Đương nhiên, ngày hôm đó, Thương Quân Lẫm tức giận, sai lau sạch những nơi từng đặt chậu hoa dù thật cũng rằng chắc vấn đề ở chỗ của bông hoa , vẫn còn một khả năng khác đó là nào đó tác động lên bông hoa , chẳng ngày đó lúc Thẩm Úc mới cung thì nào đó làm hại .
——
Quả thật, bọn họ tìm một thứ.
"Là thuốc gây ảo giác, liều lượng của nó nhỏ," Cố thái y cầm khối gỗ nhỏ lên ngửi, "Lượng thuốc như sẽ gây ảnh hưởng gì tới cơ thể , chỉ ảnh hưởng một chút, nhanh sẽ biến mất nên ngày đó thần mới phát hiện gì kì lạ."
Cả Thương Quân Lẫm tỏa khí lạnh, miếng gỗ nhỏ phát hiện khi đang đặt giàn trồng hoa, hiển nhiên là khác cố ý bỏ , Thương Quân Lẫm canh phòng nghiêm ngặt như thế mà ngờ vẫn để khác đụng .
Thương Quân Lẫm sai nâng giàn trồng hoa tới lạnh lùng : "Cố thái y xem nơi còn ."
Cố thái y một vòng quanh giàn trồng hoa lắc đầu: "Thưa bệ hạ, còn cái nào nữa."
Thẩm Úc đeo khăn che mặt tới, phía khăn che mặt tẩm thuốc, là thuốc Cố thái y đặc biệt điều chế . Thân thể Thẩm Úc yếu hơn thường nhiều nên nhiều thứ ảnh hưởng tới bình thường nhưng ảnh hưởng tới y. Vì Thẩm Úc cảm thấy hứng thú với thứ khiến gặp ảo giác nên nghĩ biện pháp để thấy nó.
Khăn che mặt là dạng trong suốt, vì nó chỉ còn để lộ một đôi mắt trong suốt.
Đôi mắt của Thẩm Úc , đuôi mắt của y giương lên, dù y thì đôi mắt vẫn mang cho cảm giác như y đang , đặc biệt là lúc nửa khuôn mặt của y che khuất, sự quyến rũ của đôi mắt càng gia tăng.
"Sao phát hiện khối gỗ ?" Thẩm Úc cúi đầu đánh giá khối gỗ đang đặt chiếc bàn nhỏ, nó to chừng hai đốt ngón tay, trông như hoà làm một với giàn trồng hoa , nếu khảm trong rễ thì gần như là thể phát hiện .
"Việc cũng là việc ngoài ý ," Nhìn thấy Thẩm Úc, khí thế lạnh lẽo Thương Quân Lẫm lập tức giảm bớt, "Có một cung nữ đang quét dọn thì lỡ làm đổ cái giàn hoa xuống, lúc khối gỗ rớt và cũng nhân phụ trách trông coi phát hiện."
Cung nhân bệ hạ đang điều tra mấy chuyện nên dám giấu giếm, lúc lấy khối gỗ báo nó lên, tiếp đó là những chuyện Thẩm Úc thấy.
Hoa cỏ dọn đến một nơi khác, Thẩm Úc dạo một vòng mà vẫn thấy cây hoa An Vương đưa tới , y đến bên cạnh Thương Quân Lẫm chọc cánh tay của nam nhân: "Bệ hạ, cây hoa ?"
"Đặt ở nơi khác , yên tâm , trẫm sẽ vứt nó ." Sau khi sự khác thường của Thẩm Úc ngày đó liên quan đến cây hoa , Thương Quân Lẫm cũng còn ghét nó như .
"Ai bỏ khối gỗ ? Biện pháp cũng kì công."
"Còn đang tra," Thương Quân Lẫm thuận thế ôm lấy eo Thẩm Úc, đưa xa chút mới , "A Úc đừng gần nó quá."
Khối gỗ đặt ngay cạnh chỗ đặt bình hoa An Vương đưa tới nên cũng khó trách Thẩm Úc ảnh hưởng khi đến gần cây hoa đó.
"Người làm cái gì cơ chứ? Muốn bệ hạ nghĩ rằng An Vương đang hại ?"
"Chờ bắt sẽ bọn họ làm cái gì." Ngữ điệu của Thương Quân Lẫm dịu dàng nhưng đáy mắt lạnh lẽo như kết băng.
Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm đợi một chút thì Mạnh công công tiến và một vị đại thần đang tìm Thương Quân Lẫm, Thẩm Úc thế nên cùng .
Người cung chính là thừa tướng, vẫn là chuyện về Túc Bắc, vì quan viên cấp cao của Túc Bắc xử tử nên để nhiều chỗ trống, tạm thời triều đình vẫn để mấy từng nắm chức vị thế nhưng đây là một kế lâu dài, bọn họ cần nhanh chóng sai phù hợp tới đó.
Không tất cả quan viên bản địa đều làm bậy, đặc biệt là các quan viên ở các toà thành nhỏ, nhiều thể đảm đương chức vị còn trống, Phương đại nhân cũng chọn vài , khi tra xong sẽ để bọn họ đến chủ thành nhận chức, còn một vài quan viên ban đầu giữ chức vị nhỏ ở chủ thành nữa, Phương Quân sẽ căn cứ thực lực của bọn họ để giữ vài , còn sẽ sai đến các toà thành nhỏ để mài giũa bọn họ thêm một nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-258.html.]
Những quan viên triều đình tới đây cứu tế với ông cũng ông gọi chủ thành và để họ tạm nắm giữ một vài chức vụ, Hầu đại nhân và đám làm quan ở Túc Bắc nhiều năm, rễ của bọn họ cắm xuống sâu nên tuy rằng hiện tại bắt nhưng những bọn họ để và mạng lưới quan hệ của bọn họ cũng thể cắt đứt trong một sớm một chiều.
Vì xử lý tình trạng rối rắm nên Phương đại nhân bận đến nỗi chân chạm đất.
Thời gian trôi qua nhanh, mới chớp mắt tới ngày hành hình.
Bầu trời Túc Bắc vẫn trong xanh ngàn dặm, hề dấu hiệu sắp mưa.
Sáng sớm, tin đám Hầu đại nhân sắp xử tội, dân chúng sôi nổi đến nơi hành hình, dù mất thể trở về nữa nhưng ít nhất bọn họ vẫn tận mắt thấy đầu sỏ gây chuyện chịu trừng phạt.
Phạm nhân áp giải tới pháp trường, lúc đối mặt với trận đổ m.á.u sắp xảy , gương mặt của dân chúng hề chút sợ hãi nào, trong mắt của bọn họ kích động, diệt trừ cho sảng khoái, cũng sự sảng khoái và căm hận, thế nhưng thứ duy nhất chính là sự sợ hãi.
Phương đại nhân ở vị trí trọng yếu nhất, chỗ Tuân Triều thấp hơn chỗ của ông một chút, lúc cảm nhận ánh căm tức của những đang pháp trường, vui vẻ mỉm bọn họ.
"Đã đến giờ!"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lưỡi đao sắc bén nâng lên cao hạ xuống ——
Dường như nó chặt đứt cả những tội ác mà những tên gây .
Mùi m.á.u tươi ngập trời là lễ tế cho những uổng mạng, để bọn họ ở trời Có linh thiêng cũng thấy nhẹ lòng.
"Ầm vang ——"
Lúc cuối cùng xử lý, một đám mây đen to lớn bay tới và che khuất mặt trời chói chang, những đến xem buổi hành hình ngơ ngác ngẩng đầu, bọt nước lạnh lẽo đọng ở mặt bọn họ.
—— trời mưa!
Ngay khi mấy quan viên làm việc ác xử lý, trời mưa!
Dân chúng sôi nổi quỳ gối, hướng về phía kinh thành hô to "Bệ hạ vạn tuế".
Tuy Phương Quân thấy cảnh tưởng nhiều nhưng khoảnh khắc ông trải qua cảnh tưởng ông cũng chớp mắt một cách mờ mịt.
Ai cũng ngờ cơn mưa mà dân chúng Túc Bắc mong chờ lâu như rơi xuống ngay khoảnh khắc .
Tin tức truyền tới triều đình, tất cả đều kinh ngạc.
"A Úc," Thương Quân Lẫm tiến liền kéo thanh niên trong lồng ngực, "Có đôi lúc trẫm nghĩ A Úc là thần tiên ông trời sai tới , lúc thành nhiệm vụ ngươi sẽ trở bầu trời ?"
"Hay là A Úc là hoa tiên tử, cây hoa chỉ cận với A Úc thôi, A Úc còn thể khiến cho trời mưa......"
Thương Quân Lẫm vội vàng hôn lên mặt Thẩm Úc để xác định rằng Thẩm Úc vẫn còn tồn tại.
Thẩm Úc: "......"
Thẩm Úc sờ lên trán Thương Quân Lẫm đầy lo lắng hỏi: "Bệ hạ cái gì kích thích , lời mê sảng chứ?"