"Nếu chúng thể đến sớm một chút thì , nếu sớm một chút thì chừng chúng thể cứu cặp con ."
Trong phòng tràn ngập mùi m.á.u tươi dày đặc, thế nhưng một ai ghét bỏ mùi hương gay mũi , bọn họ chỉ cảm thấy trong lòng ngừng dâng lên sự đau đớn.
Trên đường tới nơi , bọn họ chứng kiến bao hiện trường thảm thiết, bọn họ cứ tưởng rằng thấy nhiều thì sẽ c.h.ế.t lặng, thế nhưng đến bây giờ bọn họ mới phát hiện những cảnh tưởng như cảnh bọn họ đang thấy mắt thì dù thấy mấy cũng thể c.h.ế.t lặng .
"Phương đại nhân, chúng thật sự thể cứu Túc Bắc ?" Thật lâu , một quan viên trẻ tuổi nhịn mà hỏi, mặt cũng tràn đầy sự mờ mịt.
"Đương nhiên là thể," Phương đại nhân tràn đầy khí phách trả lời, "Trên đường tới đây, chúng cứu nhiều , phía triều đình cũng gom góp đồ đạc, cố gắng kiên trì thêm mấy ngày nữa, bọn họ sắp tới ."
Phương đại nhân lượt qua gương mặt của , ông những thứ mấy ngày nay bọn họ chứng kiến là một đòn đánh lớn đối với những quan viên công trẻ tuổi, ông cũng vì bọn họ mê mang như bởi vì ông cũng từng rơi trường hợp như bọn họ.
"Mọi xốc tinh thần , bệ hạ truyền tin tới, còn tình nguyện tới hỗ trợ dân chúng nữa, cùng với đó còn nhiều dân Đại Hoàn quyên góp tiền của, hãy nhớ rằng Đại Hoàn sẽ từ bỏ bất cứ nào của Túc Bắc!"
Chủ thành Túc Bắc.
Trong toà điện lớn tráng lệ và huy hoàng, những vũ nữ trẻ tuổi ăn mặc mỏng manh đang nhảy múa trong điệu nhạc, cùng với đó còn những nam tử mặc quần áo đẽ và quý giá đang cùng nâng chén.
"Chúng cứ để cái tên Phương Quân tiếp ?"
"Đừng làm hỏng kế hoạch của đại nhân, nếu ông những thứ Túc Bắc thật sự gánh chịu thì cứ để ông thôi, ông tự nguyện làm bạn với dân lưu vong, như thì lúc ông 'vô tình' dân lưu vong làm thương cũng liên quan gì đến chúng , Tuân đại nhân, ngài ?"
Tuân Triều âm thầm liếc mắt đánh giá bốn phía, đó uống hết li rượu : "Đương nhiên , chúng khuyên , là do ông cứ cố chấp đòi , nếu ông thật sự xảy chuyện gì thì cũng liên quan quái gì đến chúng ?"
" , chúng lý mà, tới đây, tiếp tục uống nào."
Sau khi Tuân Triều lá mặt lá trái với bọn họ xong liền trở phủ của , tuy quan viên chức quan lớn nhất ở Túc Bắc nhưng địa vị của cũng thấp, khi trở về phủ, quản gia tới chào đón .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Đại nhân uống rượu ?"
" , Khang đại nhân mời rượu nên cũng tiện từ chối, xung quanh còn nhiều đồng liêu, bọn họ đến chuyện của dân lưu vong mà từ xưa đến nay, vấn đề về dân lưu vong là một vấn đề khó giải quyết."
Trong mắt quản gia hiện lên vẻ tối tăm: "Trước tiên đại nhân nên rửa mặt , lão nô sẽ lấy cho đại nhân một chén canh giải rượu."
Tiền đại nhân đè cái trán của : "Cũng chỉ choáng váng mà thôi, đỡ trong là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-232.html.]
Trong bóng đêm, một góc áo màu đen lặng lẽ xẹt qua bầu trời đêm.
Trong một góc đáng chú ý một nam nhân trung niên mặc áo bào màu xám khỏi viện thẳng một góc đường.
Ở đó cũng một chiếc xe ngựa trông gì nổi bật đợi.
"Có phát hiện gì ?" Từ trong xe ngựa truyền một giọng rõ vui giận.
"Bẩm đại nhân, thứ vẫn như bình thường, cũng phát hiện bất cứ nhân vật khả nghi nào." Nam tử áo xám cẩn thận trả lời.
Ở Tuân phủ.
Tuân Triều xoa thái dương đang đau đớn, nãy, lúc ở trong sân cố ý những lời đó với quản gia, âm thầm báo tin tức cho các Ẩn Long Vệ đang ẩn giấu trong phủ, quản gia hiện tại cũng là của Ẩn Long Vệ cải trang thành, thế nhưng trong phủ vẫn còn một tên mật thám khác, là của thế lực khác.
Ở kinh thành.
Đồ đạc quyên góp từ khắp nơi đang vận chuyển tới Túc Bắc, kinh thành nhận tin tức đầu tiên nên cũng hành động đầu tiên, những nơi khác chậm hơn một chút nên cũng xuất phát chậm hơn một chút.
Ngoại trừ đại phu thì những nơi khác còn triệu tập một ít thanh niên trai tráng cùng đoàn .
Mùa hè nóng nực sắp kết thúc, ở kinh thành đang mưa nên trời cũng mát mẻ hơn khá nhiều.
"Ở Túc Bắc vẫn mưa ?" Thẩm Úc những hạt mưa đang rơi tí tách bên ngoài cửa sổ.
"Không ," Thương Quân Lẫm nhíu mày, "Tuy rằng Túc Bắc ít khi mưa nhưng cũng hiếm khi mấy tháng mà hề cơn mưa nào."
Về vấn đề mấy tháng mà Túc Bắc vẫn mưa, dân chúng cũng từng bàn luận qua. Hạn hán thường đôi với nạn châu chấu, năm sáu tháng , Túc Bắc từng gặp nạn châu chấu, nếu vì thì cũng đến nỗi thu hoạch hạt gạo nào.
"Nếu cứ mưa mãi thì chỉ sợ sẽ những lời đồn ."
Lời của Thẩm Úc trở thành sự thật, chỉ mấy ngày mà khắp nơi xuất hiện những lời đồn đãi:
Nghe Túc Bắc gặp đại hạn là vì trời cao đang khuyên bảo đế vương, chớ làm những việc nên làm, cũng chớ nên phá vỡ quy chế của tổ tiên......
Có thể thấy mỗi một câu đều đang nhằm những hành động gần đây của Thương Quân Lẫm.