"Lúc thật sự cho rằng sắp c.h.ế.t nên thần linh thấy lời cầu nguyện của , khi c.h.ế.t ngài thỏa mãn một nguyện vọng của ."
"Thần linh?" Đột nhiên nhạo, "Nếu thật sự thần linh thì vì ngài mặc kệ sống c.h.ế.t của chúng lâu như , thấy thần linh gì đó còn đáng tin cậy bằng triều đình , đồ ăn chúng đang ăn là đồ từ khắp nơi Đại Hoàn đưa tới, liên quan gì đến thần linh cả."
"Nói lý, bảo chúng nên tin thần , lúc đó cảm thấy bọn họ đáng tin cậy."
"Còn đáng tin cậy , lúc xảy chuyện bọn họ còn chạy nhanh hơn bất cứ ai."
Bọn họ rằng những lời bàn tán của bọn họ binh lính một bên thấy, đó những lời đó sẽ gửi về triều đình, triều đình quyết định dùng biện pháp để tìm hiểu tình hình của Túc Bắc.
Bọn họ đang vui thì đột nhiên nhỏ giọng hỏi: "Vì chúng làm việc cho quan phủ chứ, mấy đó nên tự làm mấy việc ?"
Đoàn đột nhiên trở nên yên lặng, ngay đó, phản bác câu hỏi của : "Sao do quan phủ làm chứ? Sao tự làm ?"
" đấy, chúng cũng ở nơi mà, hơn nữa quan phủ cũng trả tiền công cho chúng cơ mà."
"Chẳng mấy thứ là đồ triều đình cho chúng ? Vì bắt chúng làm việc mới cho?" Người tiếp tục .
"Ta , mù ?" Tuy tính cách của đàn ông khá hào sảng nhưng cũng là vụng về, nguyên nhân triều đình làm bọn họ các quan viên giải thích từ lâu, hơn nữa bọn họ cũng cảm thấy việc dùng sức lao động của để đổi lấy cái ăn vẫn hơn nhiều so với việc ăn mãi.
Hơn nữa, mỗi ngày bọn họ vẫn nhận đồ ăn như cũ, tiền công còn trả riêng, đừng thấy của triều đình ở đây nên bọn họ lo ăn uống mà nhầm, của triều đình rời thì chẳng bọn họ vẫn tự dựa chính ?
Nhanh chóng khôi phục Túc Bắc là chuyện ích cho bọn họ.
"Mà thấy đúng lắm, một tên nhóc lấm la lấm lét còn mấy lời như , ý ?"
Có thấy tình hình đúng nên chạy đến chỗ các quan viên : "Đại nhân, chúng phát hiện một nhân vật đáng nghi ở chỗ đó."
Người đó còn kịp làm gì thì bắt .
Những địa phương khác ở Túc Bắc cũng xảy tình huống tương tự nhưng ngoại trừ một vài khơi lên thì đa đều kịp làm gì thì bắt.
Thẩm Úc mệt nhưng ngủ nên chống lên đùi Thương Quân Lẫm sổ con cùng .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Chắc Phương đại nhân đề phòng từ , Túc Bắc gặp hạn hán lâu như mà cách xa triều đình, như thế thì mấy tâm tư xa làm gì cũng sẽ dễ dàng." Thẩm Úc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-246.html.]
"Mỗi Phương Quân đến một nơi thì sẽ tập trung dân chúng với bọn họ một vài lời, còn giải thích cả nguyên nhân của hành động nên dù ông rời thì mấy quan viên theo ông cũng học hỏi , bọn họ cũng sẽ làm tương tự, cứ như thế thì dù mượn dân chúng để làm việc thì cũng sẽ khó." Một tay Thương Quân Lẫm cầm sổ con nhưng một tay khác của vẫn đang vuốt tóc Thẩm Úc.
"Có thể coi như một bài khảo sát để xem thử xem mấy cùng Phương đại nhân còn sử dụng nữa ." Thẩm Úc suy nghĩ một lúc .
Tuy rằng Thương Quân Lẫm chèn ép các gia tộc quyền thế nhưng cũng định làm triệt để đến nỗi cho phép bọn họ tồn tại, làm vua thì yêu cầu quan trọng nhất chính là nắm giữ sự cân bằng, bất kể là các gia tộc quyền thế quyền thế thì đặt ở thế cân bằng vẫn là điều nhất.
"Trẫm sẽ chú ý đến biểu hiện của bọn họ." Thương Quân Lẫm gật đầu.
Con luôn đổi, hiện tại họ tỉnh ngộ đồng nghĩa với việc bọn họ sẽ vĩnh viễn tỉnh ngộ như thế, đặc biệt là ở trong chốn quan trường, đây là nơi dễ khiến con đổi nhất, Thương Quân Lẫm cũng cần mỗi thần tử của đều là thánh nhân, như thế thực tế lắm, chỉ cần thể sử dụng , nếu thể mang lợi ích thiết thực cho Đại Hoàn thì cũng thể nhắm mắt cho qua.
Có sự viện trợ từ khắp nơi nên tình hình của Túc Bắc cũng dần hơn, tuy rằng tình hình hạn hán tạm thời vẫn thể giảm bớt nhưng tình hình dịch bệnh triều đình vẫn luôn lo lắng cũng xảy .
Thiên tai qua thì thứ nó khiến cho con sợ hãi nhất chính là dịch bệnh đang đợi ở phía , triều đình phái nhiều đại phu tới trong đó Ngô thái y là đầu, mỗi ngày bọn họ đều canh phòng nghiêm ngặt để xem vấn đề gì , cũng may cuối cùng vấn đề khiến bọn họ lo lắng xuất hiện.
Thẩm Úc nghĩ kĩ và xác định kiếp Túc Bắc chỉ xảy thiên tai chứ xảy ôn dịch trong diện rộng, cuối cùng y cũng thể thả lỏng.
Trong ấn tượng của y thì chuyện xảy dịch bệnh là chuyện của mấy năm , cũng đó, tiếng tăm của Thương Quân Lẫm chuyển biến bất ngờ.
Từ giờ đến lúc đó vẫn còn nhiều thời gian, hơn nữa dịch bệnh đó cũng là do thiên tai mang đến nên nếu thể giải quyết vấn đề "Phi mộng" thì chừng cảnh tưởng như ác mộng kiếp sẽ xảy thêm một nữa.
"Công tử, cái cây An Thân Vương đưa tới nở hoa ." Mộ Tịch bưng thuốc chuẩn .
Sau đêm hôm qua, tuy Thương Quân Lẫm cẩn thận kiểm tra nhưng vẫn cảm thấy yên tâm lắm nên kêu Cố thái y tới Ngọc Chương Cung để bắt mạch cho Thẩm Úc, khi Cố thái y xem mạch xong đưa một phương thuốc mới chủ yếu dùng để bồi bổ cho thể.
Thẩm Úc thấy thuốc thì nhíu mày.
Thương Quân Lẫm thấy thế liền cảm thấy buồn , cầm chén thuốc từ tay Mộ Tịch hỏi: "Hoa nở lúc nào ?"
Lúc An Thân Vương đưa cây tới thì cây cũng chỉ mới nụ hoa mà thôi, nhiều ngày trôi qua mà hoa vẫn vẻ là sắp nở, đột nhiên nở hoa ?
Thẩm Úc cũng khá tò mò vấn đề .
"Khoảng chừng giờ Hợi* đêm hôm qua ạ." Mộ Tịch trả lời.(21h-23h)
Thẩm Úc vì trong lòng y nhảy dựng lên, tầm cũng là lúc y và Thương Quân Lẫm...... Lúc , vì cái cây click nở lúc cơ chứ?
Là trùng hợp ?