"Bệ hạ Cố Hoài ?"
" Sao đột nhiên A Úc hỏi về ?" Thương Quân Lẫm nhéo mặt của Thẩm Úc, "Có ai gì với ngươi ?"
Thẩm Úc: "Là Cố thái y, lo lắng cho nên nhiều lời hơn với ."
Thương Quân Lẫm: "A Úc còn nhớ lúc trẫm từng trẫm sai âm thầm theo đám Phương Quân ?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thẩm Úc: "Ý bệ hạ là âm thầm theo Phương đại nhân đến Túc Bắc là Cố Hoài ?"
Thương Quân Lẫm gật đầu: "Ừm."
Thẩm Úc: "Sao bệ hạ nghĩ đến chuyện sai ?"
Thương Quân Lẫm: "Điều đầu tiên là ở trong triều ai đến sự tồn tại của Cố Hoài, nếu sai thì cũng sẽ dễ tránh khỏi tai mắt của khác hơn, thứ hai là trẫm thấy cũng là một tài, trẫm cho một cơ hội để lập công."
Cách để triều làm quan ở Đại Hoàn cố định, chỉ những quan võ mới nhiều cơ hội khác, nhưng hiện tại Đại Hoàn quốc thái dân an*, cũng chiến tranh, điều cũng tương đương với việc con đường phá hỏng, nếu triều làm quan thì cũng chỉ thể thành thật làm theo quy định. (Đất nước thái bình, dân chúng sống an bình(?))
"Trẫm thể tự ngự giá chinh* mãi , Đại Hoàn cũng nên thêm một đám võ tướng đủ tư cách." Thương Quân Lẫm vén một lọn tóc của Thẩm Úc lên quấn nó giữa các ngón tay. (tự trận.)
Trải qua sự tàn phá của tiên đế, hiện tại nội bộ của Đại Hoàn chứa đầy vết thương, phía quan văn còn đỡ, còn phía quan võ thì nếu dùng một câu "Không nối nghiệp" cũng quá đáng.
Lúc tiên đế còn tại vị, những võ tướng năng lực giáng chức hoặc thậm chí là g.i.ế.c vì nhiều nguyên nhân khác , chiến trường đều là mấy bao cỏ*, nếu như thế thì Đại Hoàn cũng đến nỗi thất bại liên tiếp và mất nhiều lãnh thổ như . (Để mặc đánh/ Đần)
"Bệ hạ làm thế là vì sửa những vụ án xử lý sai của các vị tướng quân đó ?" Thẩm Úc trở , ghé của Thương Quân Lẫm hỏi.
"Đâu chỉ những vị tướng quân đó sửa những vụ án xử lý sai ? Rất nhiều đại thần một lòng vì nước vì dân nhưng cũng hy sinh một cách vô tội, trẫm rửa sạch tiếng của bọn họ."
Lúc chuyện, Thương Quân Lẫm cứ chằm chằm đôi mắt của Thẩm Úc mãi, Thẩm Úc nhịn mà chớp mắt, y cúi đầu cọ gương mặt của : "Chắc chắn bệ hạ sẽ làm ."
Thương Quân Lẫm duỗi tay, vòng tay qua eo của Thẩm Úc, trong mắt như chứa một tầng mực đậm, đen đến nỗi thể thấy đáy.
Nếu như việc trở thành một minh quân là điều A Úc hy vọng thì tình nguyện trở thành một vị đế vương đủ tư cách nhất trong mắt của A Úc, chỉ cần A Úc vĩnh viễn ở bên cạnh .
Việc cứu tế sắp xếp đấy, còn về phần những tên cướp , Thương Quân Lẫm cũng giao cho một vị tướng quân đang ở phía Bắc, đang bắt .
bọn họ vẫn gặp một vấn đề khó giải quyết trong chuyện cứu tế.
Đó là về phần đồ cứu tế cướp mất, tuy rằng triều đình giữ một ít để dự phòng nhưng cũng đủ dùng.
Túc Bắc quá lớn, còn bao gồm bộ Túc Bắc quân nữa, lượng tiêu tốn khiến kinh ngạc, cũng bao lâu nữa mới kết thúc tình trạng hạn hán, nếu tình trạng vẫn kéo dài thì với lượng đồ cần tiêu tốn đó, chính triều đình cũng trụ nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-206.html.]
Sau khi tiễn nhóm chở vật tư hai rời khỏi kinh thành, Hộ Bộ Thượng Thư tính những thứ còn , tính xong, ông thể mang gương mặt khổ sở tới tìm Thương Quân Lẫm.
Lúc đó, Thương Quân Lẫm đang ở Ngọc Chương Cung để bàn với Thẩm Úc về chuyện của cồn.
Sau hơn một tháng thử nghiệm, cuối cùng Thẩm Nguyệt cũng thành công chế tạo một bình cồn thể sử dụng , điều đầu tiên nàng làm là đưa cồn đến Ngọc Chương Cung.
Mạnh công công từ bên ngoài : "Bệ hạ, Hộ Bộ thượng thư gặp ngài."
"Chắc là vì chuyện đồ cứu tế, bệ hạ, thể cùng ?" Thẩm Úc một vài ý tướng về chuyện .
"Vậy A Úc đến Ngự Thư Phòng cùng trẫm ."
Vì thế, lúc Hộ Bộ thượng thư bước Ngự Thư Phòng liền thấy cả Thẩm Úc lẫn Thương Quân Lẫm.
"Bái kiến* bệ hạ, quý quân." Tuy rằng thắc mắc vì quý quân ở chỗ nhưng Hộ Bộ thượng thư vẫn cung kính hành lễ.
"Bệ hạ, thần chuyện quan trọng cần báo."
"Được."
"Bệ hạ, thứ cho thần thẳng, với tình hình hiện tại của kho bạc thì sẽ đủ để chống đỡ cho Túc Bắc quá lâu, nếu biện pháp nào khác thì nhiều nhất cũng chỉ thể kiên trì thêm một tháng, nhưng bệ hạ cũng mà, khi hạn hán xong thì thường thường sẽ thêm nạn châu chấu và dịch bệnh nữa, một tháng chỉ sợ......"
Còn một vấn đề nghiêm trọng khác nữa, khi mùa thu qua , mùa đông sẽ đến, lúc đó các dân tộc du mục ở phía Bắc sẽ xuống phía Nam và cướp bóc tất cả nơi, nếu đến lúc đó mà Túc Bắc vẫn tai họa làm ảnh hưởng thì Đại Hoàn sẽ gặp nguy hiểm.
"Ngươi biện pháp gì ?" Thương Quân Lẫm cũng tính nghiêm trọng của vấn đề.
"Thần nghĩ hai biện pháp, một là tăng thuế của dân chúng ngay, hai là tăng thuế thương nghiệp ngay, hai biện pháp đều thể phá bỏ tình trạng lửa sém lông mày." Hộ Bộ thượng thư trầm giọng .
Thương Quân Lẫm nhíu mày, bình thường Đại Hoàn sẽ thu thuế cuối năm, nếu hiện tại thu thuế thì sẽ vài thể giao nộp nổi, hơn nữa hai biện pháp đều cần một thời gian nhất định để thành, từ những nơi khác đến kinh thành, từ kinh thành đến Túc Bắc, như thế sẽ cần nhiều thời gian, thế còn hao phí sức và sức của nữa.
"Thần cũng biện pháp thỏa đáng lắm nhưng......" Tạm thời thể nghĩ biện pháp nào khác.
"Bệ hạ, một biện pháp khác, chúng thể chuyện tăng tiền thuế của thương nghiệp và thuế đối với dân chúng thành chuyện để họ tự nguyện quyên góp tiền. Đối với dân chúng thì nhiều bỏ nhiều, ít bỏ ít, chúng thể vì chuyện cứu tế mà ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày của bọn họ. Đối với giàu, quý tộc hoặc là các dòng dõi, các gia tộc quyền thế thì thể căn cứ lượng đồ mà bọn họ quyên tặng để khen thưởng. Biện pháp quan trọng ở chỗ khen thưởng, những giàu thường tâm lý đua đòi, nếu chúng thể khiến cho bọn họ chủ động quyên tặng thì chẳng chúng sẽ thu nhiều thứ hơn ?"
Hộ Bộ thượng thư là một thông minh, nghĩ một chút là thể hiểu rõ sự khác biệt của hai biện pháp, nếu là chủ động quyên góp thì sẽ bọn họ oán hận, thế còn khiến bọn họ loại cảm giác vinh dự khi quyên góp đồ cho khác.
Ông vội chắp tay hành lễ với Thẩm Úc: "Quý quân thật sự tài!"
"Đại nhân cần làm , cụ thể làm thế nào thì vẫn cần đại nhân sắp xếp, còn các phiên vương nữa, Túc Bắc đang gặp nạn, bọn họ là dòng dõi hoàng thất nên đương nhiên bỏ một phần sức lực vì đất nước."
Sau khi thấy lời Thẩm Úc , Hộ Bộ thượng thư nhịn mà y nhiều hơn, ông chắp tay : "Thần chắc chắn sẽ cố gắng hết sức!"