Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 231

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:22:18
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ta cũng linh đan diệu dược gì tác dụng đó?" Thẩm Úc như ngựa quen đường cũ tìm một vị trí thoải mái trong lồng n.g.ự.c Thương Quân Lẫm xuống.

"Đối với trẫm thì A Úc tác dụng hơn bất cứ linh đan diệu dược nào." Thương Quân Lẫm vùi đầu cổ Thẩm Úc, trong giọng chút nặng nề.

"Vậy cho bệ hạ ôm lâu thêm một chút" Thẩm Úc trở tay sờ đầu của nam nhân, "Như thế thì bệ hạ càng tinh thần làm việc hơn."

Thương Quân Lẫm ôm sát trong lồng ngực.

"Những quan viên đang ở Túc Bắc đều do bệ hạ phái tới ?" Thẩm Úc cuốn sổ con đang mở bàn. (Này là quan làm quan ở TB luôn chứ những tới cứu tế nha.)

Là sổ Phương đại nhân gửi về từ Túc Bắc, bên cạnh nó còn sổ của mấy quan viên khác gửi đến.

Phương đại nhân cùng các quan viên đến từ kinh thành khác đến từng nơi mới, mỗi đến một nơi mới thì họ sẽ tình trạng thảm thiết ở đó làm cho nên lời. Bọn họ vốn tưởng rằng tình trạng của toà thành nhỏ tồi tệ , thế nhưng càng đến phương Bắc thì bọn càng phát hiện đó chỉ là một góc nhỏ của tảng băng chìm, tình cảnh họ chứng kiến càng ngày càng ghê hơn.

Mỗi đến một chỗ, bọn họ sẽ phát cháo cho dân chúng, khi phát cháo xong thì bọn họ sẽ triệu tập dân chúng để họ làm một ít việc trong khả năng cho phép, chờ khi sức lực của dân chúng khôi phục thì sẽ để bọn họ làm nhiều hơn, và tuỳ theo sức lao động bọn họ bỏ để đổi lấy lương thực, bọn họ cũng sẽ giúp đỡ những tiện hành động.

Phương đại nhân gửi sổ con tớ, trong sổ miêu tả kĩ từng chỗ một, chỉ qua những từ ngữ ông miêu tả cũng làm cảm nhận sự tuyệt vọng ập đến.

"Có một vài do dân địa phương đề cử" Thương Quân Lẫm vuốt ve ngón tay của Thẩm Úc, "Năm đó trẫm gần như hết những quan viên cấp cao của Túc Bắc, lúc đó trong triều cũng nhiều sử dụng nên chỉ phái một ít tới đó, còn hầu hết là do dân địa phương để cử."

Năm đó Túc Bắc thất thủ, nếu do Thương Quân Lẫm mang binh tới kịp thời và ngăn cơn sóng dữ, đánh lui quân Bắc Mạc thì hiện giờ Đại Hoàn còn là Đại Hoàn cũng khó .

Các quan viên địa phương thể đưa đẩy tội bỏ rơi quốc thổ, Thương Quân Lẫm bọn họ giải thích nhiều, lấy cái c.h.ế.t của bọn họ để an ủi những bình lính, tướng sĩ hi sinh vì sự vô trách nhiệm của bọn họ, cũng là sự báo thù dành cho những dân chúng vô tội uổng mạng, trong ngày hành hình, thể dân chúng vây xem, ai là vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

Giữa mùi m.á.u tươi đầy trời, Thương Quân Lẫm để những quan viên còn của Túc Bắc tận mắt quá trình hành hình, hầu hết quan viên sống trong những lụa nhiều năm, bọn họ thấy trường hợp bao giờ , vì gương mặt bọn họ tái nhợt, dám nhiều.

Thế nhưng điều đáng buồn là bên cạnh mỗi bọn họ hai binh lính to cao canh gác, chỉ cần bọn họ ý định tránh né thì sẽ giữ .

Thương Quân Lẫm cũng thông qua cơ hội để cảnh cáo những đề cử lên, nếu bọn họ giữ gìn Túc Bắc thì sẽ xuống làm bạn với những tên .

Hắn cũng mượn cơ hội để tách quyền lực của quân đội Túc Bắc khỏi các quan viên, cách dùng m.á.u để giải quyết vấn đề của , Túc Bắc yên một thời gian dài.

Thương Quân Lẫm kể cho Thẩm Úc những chuyện xảy trong thời gian đó: "Trẫm cho rằng bọn họ sẽ học cách ngoan ngoãn, mà cũng đúng thôi, quả thật bọn họ học cách ngoan ngoãn mà, bọn họ còn dám làm gì quá trắng trợn, chỉ lén làm mấy hành động mà thôi, thế còn tìm cách để tin tức thể truyền tới kinh thành cơ mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-231.html.]

Thẩm Úc: "Lòng tham của con là vô tận, một chút thì sẽ nhiều hơn, dần dần lòng tham nuôi lớn lên, cũng còn đủ là gì nữa, hiện tại cũng cách năm đó bảy tám năm, thời gian thể xoá bỏ nhiều thứ, cũng thể đổi nhiều thứ. Những quan viên năm đó đề cử mặt bệ hạ lẽ từng đáng tin, nhưng trôi qua nhiều năm như, ai cũng thể bảo đảm rằng từng đổi chút nào."

Thương Quân Lẫm: "Trẫm hiểu rõ sự thật lòng dễ đổi."

Thẩm Úc: "Sau khi điều tra rõ chân tướng, kẻ nên xử lí thì cứ xử lí, công lao thì cứ dựa theo công lao mà thưởng, trôi qua nhiều năm như , bệ hạ cũng còn là bệ hạ của năm đó, ngài còn chịu cảnh cản trở vì đủ dùng nữa , nếu ngăn chặn trường hợp xảy chuyện thêm một nữa thì bệ hạ nên quy định thời gian bổ nhiệm chức vị, quan viên đến Túc Bắc mấy năm, khi hết thời hạn thì bệ hạ nên gọi bọn họ trở kinh thành."

Quan viên ở Túc Bắc chia làm ba loại, nó bao gồm Túc Bắc quân, quan viên tới từ kinh thành và quan viên ở địa phương đó, đáng lẽ sắp xếp như thế sẽ tạo thế chân vạc, thế nhưng dựa theo những tin tức Ẩn Long Vệ truyền về thì hai cái phía trộn lẫn , nội bộ Túc Bắc quân cũng bọn họ xếp , hơn nữa, giữa ba bên hình như còn bóng dáng của một thế lực khác.

"Nếu quy định thời hạn nhậm chức thì sẽ giảm bớt khả năng quan viên đến từ kinh thành và quan viên địa phương hợp tác với , dù thì so với Túc Bắc, chắc hẳn bọn họ càng trở kinh thành-trung tâm của quyền lực hơn, như thì bọn họ sẽ vì tương lai của mà tạo nên những thành tích , điều đó cũng đồng nghĩa với việc bọn họ sẽ trông coi Túc Bắc cho triều đình."

Thẩm Úc rũ mắt, y tiếp tục , "Vừa hết nhiệm kỳ, bọn họ sẽ trở kinh thành, những chuyện xảy ở Túc Bắc cũng sẽ trở thành bậc thang để bọn họ lên chức."

Chỉ cần khiến bọn họ lợi ích mà cần gắn liền với quan viên địa phương ở Túc Bắc thì sẽ cần lo tới chuyện bọn họ hợp tác với và gây hại cho triều đình.

Thương Quân Lẫm nghiêm túc suy nghĩ, đó phát hiện quả thật biện pháp tồi.

Thật tính lưu động của quan viên Đại Hoàn quá lớn, trừ khi bọn họ năng lực nổi bật hơn hoặc quen ở trong triều, nếu thì hầu hết những sai đến chỗ nào thì khả năng cao là sẽ ở đó cả đời.

Nếu do tình huống của Túc Bắc khá đặc thù thì việc giữ nguyên như lợi, bởi vì quan viên càng quen thuộc với một nơi nào thì sẽ càng hiểu rõ về nó hơn, như thế thì quá trình quản lý cũng sẽ thuận buồm xuôi gió hơn.

Chẳng qua hiện tại điều quan trọng nhất vẫn là tình hình thiên tai ở Túc Bắc, thêm một ngày hạn hán thì bọn họ sẽ thêm một ngày thể yên lòng.

Phương đại nhân và Ẩn Long Vệ, một bên ngoài sáng, một bên trong tối, bọn họ đang âm thầm thăm dò tình hình của Túc Bắc.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phương đại nhân cùng các quan viên khác tiếp tục theo hướng Bắc, càng , tình hình thiên tai càng nghiêm trọng hơn, các quan viên đến từ kinh thành cũng dần trầm lặng hơn khi thấy những cảnh đó.

Bọn họ từng thấy cảnh tưởng tựa như địa ngục như , nhiều lắm cũng chỉ mới đến qua các cuốn sách về thiên tai, đại họa, thế nhưng chỉ mấy chữ thể so với cơn chấn động khi tận mắt chứng kiến chứ?

Thấy càng nhiều, bọn họ càng thành kiến với các quan viên Túc Bắc, đặc biệt là nhiều bản xứ nếu cứu tế sớm hơn thì nhiều c.h.ế.t như , những lúc thấy những câu đó, cơn phẫn uất trong lòng bọn họ càng ngừng đạt tới đỉnh điểm.

"Như thì rõ ràng nhiều cần chết, nếu bọn chịu chia cho mỗi một ngụm trong đống quân lương của Túc Bắc quân thôi thì......" Giọng của quan viên đang chuyện nghẹn ngào.

Không nào lên tiếng, dù là ai nữa thì khi thấy cảnh tưởng cũng thể lời nào.

Trong một căn phòng rách nát, thể là nghèo rớt mồng tơi một hao mòn đến nỗi còn một miếng thịt nào nguyên vẹn, con của nàng vẫn còn cuộn tròn trong lồng n.g.ự.c của nàng, trong miệng đứa trẻ đó vẫn còn ngậm một miếng thịt kịp đông máu, miếng thịt rõ ràng nó tự cắn từ của xuống, cho đến lúc c.h.ế.t , vẫn còn cố gắng mở mắt để đứa con của .....

Loading...