc phận của mẫu ngươi cũng hề đơn giản."
"Bệ hạ, đến phủ Trấn Bắc Hầu." Thẩm Úc chống cơ thể để dậy, y cần cuộc ám sát năm đó là thế nào.
Bởi vì chuyện mà ngày hôm , hai đột nhiên xuất hiện ở phủ Trấn Bắc Hầu.
"Hầu gia, đại công tử trong phủ."
Trấn Bắc Hầu đang bàn chuyện với cấp cận, ông gửi thiệp Ngọc Chương Cung vài nhưng từng nhận câu trả lời, điều làm ông thấy lo lắng. Gần đây phủ Trấn Bắc Hầu gặp một vài vấn đề nên nếu Thẩm Úc giúp đỡ bọn họ thì sẽ dễ dàng giải quyết nhiều vấn đề.
"Ngươi xác định là đại công tử ?" Trấn Bắc Hầu "Cạch" một tiếng, lên.
Hạ nhân vì Trấn Bắc Hầu phản ứng lớn như nhưng vẫn gật đầu : "Vâng, là đại công tử."
Tốt gì thì đại công tử cũng ở trong phủ mười mấy năm, cũng mới chỉ rời khỏi đây mấy tháng, cũng đến mức nhận nhầm .
"Ngoại trừ đại công tử còn khác ?" Trấn Bắc Hầu ngoài hỏi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Còn cả vị công tử cũng tới phủ nữa."
Đột nhiên, Trấn Bắc Hầu dừng bước, ông vuốt ve lồng n.g.ự.c đang thở hổn hển, chờ đến lúc tâm trạng bình phục mới tiếp tục về phía .
"Thần tham kiến bệ hạ, quý quân." Trấn Bắc Hầu đuổi hết hạ nhân ngoài mới cung kính hành lễ.
Nhìn thấy , cuối cùng hòn đá treo trong lòng Trấn Bắc Hầu cũng rơi xuống đất, trong thời gian nhận câu trả lời, tâm trạng của ông vẫn luôn thấp thỏm. Trước lúc Thẩm Úc rời khỏi phủ cũng náo loạn đến khó chịu, ông cũng dành quá ít sự quan tâm dành cho đứa con vợ cả nên vẫn luôn đền bù, hàn gắn quan hệ nhưng Thẩm Úc vẫn vờ như thấy những tín hiệu ông đưa .
"Hầu gia cần đa lễ." Thương Quân Lẫm bình tĩnh .
Lần bọn họ đến phủ Trấn Bắc Hầu cũng sử dụng nghi thức của đế vương, vẫn như , Trấn Bắc Hầu chỉ cần cách ăn mặc của hai thôi cũng rằng hai định để lộ phận mặt hạ nhân.
"Trước đây thần quá xem nhẹ quý quân, thần vốn định nhân dịp sinh nhật để làm chút gì đó cho quý quân..."
Trấn Bắc Hầu còn đang định níu kéo quan hệ với Thẩm Úc thì Thẩm Úc ngắt lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-304.html.]
"Trước lúc ở hầu phủ cũng thấy hầu gia để bụng mấy, nếu như thế thì hầu gia cũng cần lo mấy việc nhỏ , tới đây là vì hỏi hầu gia một ít chuyện về mẫu của ."
Thẩm Úc nhận thấy rằng lúc y câu cuối cùng, biểu cảm của Trấn Bắc Hầu sự đổi trong chớp mắt.
"Mẫu của ngươi qua đời nhiều năm, cũng gì để kể, nàng mất thì hãy để nàng an giấc ngàn thu ." Trong mắt Trấn Bắc Hầu hiện lên một chút phức tạp.
"Ta phận của mẫu , là đứa con duy nhất của mẫu , nghĩ hẳn là đủ tư cách để phận thật sự của mẫu nhỉ?" Lúc , Thẩm Úc còn cố ý nhấn mạnh hai chữ "thật sự".
"Không mà là thật sự ," Trấn Bắc Hầu thở dài, "Mẫu ngươi cũng từng với ."
Thẩm Úc nghi ngờ hỏi: "Đường đường là Trấn Bắc Hầu, thể cưới một nữ tử rõ lai lịch?"
"Ta lừa ngươi, chỉ phận của nàng cũng bình thường nhưng cụ thể thế nào thì cũng ." Trấn Bắc Hầu vuốt mặt .
"Vậy nàng thật sự c.h.ế.t ? Chết như thế nào?"
"Bị bệnh, khi sinh ngươi, nàng đột nhiên bệnh nặng, lượt mời hết những danh y nổi tiếng khắp kinh thành, ngay cả Thái Y Viện cũng bỏ sót mà vẫn thể cứu như cũ."
Chuyện cũng thể đối chiếu với những tin tức Thẩm Úc , trong lúc nhất thời, y cũng Trấn Bắc Hầu đang dối .
"Vậy vì từ tới nay ở hầu phủ từng ai nhắc về những chuyện của mẫu ? Tốt gì bà cũng là chủ mẫu* của hầu phủ mà." (Nữ chủ nhân.)
"Đây cũng là do mẫu ngươi yêu cầu, bên cạnh ngươi của mẫu ngươi để , ngươi ngẫm xem, bọn họ cũng từng nhắc về mẫu ngươi ?"
Thẩm Úc thử nhớ , y phát hiện quả thật là như , phảng phất như lúc bà mất thì mang cả những dấu vết về bà cùng.
Thẩm Úc hỏi mấy hầu già hầu hạ lâu năm, y còn hỏi cả mấy vị di nương từng ở trong phủ khá lâu nhưng lượng tin tức tìm vẫn ít ỏi.
Chuyến đến phủ Trấn Bắc Hầu chỉ hoá giải sự nghi ngờ trong lòng Thẩm Úc mà còn khiến những sự đáng ngờ biến thành những quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn.
Trên đường trở về cung, Thẩm Úc cố gắng nhớ những chi tiết về cuộc ám sát ngày hôm đó nhưng bất kể là y cố gắng như thế nào thì ký ức vì ngày hôm đó vẫn cứ mơ hồ rõ, y cuộc ám sát đó bắt đầu từ lúc nào, chạy trốn bao lâu, cũng làm thế nào để trở phủ Trấn Bắc Hầu nữa.
Còn cả câu khó hiểu của Chư Vọng nữa.
"Bệ hạ, ngài xem mục đích của Chư Vọng là gì khi bố trí một công cuộc to lớn như để khiến Việt Vương tin câu ?"