Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 132

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:18:03
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới ánh như hổ rình mồi của ngục đang một bên, Việt Vương tình nguyện hành lễ với hai .

"Thần tham kiến bệ hạ, quý quân."

Cái trán dập mặt đất nhưng thật lâu Việt Vương vẫn thấy tiếng của Thương Quân Lẫm, ngẩng đầu, về phía .

Thương Quân Lẫm từ cao xuống , ánh mắt chút cảm xúc nào, cứ như xem là một con mà chỉ là một con kiến bò bên chân, thấy còn thèm chớp mắt.

Lại là như .

Lại là như !

Thân thể Việt Vương căng thẳng, cho phép chút hành động thất thố nào.

Trước , là hoàng tử phụ hoàng sủng ái, nào đến mặt xum xoe, còn Thương Quân Lẫm chỉ là một đứa con phụ hoàng ghét bỏ, trong hoàng cung ai xem thể ngáng đường, ngay cả thái giám cung nữ chút quyền thế cũng đều thể dẫm đạp lên . Thế nhưng cố tình chuyện là như Thương Quân Lẫm vị trí mà bọn họ tha thiết mơ ước, trở thành thắng lớn nhất.

Thẩm Úc đánh giá Việt Vương đang quỳ mặt đất, y cam lòng, nhưng thế thì ?Một đời y nhất định khiến mang theo sự cam lòng đến cuối cùng của sinh mệnh, sẽ phát hiện mặc kệ nỗ lực như thế nào thì Thương Quân Lẫm vẫn như một tòa núi cao, nguy nga và vững chãi, thể vượt qua.

Nghĩ , Thẩm Úc nhẹ giọng .

Tiếng phá vỡ bầu khí lắng đọng, ánh mắt Thương Quân Lẫm tối tăm, Việt Vương một lát : "Nghe ngươi lấy cái c.h.ế.t để đòi gặp trẫm một ?"

Việt Vương khó lòng chấp nhận, nhớ lúc mà đối mặt với Thương Quân Lẫm, mới là cao cao tại thượng*, phong thuỷ luân chuyển, hôm nay, ở mặt Thẩm Úc, vị trí tráo đổi.

(* ở vị thế cao hơn.)

Hắn nên lời, chính cũng phẫn nộ đơn thuần là bởi vì đẳng cấp của thấp hơn Thương Quân Lẫm là bởi vì tình huống xảy mặt Thẩm Úc. Cho dù trôi qua lâu như nhưng vẫn quên ánh , chỉ một thoáng kinh hồng* nhưng khiến trái tim rung động. (Chỉ một ánh nhưng sự rung cảm mãnh liệt.)

Hắn thẳng eo lên, kiên cường một chút, nhưng hiện tại việc, cần cầu xin khác chính là , thể.

"Thần cầu bệ hạ lấy công bằng cho thần, chuyện thái uý làm thật sự liên quan đến thần , cầu bệ hạ minh giám!" Hắn chỉ thể quỳ gối mặt Thương Quân Lẫm, cầu buông tha một .

mặt Thẩm Úc.

Việt Vương cắn chặt khớp hàm, ngọn lửa trong lòng bốc cháy lên hừng hực, chắc chắn, chắc chắn đoạt vị trí vốn thuộc về , đến cuối cùng chắc chắn !

"Trẫm ."

Thanh âm lãnh đạm truyền đến từ đỉnh đầu, Việt Vương thể tin ngẩng đầu: "Bệ hạ còn......"

Thanh âm dần dần biến mất, sắc mặt cũng càng ngày càng khó coi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-132.html.]

Việt Vương kẻ ngu dốt, cẩn thận nghĩ liền đoán , nếu Thương Quân Lẫm oan uổng thì vì còn để tin đồn truyền , thậm chí còn truyền tới lỗ tai ?

Chỉ một khả năng ——

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Ngươi cố ý!" Cuối cùng Việt Vương cũng thể duy trì vẻ ngoài bình tĩnh nữa, "Vì ngươi làm như ? Ngươi từng làm những việc , vì còn đẩy tội danh lên đầu ?"

"Chuyện ngươi làm, còn những nữ tử đó thì ?" Thẩm Úc lạnh lùng .

Việt Vương ngạc nhiên về phía Thẩm Úc: "Là ngươi làm?"

Thẩm Úc tránh nặng tìm nhẹ* : "Người của ngươi tìm phủ Trấn Bắc Hầu gây phiền toái, cũng coi như là tìm đúng ." (Không thừa nhận mà đưa đẩy)

Nhìn bề ngoài cũng thể thấy giữa Thẩm Úc và phủ Trấn Bắc Hầu thể tách , là con vợ cả của Trấn Bắc Hầu, quan hệ giữa hai bên là phúc cùng hưởng họa cùng chia. Trước khi Thẩm Úc cung thì bao nhiêu âm thầm nhạo Trấn Bắc Hầu đưa con vợ cả cung, hiện tại bao nhiêu cảm thấy Trấn Bắc Hầu mưu tính sâu xa, con vợ cả thì thế nào? Được bệ hạ độc sủng, ai thể may mắn như chứ?

"Vì ngươi làm như ?" Việt Vương quá kích động, dịch lên phía vài bước, "Có ngươi còn giận , giữa và Thẩm Thanh Nhiên thật sự gì hết, tìm cũng chỉ bởi vì......"

"Việt Vương, năng cẩn thận." Chưa đợi xong, Thương Quân Lẫm lạnh giọng ngắt lời.

Cảm nhận lực ôm hông đang ngừng tăng lên, Thẩm Úc duỗi tay, đặt tay lên bàn tay to lớn đang đặt ở eo , vỗ vỗ như trấn an, lúc y đầu về phía Việt Vương, trong mắt chỉ sự lạnh lẽo.

"Việt Vương, cũng thể bậy, chúng hề liên quan đến , ngươi và Thẩm Thanh Nhiên như thế nào cần với , quan tâm mà cũng thèm để ý, ngươi và ai ở bên cũng liên quan đến , hiểu chứ?"

Giọng của thanh niên như luyện từ hàn băng, lạnh thấu xương, khí lạnh như băng đang thẩm thấu qua làn da, lan tràn bên ngoài, trong nháy mắt Việt Vương dường như cảm thấy trái tim cũng đông cứng.

Một nữa sâu sắc nhận mất Thẩm Úc.

Không, từ lúc bắt đầu , gì đến mất ?

Việt Vương khổ: "Ngươi là gửi tin tức cho những nữ tử đó ? Sao ngươi bọn họ?"

"Lúc ngươi giấu giếm phận tiếp cận , đồng thời ngươi còn dùng phương pháp tương tự tiếp cận khác, ngươi thật sự cho rằng cái gì hết ?" Thẩm Úc chút để ý trả lời.

Việt Vương suy sụp ngã xuống: "Cho nên từ lúc bắt đầu ngươi mang theo mục đích đến tiếp cận ngươi?"

Thẩm Úc trả lời, trong mắt Việt Vương chính là cam chịu.

"Uổng cho tự cho rằng hai chúng đều cố ý, còn bởi vì chuyện lúc mà khổ sở lâu......" Việt Vương nhỏ giọng lẩm bẩm.

Chuyện lúc ? Thẩm Úc đột nhiên nhớ tới cách ứng xử của kiếp và lúc mới sống khác thế nào liền yên lặng*.

Thương Quân Lẫm cũng nghĩ đến cái gì đó, nghiêng đầu Thẩm Úc, động tác mật mà xoa tóc thái dương của y: "Lại tiếp, dựa theo bối phận thì Việt Vương kêu A Úc một tiếng hoàng tẩu mới đúng."

Việt Vương như sét đánh.

Loading...