Hắn chứng cứ để chứng minh điều nhưng tin tưởng trực giác của chính , loại cảm giác đạt tới đỉnh điểm khi ý định rời khỏi cung điện .
Rồi nhận hình như tự giao hàng tới tận nhà.
Ban đầu Thương Quân Lẫm bắt , khi trốn thoát chủ động xuất hiện mặt hai , là chui đầu lưới ?
"Bệ hạ xem hiện tại Chư Vọng phát hiện gì đó sai sai ?" Thẩm Úc ở bóng cây, tuy là câu nghi vấn nhưng trong giọng điệu quá nhiều sự nghi ngờ.
"Nhận thì cũng chậm , Ẩn Long Vệ canh giữ ở đó, trẫm tin đến mà còn thể chạy thoát."
"Phía Túc Bắc thế nào , Phương đại nhân thể trở về thật gấp để tham gia buổi săn thu ?"
Vị trí ở Nội Các vẫn còn trống, nhiều thử nghiệm mà kết quả, các triều thần cũng mờ mịt nhận bệ hạ âm thầm chọn , chỉ là hiện tại đó ở kinh thành nên thể thả vị trí đó .
"Hẳn là sẽ nhanh thôi, bọn Hạ Thừa Vũ sự tin tưởng của bên , chỉ còn chờ khoảnh khắc cuối cùng thôi."
Bất kể là phía Hạ Thừa Vũ và Giang Hoài Thanh, là phía Phương đại nhân thì cũng đều đang đợi.
Sau khi Hạ Thừa Vũ suy xét xong liền đồng ý với ông chủ Tôn việc tiến hành đợt làm ăn .
"Ta trong lòng vẫn còn băn khoăn, đây là chuyện bình thường, dù chúng cũng đang giao dịch những món hàng Đại Hoàn cho phép. mà ngươi cứ yên tâm, buôn bán với bọn họ chỉ mới một hai năm, cũng mời khác tham gia, nay từng xảy chuyện gì ngoài dự định." Nghe thấy câu trả lời của , niềm vui mặt ông chủ Tôn cũng gia tăng.
Việc vẫn còn băn khoăn là bình thường, vẫn là câu , nếu Hạ Thừa Vũ đồng ý luôn mà hề chút do dự nào thì ông mới thấy yên tâm. Ban đầu mấy hợp tác với ông cũng băn khoăn, nhưng cuối cùng bọn họ vẫn thắng nổi sự mê hoặc của những lợi ích buổi giao dịch đó.
Có nguy hiểm là thật nhưng việc thu nhiều lợi nhuận hơn cũng giả, chờ khi nếm sự ngon ngọt ở bên trong thì sẽ thể nào buông bỏ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ông chủ Tôn tự tin, ai thể bỏ qua sự mê hoặc lớn như , khi buổi giao dịch thành công thì cũng tương đương với việc hai bên trói chung một chiếc thuyền, chờ khi trở thành " một nhà" chân chính thì sẽ còn nhiều băn khoăn như .
Đôi bên đều suy nghĩ riêng nhưng mặt ngoài trông vẫn hoà thuận và vui vẻ, nếu Hạ Thừa Vũ đồng ý nên hai bên cũng bắt đầu bàn chi tiết hơn.
Giang Hoài Thanh ở bên cạnh Hạ Thừa Vũ, thì vẻ hứng thú nên đang mất tập trung nhưng thật trong đầu cũng đang phân tích những lời của ông chủ Tôn. Vì thể đảm bảo rằng một kích sẽ trúng luôn nên bọn họ cần chuẩn thật đầy đủ.
Cuối cùng kết quả của quá trình bàn bạc cũng khiến cả hai bên lòng, ít nhất thì mặt ngoài là như thế.
Ông chủ Tôn mỉm uống hết ly : "Trước khi chuyến , sẽ giới thiệu cho ngươi một vài ông chủ khác để ngươi làm quen, đều là cộng sự nhiều năm cả, cũng sẽ nhiều cơ hội để qua ."
"Cảm ơn ông chủ Tôn hướng dẫn, cũng may mà mới tới Túc Bắc thì gặp ông chủ Tôn."
"Không dám nhận dám nhận, thể làm quen với ông chủ Cố cũng là điều may mắn đối với Tôn mỗ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-296.html.]
Sau một lúc trò chuyện, cả khách lẫn chủ đều vui vẻ.
Hạ Thừa Vũ truyền tin cho Phương đại nhân.
Vừa lúc phía Phương đại nhân cũng tìm nhiều manh mối từ một phương hướng khác, căn cứ kết quả điều tra của bọn họ thì sắp tới mấy sẽ thực hiện một buổi giao dịch, chỉ là vẫn tìm thời gian, địa điểm cụ thể, tin tức Hạ Thừa Vũ gửi tới lúc bổ sung tin tức bọn họ còn điều tra .
"Thừa Vũ , xem ngày hôm đó ông chủ Tôn sẽ biểu cảm gì?" Giang Hoài Thanh rót cho Hạ Thừa Vũ xong tự bưng chén của qua bên cạnh để xuống.
Tự cho là chuyện đều ở trong tầm khống chế, ngờ từ lúc bắt đầu rơi tấm lưới lớn do khác dệt nên.
"Chẳng phái đến lúc đó sẽ , nhưng mà chắc hẳn là sẽ , chỉ tiếc là chúng vẫn tìm manh mối của mấy nữ tử ."
"Chờ khi bắt còn sợ hỏi ? Phương đại nhân tay thì còn gì hỏi chứ?"
"Cũng đúng."
Thời gian trôi qua chỉ trong giây lát.
Sáng sớm, ông chủ Tôn sai đưa xe ngựa tới đây để đưa bọn họ tới địa điểm giao dịch.
Tiếng vó ngựa nặng nhẹ vang lên, Giang Hoài Thanh và Hạ Thừa Vũ ở trong xe ngựa, đánh xe chính là ông chủ Tôn sai tới, bọn họ tới đây chỉ mới để chuyện làm ăn, buổi giao dịch thật sự sẽ bắt đầu .
Màn xe vén lên, tạo thành một khe hở nhỏ, Giang Hoài Thanh bên ngoài, phát hiện con đường đang xa lạ.
Buông màn xe xuống, hai gì thêm.
Xe ngừng .
Hai xuống khỏi xe ngựa thì thị nữ chào đón và dẫn hai đến phòng khách.
Xe ngựa trực tiếp dừng ở trong viện nên Giang Hoài Thanh và Hạ Thừa Vũ cũng bề ngoài, cái viện trông như thế nào, thế nhưng chỉ cách trang trí ở bên trong cũng đủ để khiến bọn họ khiếp sợ.
Rất khó để tưởng tượng rằng thể thấy một khu vườn như ở Túc Bắc.
Dường như họ trở kinh thành phồn hoa, phóng tầm mắt qua, mỗi một nơi đều tinh xảo và tuyệt mỹ đến cực điểm, thế nhưng để bọn họ lâu hơn, một cánh cửa lớn xuất hiện ngay mặt bọn họ.
Cửa mở , ông chủ Tôn chào đón, ông nhiệt tình tiếp đón hai tiến : "Có thể là chỉ còn chờ mỗi các ngươi, mấy ông chủ ở đây sẽ thường xuyên hợp tác với ngươi, tiên cứ làm quen chút ."
Giang Hoài Thanh ở bên cạnh Hạ Thừa Vũ, mặt đổi sắc đánh giá mấy đang cùng , lúc mấy đều là mấy từng Phương đại nhân đến.