Tại huyện Vân.
Mọi tạm thời dừng tại chỗ để nghỉ ngơi và chỉnh đốn những thứ còn sót , Phương đại nhân cầm một bình nước đến phía bên .
Càng tới gần Túc Bắc càng thể cảm nhận sự nóng bức và khô hạn, huyện Vân gần Túc Bắc nên cũng chịu sự khô hạn đó. Mặt đất ở đây rạn nứt, hoa cỏ bên đường cũng rũ xuống đầy uể oải, dù gió thổi tới thì cũng mang theo khí nóng.
Đứng cách đội đưa vật cứu tế xa là một đội quân mặc trang phục bó sát như , bọn họ đang ẩn trong bóng tối và mặt mỗi đều che chắn bằng những chiếc mặt nạ màu đen hoa văn kì lạ, những chiếc mặt nạ đó che khuất nửa khuôn mặt của bọn họ.
Cũng nhờ những xuất hiện một cách bất ngờ nên bọn họ mới tổn thất quá nặng nề.
Trước lúc xảy chuyện đó, chính Phương Quân cũng rằng phía bọn họ còn một đội ngũ như .
Phương đại nhân dự đoán chuyện chuyến sẽ thuận buồm xuôi gió nhưng ông cũng ngờ lá gan của bọn họ lớn đến , bọn họ phái đến còn đủ để áp chế bọn họ, quả thật chính Phương đại nhân cũng dám thử nghĩ xem nếu bệ hạ biện pháp dự phòng thì hiện tại bọn họ sẽ rơi tình huống nào.
Vừa , Phương đại nhân nhớ những chuyện xảy lúc đó.
Chuyện đó xảy lúc nửa đêm nên ngoại trừ những gác đêm thì tất cả những khác đều ngủ say, Phương đại nhân âm thanh của vũ khí phát khi chạm làm cho bừng tỉnh, cấp cũng thấy những âm thanh đó nên vội đến để bảo vệ ông ở bên trong.
Mục đích của những đó cũng rõ ràng, những đến vì đồ để cứu tế, bởi nên những đó cũng dám dùng lửa. Trong quá trình c.h.é.m giết, bọn họ cũng dần địch những đó, bắt đầu rơi thế yếu.
Mắt thấy sắp thêm một chiếc xe chở đồ cướp mất, Phương đại nhân vội đoạt thanh đao của cấp bất chấp tất cả để c.h.é.m tới chỗ đó.
Ông c.h.é.m trúng nhưng cũng khiến bại lộ trong mắt những kẻ địch, ánh sáng lạnh lẽo chiếu phía lưng ông, còn đủ thời gian để né tránh.
Phương Quân cũng sợ hãi cái chết, ông chỉ thấy tiếc khi thể thành nhiệm vụ bệ hạ giao cho ông, thể đưa đồ cứu tế đến Túc Bắc một cách nguyên vẹn......
Lưỡi d.a.o sắc bén tới gần, trong khoảnh khắc cuối cùng, "Rầm" một tiếng, trường kiếm* đẩy và "Choang" một tiếng, nó rơi xuống mặt đất, ngay đó là âm thanh vũ khí sắc bén đ.â.m da thịt. (🗡)
Phương đại nhân lau vết m.á.u b.ắ.n lên mặt, lúc ông mới phát hiện một đội quân mặc quần áo màu đen bù chỗ trống của những binh lính, bọn họ đang lao lên đánh với kẻ địch.
Trong bóng đêm, những mặc trang phục màu đen tựa như những bóng ma đang dạo chơi chiến trường, bọn họ đang đoạt mạng sống của kẻ địch.
Chỉ trong nháy mắt, tình hình đảo ngược.
"Các vị uống miếng nước ." Phương đại nhân đến chỗ đội ngũ nhưng cũng dám tự ý tới gần.
Sau khi đánh lui bọn cướp, những cũng ở và âm thầm bảo vệ bọn họ, dù đó bọn họ vẫn còn tập kích vài nhưng những ở đây nên cũng tổn thất gì, ngược còn khiến cho đối phương mất ít .
Phương đại nhân ngửi thấy mùi m.á.u tươi nhưng mùi nhạt, ông yên lặng đặt bình nước trong tay cầm đầu: "Có ngươi đang thương ? Ta mang một ít loại thuốc dùng để cấp cứu, ngươi chờ một chút, sẽ sai lấy tới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-205.html.]
"Không cần." Giọng của đầu lạnh lẽo giống như chiếc mặt nạ bọn họ đeo mặt.
"Đây chính là thuốc cố ý tìm Cố thái y của Thái y viện để xin đấy, chắc ngươi Cố thái y nhỉ, là thái y chuyên môn điều dưỡng thể cho quý quân , y thuật của cao. Ta nghĩ chuyến sẽ an bình nên xin một ít thuốc để cấp cứu từ , còn , đúng lúc thể sử dụng ." Phương đại nhân thể cảm giác thanh niên mắt cũng quá lớn, hơn nữa đối phương còn cứu ông một mạng nên ông cũng cảm tình với hơn.
"......" Nghe thấy tên của nào đó, mặc đồ đen cũng nuốt lời từ chối xuống.
"Ta các ngươi bảo vệ chúng là vì làm theo mệnh lệnh ban, nhưng các ngươi cũng bảo vệ cho chính mới , nếu các ngươi thương thì thể bảo vệ chúng chứ, những ngươi mang tới cũng thế, nếu yêu cầu gì thì cứ thẳng là ." Phương đại nhân nhịn mà bắt đầu lải nhải.
Tiếng khẽ truyền tới từ chỗ của thanh niên : "Mọi triều đình cũng Phương đại nhân quản từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ như ?"
"Ta để bọn họ làm cái gì," Phương đại nhân xua xua tay, "Ta lấy thuốc cho ngươi, ngươi chờ một lát nha."
Phương đại nhân cầm thuốc trở , những bình thuốc lớn bé khác và chứa các loại thuốc khác , là đó là phong cách của Cố thái y. Thấy thanh niên cầm lấy thuốc và nhét trong lồng ngực, mặt Phương đại nhân lộ vẻ hài lòng: "Cũng thể coi trọng thể của , nhớ bôi thuốc đầy đủ nha."
"Tạ ơn Phương đại nhân tặng thuốc cho ." Người mặc đồ đen chắp tay.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Đừng như thế, nếu tạ ơn thì cũng nên tạ ơn ngươi , ngươi cứu mạng ," Phương đại nhân ngăn , xong câu , biểu cảm của ông cũng trở nên nghiêm túc, "Chỉ sợ rằng đoạn đường tiếp theo sẽ dễ , phiền các ngươi bỏ công sức ."
Phương đại nhân xong liền trở về, đợt cứu tế ông là phụ trách chủ yếu nên ông cần làm nhiều chuyện.
Sau khi nghỉ ngơi và chỉnh đốn , Phương đại nhân dẫn thống kê những thứ còn những thứ mất sổ con để gửi về triều đình, đó ông cùng đoàn tiếp tục về hướng Bắc.
Nhiệm vụ của bọn họ chỉ mới bắt đầu.
Sau khi Thương Quân Lẫm nhận sổ con gửi tới từ Túc Bắc, điều đầu tiên làm là gọi thừa tướng và Hộ Bộ thượng thư tới để bàn bạc về kế hoạch tiếp theo.
Chuyện của Túc Bắc liên quan đến nhiều thứ, hơn nữa nó còn là một lá chắn vững chắc ở phía Bắc của Đại Hoàn, dù thế nào chăng nữa thì cũng thể để nó xảy chuyện gì.
"Hình như Cố thái y tâm sự, xảy chuyện gì ?" Sau khi bắt mạch xong, Thẩm Úc thấy Cố thái y mất tập trung liền hỏi.
"Là về chuyện của thần, nó việc, ngoài mấy ngày, nhưng giờ hơn mười ngày mà vẫn chút thông tin nào về nó." Bình thường Cố thái y sẽ mấy chuyện với khác, nhưng thật sự lo lắng nên lúc Thẩm Úc hỏi mới nhịn mà .
"Là Cố Hoài ?"
" , Tiểu Hoài lớn đến chừng nhưng vẫn từng rời khỏi lâu đến , cũng nó , gặp chuyện gì nguy hiểm nữa." Cố thái y nhíu mày .
"Cố thái y yên tâm, Cố Hoài sẽ việc gì ."
"Cảm ơn quý quân trấn an."
Buổi tối, Thẩm Úc ở trong lồng n.g.ự.c Thương Quân Lẫm và hỏi chuyện của Cố Hoài.