Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 237

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:22:24
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu niên dứt lời thì dân lưu vong phía cũng đột nhiên bạo động, mục tiêu mấy đó hướng tới chính là bọn họ.

"Bảo vệ đại nhân!"

Các quan viên há mồm trợn mắt cảnh tưởng , bọn họ cũng hiểu rốt cuộc là chuyện gì.

Thị vệ vây quanh bọn họ, vì e ngại chuyện đối phương nhiều , bọn họ ít , hơn nữa dù mấy đó như dân lưu vong thể nhưng thể , mục tiêu cũng rõ ràng, nhắm ngay Phương đại nhân đang vây quanh.

Thiếu niên giống như một chú sói con chăm chú bảo vệ Phương đại nhân, nó đề phòng tất cả những tới gần.

Cuộc bạo động xảy trong chớp mắt, xung quanh còn kịp phản ứng .

đối mặt với sát khí nhưng gì Phương đại nhân vẫn bình tĩnh, ông thể mục đích chân chính của những là ông, ông bình tĩnh : "Bảo vệ cho bọn họ, cần lo cho ."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vừa dứt lời ông liền tách .

Ông thể đoán rằng những là do quan viên ở chủ thành Túc Bắc sai tới, chắc là vì bọn họ cảm thấy ông phá hủy kế hoạch của bọn họ nên nhổ cỏ tận gốc.

Tuy các quan viên cùng Phương đại nhân dọa sợ nhưng gì thì mấy ngày nay bọn họ cũng trải qua nhiều chuyện, vì bọn họ nông nổi như thế nữa, bọn họ sôi nổi vây quanh Phương đại nhân, chịu rời .

Sau một thời gian ở chung, bọn họ hiểu Phương đại nhân làm những gì, mỗi bọn họ đều thể thương hoặc thậm chí là tử vong, chỉ Phương đại nhân là thể.

Bọn họ sẽ trơ mắt Phương đại nhân thương ở mặt !

"Dân lưu vong" thèm quan tâm đến sự ngăn cản của các quan viên, tuy rằng bọn họ cũng rèn luyện nhưng vẫn thể so với những mục đích mà đến, bao lâu bọn họ đẩy qua một bên.

Chỉ một lát , một đột phá trong đám tới mặt Phương đại nhân cầm đồ trong tay đ.â.m tới hướng Phương đại nhân.

Trên đường đ.â.m tới một đôi tay phủ đầy vết thương ngăn cản—— là thiếu niên vẫn luôn cùng Phương đại nhân.

Thiếu niên cậy mạnh nên sợ gì hết, trong lúc nhất thời những cũng biện pháp nào để đối phó với nó, còn nhiều thời gian nữa nên nảy sinh sự ngoan độc, đ.â.m thẳng tới của thiếu niên.

"Cẩn thận!"

Thiếu niên nghiêng , khó khăn né tránh thế nhưng phần eo sườn của nó vẫn chịu một vết cắt.

Trong nháy mắt, m.á.u tươi nhiễm đỏ phần quần áo ở eo sườn của nó.

Phương đại nhân nhíu mày, mấy năm nay ông cũng học một ít võ công, miễn cưỡng cũng thể ứng phó với những mắt, thế nhưng ông dám đánh, ông sợ những sẽ bất chấp tất cả mà tổn thương các quan viên khác và dân chúng xung quanh.

Bình thường con đường khá nhiều , khi Phương đại nhân tới cho bọn họ việc làm để sống, bọn họ cũng thể ăn no, cũng thể làm gì đó vì quê hương của , nãy bọn họ còn kịp phản ứng nhưng hiện tại mấy phận dám tay với các quan viên cho họ ăn no, chỉ trong nháy mắt bọn họ thấy vui.

"Các ngươi đang làm cái gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-237.html.]

"Các ngươi chui từ ?"

"Dám làm đại nhân tổn thương, ngươi hỏi xem chúng đồng ý !"

Mọi cầm công cụ để làm việc lên lao đến.

Đám "dân lưu vong " cũng ngờ dân chúng càng ngày càng vây lấy nhiều hơn, bọn họ cố ý chọn một nơi ít để tay, thế mà ngờ Phương đại nhân phái tới đây làm việc.

Bọn họ trải qua hạn hán và nạn đói do châu chấu, vì bọn họ cảm kích Phương đại nhân- mang đồ ăn đến cho bọn họ, bọn họ vẫn triều đình từ bỏ, Phương đại nhân mang đồ ăn đến cho bọn họ, ông cũng mang cả hy vọng đến nữa, bọn họ chắc chắn sẽ cho phép nào ý định thương tổn quan viên giúp đỡ bọn họ.

Có dân chúng gia nhập, tình hình lập tức đảo ngược.

"Dân lưu vong" dân chúng bao quanh, vì để ngụy trang giống hơn nên bọn họ mang quá nhiều vũ khí sắc bén, nó phù hợp với phận "dân lưu vong", hơn nữa lượng bọn họ đưa đến cũng thể so sánh với dân chúng.

"Phương đại nhân và các vị đại nhân đừng sợ, chúng ở đây, chúng chắc chắn sẽ để mấy tên chui từ làm các ngươi thương!"

Trai tráng phương bắc cao lớn, đều là sức lực, khi Phương đại nhân tới, bọn họ cũng thể ăn no nên dù đối đấu với những cũng hề thua kém.

Các quan viên đỡ lên, dân chúng đang hùng hổ bao vây lấy "dân lưu vong", trong nháy mắt bỗng họ cảm giác trao đổi phận.

Sao thế nào cũng thấy dân chúng tay mạnh bạo hơn cả lúc những đó tay với bọn họ?

Dân chúng quan tâm, cũng sợ làm thương, bọn họ đấu đá lung tung phá vỡ vòng vây của "dân lưu vong" và bảo vệ đoàn Phương đại nhân.

Sau đó, dân chúng cũng lục tục lao tới tạo thành một vòng vây và vây "dân lưu vong" bên trong.

Giữa âm thanh giằng co , tiếng vó ngựa dần dần tới gần.

Phương đại nhân về hướng âm thanh truyền tới.

Một đoàn binh lính mặc áo giáp trông vẻ huấn luyện nghiêm chỉnh nhanh chóng bước đến: "Đã xảy chuyện gì?"

Dân chúng bọn họ mà đầy sự cảnh giác.

Người cầm đầu đánh giá bọn họ, lúc thấy Phương đại nhân đang đám vây quanh liền ôm quyền : "Phương đại nhân, thuộc hạ là Dương Chí Viễn, thuộc hạ phụng mệnh vận chuyển đồ đạc đến."

"Dương tướng quân, làm phiền tướng quân bắt những đang ăn mặc như dân lưu vong ." Phương đại nhân nhớ vị tướng quân triều đình sai vận chuyển đồ đạc mang họ Dương.

"Dân lưu vong" thấy mất cơ hội liền vội vàng đả thương xung quanh.

Dân chúng đang vây quanh bọn họ trở tay kịp, suýt chút nữa thương, may mà Dương tướng quân mang đến tay kịp thời nên mới tạo thêm thương vong.

Đội quân Dương tướng quân mang đến kỷ luật nghiêm minh, hơn nữa, bọn họ còn trang vũ khí đầy đủ nên chỉ một lát bắt hết bộ "dân lưu vong".

"Hôm nay các vị cứu mạng Phương mỗ, Phương mỗ cảm tạ các vị ......"

Loading...