Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 247

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:22:52
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Úc Thương Quân Lẫm, thấy biểu cảm hề đổi nên y cũng Thương Quân Lẫm nghĩ nhiều.

Thẩm Úc chậm rãi dời mắt thầm nghĩ: Chắc chỉ nghĩ nhiều mà thôi, một gốc cây mà thôi, thể thể liên quan đến loại chuyện chứ? Nói chừng nếu đêm đó y và Thương Quân Lẫm làm gì cả thì cây vẫn sẽ nở hoa mà thôi.

Mộ Tịch thấy hai vị chủ nhân ý định phân phó thêm chuyện gì nữa nên cũng lui ngoài.

Lúc Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm ở cùng thì cũng thích cung nhân hầu hạ ở gần đó, hầu của Ngọc Chương Cung cũng hiểu rõ chuyện nên trừ những lúc chủ nhân gọi thì bọn họ cũng hiếm khi tiến .

Thương Quân Lẫm khuấy chén thuốc trong tay múc một muỗng lên, đang định đút cho Thẩm Úc thì Thẩm Úc giơ tay ngăn cản.

"Ta tự uống ." Thẩm Úc nửa chống , dậy.

cố gắng cải thiện hương vị của thuốc thì vị của nó vẫn tệ, Thẩm Úc uống từng muỗng, từng muỗng một chút nào.

"Không để trẫm đút ?"

"Hương vị của thuốc khó tả, uống cho xong."

Nhìn bàn tay vươn của Thẩm Úc, Thương Quân Lẫm buông muỗng đưa chén thuốc cho Thẩm Úc đúng như mong của y.

Thẩm Úc uống hết thuốc trong một .

Thương Quân Lẫm cầm khăn và mứt hoa quả tới, Thẩm Úc cúi , ngậm lấy miếng mứt hoa quả trong tay Thương Quân Lẫm, cánh môi mềm mại của y khẽ chạm da thịt của .

Tựa như một bé mèo kiêu ngạo.

Ánh mắt Thương Quân Lẫm trở nên tối tăm, dùng một tay ôm lấy eo Thẩm Úc eo kéo trong lồng ngực, cúi đầu hôn y: "Trẫm nếm thử chút."

"Đắng ?" Một nụ hôn kết thúc, Thẩm Úc áp trán trán của Thương Quân Lẫm hỏi .

"Là ngọt mà."

Thương Quân Lẫm cọ Thẩm Úc như một chú chó lớn quấn : "Chỗ nào của A Úc cũng ngọt cả."

Uống thuốc xong, Thẩm Úc cảm thấy buồn ngủ, mặc dù đêm hôm đó Thương Quân Lẫm cẩn thận nên y thương nhưng lăn lộn suốt cả một đêm nên nguyên khí của y vẫn thể khôi phục , nếu thì Cố thái y cũng sẽ phương thuốc mới cho y và âm thầm nhắc nhở bệ hạ nên kiềm chế .

"Mệt quá thì ngủ thêm , lên giường ngủ ?" Thương Quân Lẫm sờ lên mặt y.

Thẩm Úc lắc đầu, y giường cả ngày, như thế sẽ khiến y nhớ những chuyện tồi tệ ở kiếp .

Thương Quân Lẫm cũng ép y, vì lòng riêng nên Thẩm Úc đến giường nghỉ ngơi, so với việc để y ở những nơi khác thì càng thích việc Thẩm Úc ở đây hơn, như thế thì chỉ cần vươn tay là thể chạm tới y.

Thẩm Úc tựa lồng n.g.ự.c của nam nhân tìm một vị trí thoải mái để , y chậm rãi khép mắt .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Y mơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-247.html.]

Trong mộng là một ngày mưa dầm, y đang giường, cả y nặng trĩu như là cái gì đè nặng, dù chỉ nâng tay lên thôi nhưng y vẫn thể làm .

Cách tấm bình phong tiếng bước chân vang lên, còn tiếng chuyện khẽ khàng, Thẩm Úc xem bọn họ đang gì nhưng mãi mà y vẫn thể nào rõ.

Giữa Thẩm Úc và thế giới như thứ gì ngăn cách, y thể thấy rõ cảnh tưởng xung quanh và cũng thể rõ những lời khác ở đó, tuy y đang ở đó nhưng vẫn như đang lang thang ở bên ngoài.

Lúc y dậy thì chạng vạng tối, mặt trời sắp lặn, ánh chiều tà len qua cửa sổ chiếu xuống, khoảnh khắc y bừng tỉnh, dường như cảnh tưởng mắt trùng khớp với cảnh tưởng trong mơ.

Một bàn tay ấm áp chạm trán y: "A Úc đang khó chịu ? Sao đổ nhiều mồ hôi ?"

Giọng trầm thấp của nam nhân khiến Thẩm Úc bừng tỉnh, suy nghĩ đang tung bay cũng kéo về thực tại, Thẩm Úc cảm nhận sự ấm áp truyền tới từ nam nhân và cũng cảm nhận sự dính nhớp ở .

Thẩm Úc cọ lên bàn tay của nam nhân theo bản năng: "Quần áo mướt mồ hôi ."

"Trẫm ôm ngươi tắm rửa."

Sau khi tắm rửa và quần áo sạch sẽ, cuối cùng Thẩm Úc cũng cảm thấy dễ chịu hơn, lâu y mơ thấy những chuyện kiếp , hiểu hôm nay mơ thấy.

"Bệ hạ, nãy trời mưa ?"

"Không mưa, nãy lúc trẫm ôm ngươi thì thấy ngươi ngủ yên giấc, còn đổ nhiều mồ hôi nữa, gặp ác mộng ?" Thương Quân Lẫm cầm khăn lau khô tóc giúp Thẩm Úc.

Thẩm Úc gật đầu: "Hình như là , cụ thể thế nào cũng nhớ rõ."

Sau khi y dậy, cảnh tưởng trong mộng cũng rút lui như thủy triều rút xuống, Thẩm Úc chỉ còn nhớ những cảm xúc ở trong mộng chứ nhớ những thứ khác nữa.

"Trẫm kêu Cố thái y đến xem thử."

Đêm hôm khuya khoắt, Cố thái y gọi tới Ngọc Chương Cung thêm một nữa.

"Làm phiền Cố thái y ." Thẩm Úc vươn tay .

Vì để thoải mái hơn nên Thẩm Úc chỉ ăn mặc đơn giản, mái tóc đen nhánh cũng buông lỏng ở phía lưng, trông lười biếng nhưng khiến khác rời mắt nổi.

Cố thái y mắt mũi, mũi tim, chỉ tập trung bắt mạch cho Thẩm Úc.

Hắn còn tưởng bệ hạ kêu tới là vì lúc làm chuyện đó bệ hạ khiến quý quân thương, dù lâu đây bệ hạ cũng kêu tới đây vì nguyên nhân , giờ xem mạch xong Cố thái y mới nhận nghĩ nhiều.

"Thân thể của quý quân vấn đề gì đáng lo ngại."

Sau khi Cố thái y rời , Thương Quân Lẫm ôm lấy Thẩm Úc chôn mặt cổ của y, một lát , giọng rầu rĩ truyền : "A Úc, đừng rời bỏ ."

"Ta sẽ rời ." Thẩm Úc trấn an chú chó lớn đột nhiên trở nên bất an .

Thương Quân Lẫm yên lặng ôm chặt trong lồng ngực.

Loading...