Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 157

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:18:28
Lượt xem: 149

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hoá Cố thái y cũng thuốc của khó uống." Không thể lui nữa, Thẩm Úc chỉ thể trơ mắt Thương Quân Lẫm đang tới gần.

"Chăm sóc cho thể của thì cũng cần uống những loại thuốc đó nữa." Mỗi ngày Thẩm Úc đều uống các loại thuốc khác , Thương Quân Lẫm cũng đau lòng, nếu vì thế thì cũng sẽ để Thẩm Úc ăn quá nhiều đồ ngọt.

"Lời của bệ hạ cũng chỉ để dỗ ." Thân thể của y thì y rõ nhất, nếu thể trị tận gốc thì cả đời của y đều làm bạn với các loại thuốc khác .

"Trẫm sẽ tìm chữa khỏi A Úc, nếu ở Đại Hoàn ai thể chữa thì trẫm thể đến các quốc gia khác tìm, thiên hạ lớn như , trẫm tin thể tìm biện pháp chữa bệnh cho A Úc."

Thương Quân Lẫm những lời cũng cho , Thương Quân Lẫm phái khắp nơi tìm kiếm các danh y*, chẳng qua với Thẩm Úc chuyện , chỉ khi nào chắc chắn thì mới cho y để tránh việc khiến y mừng hụt.( chữa bệnh giỏi, nổi tiếng.)

Nếu đặt một ở trong lòng thì sẽ tự chủ mà chú ý đến thứ của đó, bệnh của Thẩm Úc gần như tâm bệnh* của Thương Quân Lẫm. (Bệnh trong lòng, lo âu. )

Thương Quân Lẫm từng gọi Cố thái y đến dò hỏi, Cố thái y nếu thể trị tận gốc thì cũng thể bảo đảm tuổi thọ của Thẩm Úc. Từ xưa đến nay những thể thiếu sót hoặc mang bệnh lâu năm khó để sống thọ và c.h.ế.t tại nhà, cho dù Thương Quân Lẫm là hoàng đế cũng thể đổi sự sống, cái chết.

Thương Quân Lẫm thể chấp nhận sự thật , phái một đống đến khắp nơi để tìm kiếm các danh y, chỉ cần thể chữa bệnh cho Thẩm Úc thì sẵn sàng bỏ bất cứ giá nào.

Tất cả những chuyện đều giấu giếm Thẩm Úc, âm thầm làm.

Thẩm Úc duỗi tay, đặt tay lên trán Thương Quân Lẫm kéo những nếp nhăn hình thành khi nhíu mày : "Bệ hạ đừng lo lắng, sẽ chăm sóc cho thể của , bệnh theo nhiều năm như , thật cũng hình thành thói quen, một ngày nào đó chữa lành chừng còn cảm thấy quen cơ. Ta ngoan ngoãn uống thuốc là ."

Thẩm Úc ghé sát , cầm lấy chén thuốc trong tay Thương Quân Lẫm, y dứt khoát uống hết chén thuốc giơ cái chén rỗng tuếch lên cho Thương Quân Lẫm xem: "Ta uống xong ."

Nói xong, Thẩm Úc chép miệng, "Quả thật Cố thái y gạt , thuốc dễ uống hơn thuốc nhiều."

Ngoại trừ phát bệnh đó thì hầu hết những loại thuốc khác của Cố thái y đều quá khó uống, Thẩm Úc cũng chỉ oán giận ở mặt Thương Quân Lẫm, nếu Thương Quân Lẫm ở đó thì thuốc đắng đến mấy y cũng sẽ uống cạn mà sắc mặt hề đổi.

Trên trán còn lưu cảm giác nhẹ nhàng, Thương Quân Lẫm đang cái gì thì lời của Thẩm Úc chặn họng.

"Tuy rằng thuốc đắng lắm nhưng vẫn ăn mứt hoa quả, bệ hạ mau lấy một ít tới giúp ."

Nhìn bộ dáng lười biếng vận động của Thẩm Úc, Thương Quân Lẫm đành dậy, cầm mứt hoa quả chuẩn sẵn tới.

"Muốn bệ hạ đút cơ." Thẩm Úc dựa lên Thương Quân Lẫm, giống như một chú chim nhỏ đang chờ một chú chim lớn đút cho.

Thương Quân Lẫm sức kháng cự khi thấy ngữ điệu làm nũng của Thẩm Úc, khi đút mứt hoa quả và nước cho y xong thì tâm trạng suy sụp vì lo cho sức khỏe của Thẩm Úc cũng biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-157.html.]

"Chiều nay bệ hạ việc làm ?" Thấy Thương Quân Lẫm trở bình thường, tâm trạng của Thẩm Úc cũng thả lỏng theo.

"Lát nữa gọi thừa tướng và Công Bộ thượng thư tới bàn chuyện, ngoài chuyện gì khác." Thương Quân Lẫm nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài đang rũ xuống phía lưng Thẩm Úc.

"Ta tính gọi Thẩm Nguyệt tới Ngọc Chương Cung để chuyện, bệ hạ gặp cùng là......"

"A Úc trẫm ở ?"

"Đều bệ hạ."

"Hiếm khi thấy A Úc những lời , trẫm sẽ gặp cùng ngươi, xử lý xong chuyện bên trẫm sẽ gọi bọn thừa tướng cung."

Hai đưa quyết định sai Mạnh công công tới chỗ của thái phi để đưa Thẩm Nguyệt tới đây.

Thái phi đang ở một cung điện khá xa, vốn dĩ khi Thương Quân Lẫm lên ngôi định sắp xếp cho bà ở một cung khá nhưng bà từ chối. Bà từng chứng kiến những cuộc đấu tranh khi còn ở trong hậu cung của tiên đế, bây giờ bà chỉ trải qua những ngày tháng còn ở một nơi an tĩnh.

Thẩm Nguyệt chỉ ở trong nhà lao của ngục tối mấy ngày nhưng doạ cho mất hồn mất vía, khi đưa đến cung của thái phi thì cũng phận hơn nhiều, nàng cũng quá khờ khạo, khi hiểu rõ nơi đang ở là một nơi thể bỏ mạng bất cứ lúc nào-là một thế giới cổ đại mà hoàng quyền cao ngập trời chứ một cuốn tiểu thuyết tình yêu lấy tình yêu làm định luật tối cao.

nàng cũng đến từ hiện đại, nhiều trò mới mẻ hơn các cung nhân khác nhiều nên chỉ sống ở cung của thái phi một thời gian mà mang đến cho bà nhiều niềm vui.

"Thẩm Nguyệt tỷ tỷ, thái phi tìm ngươi qua chuyện."

Giọng thanh thúy của một thiếu nữ vang lên từ ngoài, Thẩm Nguyệt lấy tay sửa sang quần áo xong liền "Ta sẽ tới liền."

Thẩm Nguyệt dám trì hoãn lâu, vội vàng buông việc trong tay tới nơi ở của thái phi.

"Người của Ngọc Chương Cung chuyện với ngươi, ngươi qua đó một chuyến , " Lúc thái phi thấy nàng, mặt bà mang theo chút ý , "Sau khi qua đó, quý quân hỏi ngươi cái gì cứ trả lời thật , nếu nhờ quý quân thì hiện tại ngươi cũng làm việc ở trong cung của ."

"Nô tỳ hiểu, thái phi cứ yên tâm, đó là do nô tỳ hiểu chuyện, sẽ như thế nữa." Thẩm Nguyệt ngoan ngoãn trả lời.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thái phi gọi đến mặt dặn dò thêm vài câu mới : "Đi ."

Thẩm Nguyệt theo phía một tiểu thái giám rời khỏi cung điện hẻo lánh, sự khẩn trương trong lòng nàng cũng dần lớn hơn. Sau khi thái phi dạy dỗ nàng mới những hành động làm phạm bao nhiêu điều kiêng kỵ, nếu nhờ quý quân giúp đỡ thì nàng xử tử từ lâu.

Nàng ở trong cung của thái phi một thời gian, ban đầu là chấp nhận vận mệnh, "Dựa cái gì mà y thể nhưng thể", nhưng hiện tại còn chút tâm tư nào. quá trình đó trải qua những gì thì cũng chỉ nàng hiểu rõ.

Loading...