Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 209
Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:21:55
Lượt xem: 114
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàn tay đang cầm chén của Thẩm Úc khẽ khựng , đột nhiên y phát hiện hình như chuyện đều đúng như lời Thương Quân Lẫm. Từ khi y cung đến nay tất cả chuyện y làm đều chịu chút hạn chế nào, thậm chí là cả chuyện của triều đình, chỉ cần y thì Thương Quân Lẫm sẽ thực hiện nó.
Trong lòng y dâng lên một cảm giác khác thường, cảm giác nóng ấm ê ẩm truyền đến, y mượn động tác uống để che biểu cảm khác thường trong chớp mắt của .
"Là Nghiêm mỗ suy xét chu , Nghiêm mỗ tự phạt một ly, lấy rượu bồi tội." Trên mặt Nghiêm Tranh hiện lên một tia mất tự nhiên, cầm lấy bầu rượu tự rót cho một ly, uống một cạn sạch.
"Lâm......" Nghiêm Tranh cảm thấy phức tạp, thể gọi hai chữ phu nhân khi thấy thanh niên nhẹ nhàng phong độ . (Họ giả của TU là Dư, nhưng họ giả của TQL là Lâm, mà TU là phu nhân của TQL=>gọi TU là Lâm phu nhân=)))
"Dư," Thương Quân Lẫm lấy đũa gắp cho Thẩm Úc một miếng cá, "Ngươi cứ gọi y là Dư công tử là ."
"Dư công tử."
Trong các bữa tiệc đãi khách như thế
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nghiêm Tranh thường hào phóng, lúc đây, những món gọi đều là những món nổi tiếng của Nghênh Tinh Lâu, một bàn chắc cũng tốn ít tiền.
Vừa nên Nghiêm Tranh cũng nhắc đến chuyện chính ngay, mà Thẩm Úc cũng vội nên chờ khi cả hai bên ăn khá nhiều mới bắt đầu bàn chuyện hợp tác.
Quả thật Thẩm Úc ý định hợp tác, nếu y cũng sẽ tự tới gặp Nghiêm Tranh, cứ để ông chủ Từ đuổi là . Với phận của y thì chấp nhận sự thật là một vài chuyện y thể tự xử lý, nhưng nếu một đáng tin cậy để hợp tác thì thứ sẽ tiện hơn nhiều.
"Nghiêm công tử đưa mấy thứ đó để tiêu thụ?" Thẩm Úc buông chiếc đũa , lấy khăn lau miệng mới hỏi.
"Thật dám giấu giếm, đưa mấy thứ đến biên giới để tiêu thụ, như thế giá sẽ cao hơn." Nghiêm Tranh dự tính của bản .
"Đi đến biên giới ư?" Thẩm Úc nhướng mày, "Nghiêm công tử con đường nào để đến đó buôn bán ?"
Bởi vì lúc tiên đế còn tại vị khiến cho đất nước mất một phần lãnh thổ nên Đại Hoàn cũng trao đổi buôn bán với những nước khác ở bên ngoài. Tuy nhưng cũng mệnh lệnh rõ ràng nào về việc nghiêm cấm thương nhân đến biên giới để buôn bán với các nước khác. Theo sự định của các mối quan hệ giữa Đại Hoàn và các nước khác thì cũng dần xuất hiện những thương nhân chuyên môn giữa trong và ngoài Đại Hoàn, bọn họ sẽ đưa những thứ giá trị cao ở Đại Hoàn bên ngoài bán và bán với một cái giá cao hơn, ngược , bọn họ cũng mang những thứ mới lạ từ bên ngoài về bán, như thế cũng bán với giá cao. Chỉ là nguy hiểm.
Dù cũng đất nước bảo hộ, nếu bảo vệ cẩn thận thì sẽ giặc cướp mất, tổn thất tiền tài vật chất chỉ là chuyện nhỏ, nếu nghiêm trọng thì sẽ mất luôn tính mạng.
"Có một vài đường ," Nghiêm Tranh , "So với việc kiếm tiền ở Đại Hoàn thì càng thích kiếm tiền của nước khác hơn."
Hiển nhiên Nghiêm Tranh chuẩn thứ từ , lúc chuyện với bọn họ cũng trật tự, rõ ràng, Thẩm Úc cũng sẽ một ít suy nghĩ của chính , Thương Quân Lẫm cũng gia nhập và thảo luận với bọn họ, cuối cùng phương án bọn họ đưa trở nên mỹ hơn nhiều so với lúc ban đầu.
Ý trong mắt Thẩm Úc sâu hơn một chút, đây là điểm nhất khi hợp tác với thông minh, cần giải thích với họ quá nhiều, chỉ cần chỉ một điểm nhỏ thì đối phương hiểu ý của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-209.html.]
"Ta tiện mặt thường xuyên, cụ thể thế nào thì ông chủ Từ sẽ bàn thêm với ngươi, nếu vấn đề gì khác thì cứ hỏi ông chủ Từ là , ông chủ Từ là phụ trách mua bán mấy thứ ." Thẩm Úc định rời cung thường xuyên chỉ vì mấy chuyện , so với việc tự mặt thì y thích giao mấy chuyện cho cấp làm hơn.
"Được, cụ thể thế nào thì sẽ tìm ông chủ Từ để ."
"Ngoại trừ những thứ chỉ phù hợp với nữ tử thì vẫn còn một vài hàng hoá khác phù hợp với việc tiêu thụ ở bên ngoài, nếu cơ hội thì chờ mong hợp tác tiếp theo."
"Nghiêm mỗ cũng hy vọng thể hợp tác lâu dài với Dư công tử. , gần đây Dư công tử triều đình tính ban bố lệnh quyên tặng ?"
Thật mệnh lệnh chính thức vẫn tuyên bố, tuy Hộ Bộ còn đang bàn xem nên khen thưởng thế nào nhưng nếu ai chút quan hệ mật thiết với quan viên của triều đình thì cũng sẽ nhận tin tức từ .
Ví dụ như Nghiêm Tranh, bởi vì chuyện sửa đường lúc nên cũng móc nối chút quan hệ với của Công Bộ.
Sau khi nhận tin tức từ trong miệng của một quan viên khá thiết, Nghiêm Tranh vẫn luôn chuẩn cho chuyện , là một thiển cận nên đương nhiên hiểu chuyện lợi cho thương nhân đến mức nào.
Việc triều đình tán thành công lao còn hữu dụng hơn bất cứ mối quan hệ thiết nào với các quan viên. Đối với bọn họ mà , đó chỉ là một chút tiền mà thôi, chuẩn cho ai mà chả là chuẩn , thể móc nối quan hệ với triều đình còn nhận tiếng tăm , cớ làm chứ?
"Chuyện ngươi chính là chuyện quyên góp giúp Túc Bắc ?" Thẩm Úc ngờ Hộ Bộ hành động nhanh như , mới đó mà tin tức truyền ngoài.
" , là phương nào nghĩ biện pháp , quả thật nó lợi đối với thương nhân như chúng , cùng mấy ông chủ quen đều quyết định cố gắng hết sức để quyên góp, thể bỏ nhiều thêm một chút thì sẽ bỏ nhiều thêm một chút," Nghiêm Tranh tỏ vẻ hề để ý nhắc tới chuyện khác, "Mấy gia tộc quyền thế ở các địa phương khác thấy tin tức chắc cũng góp một phần sức lực, hai vị về chuyện mấy gia tộc dự trữ lượng lớn lương thực ở Giang Bắc đang ý định tiêu thụ ở Túc Bắc ?"
Thẩm Úc thật sự chuyện nhưng y nhớ kiếp vài gia tộc quyền thế ở các địa phương khác đột nhiên nổi lên, đó bọn họ còn cung cấp cho Việt Vương ít lợi ích.
"Bệ hạ cảm thấy vì Nghiêm Tranh chuyện của các gia tộc quyền thế ở những địa phương khác với chúng ?" Sau khi trở Ngọc Chương Cung, Thẩm Úc hỏi.
"Hẳn là chính cố ý tiết lộ chuyện cho chúng , nếu trẫm đoán nhầm thì Hộ Bộ cũng sẽ nhanh chóng nhận tin tức ."
Hộ Bộ thượng thư tin tức từ miệng của Công Bộ thượng thư, khi Công Bộ còn duỗi tay đòi tiền Hộ Bộ nữa thì quan hệ của hai cũng hoà thuận hơn, còn như nước với lửa như nữa.
"Bọn chúng thì , đến thời điểm mà còn nghĩ đến chuyện kiếm lời." Hộ Bộ thượng thư tức đến mức khó thở.
Nếu vận chuyển lương thực đến Túc Bắc thì chỉ sợ chuyện sẽ xảy , nếu tất cả lương thực đều rơi tay mấy gia tộc đó thì vì kiếm lời, bọn họ sẽ chỉ nâng cao giá bán, dân chúng mua nổi lương thực thì sớm muộn gì cũng xảy vấn đề lớn.
"Đừng tức giận mà, chúng , ngươi cứ nghĩ biện pháp để bọn họ quyên góp, đến lúc đó chỉ cần nghĩ cách để khiến cho bọn họ bỏ một đống lương thực là ." Công Bộ thượng thư an ủi.
"Ta nghĩ cách để khiến bọn họ bỏ nhiều lương thực hơn, bọn họ thế mà dám nhân lúc Túc Bắc đang gặp hạn lớn để kiếm lời."
Sau khi Hộ Bộ thượng thư trở về vội gọi của Hộ Bộ tới để chuyện .