Một tay Thương Quân Lẫm chống lên trường kỷ, nghiêng đầu về phía Thẩm Úc: "Thật trẫm thể chờ, chỉ là đến lúc đó quý quân đừng kiếm cớ để thực hiện lời hứa là ."
Thẩm Úc bò dậy một bên: "Vì bệ hạ vẫn luôn chắc chắn sẽ thua? Lỡ thua là bệ hạ thì ?"
"Thì đương nhiên trẫm cũng sẽ thực hiện đúng hứa hẹn." Thương Quân Lẫm chậm rãi dậy.
Trường kỷ vẫn là cái lúc , Thương Quân Lẫm cách giữa và Thẩm Úc : "Trẫm sẽ sai một cái trường kỷ khác."
"Sao đột nhiên đổi? Cái thoải mái mà." Thẩm Úc cảm nhận cảm giác , mềm, cũng lớn, đôi lúc y còn thể ở đùi Thương Quân Lẫm.
Thương Quân Lẫm nhấp môi , quả thật chiếc trường kỷ vẫn thoải mái, chỉ là đổi thành một cái nhỏ hơn chút, lúc hai sẽ đủ, khiến thể chạm Thẩm Úc.
"Bệ hạ," Thẩm Úc nhích tới gần Thương Quân Lẫm, ghé sát nam nhân, "Vì đổi?"
"Vừa quý quân cách trẫm quá xa." Thương Quân Lẫm hỏi một đằng trả lời một nẻo.
Thẩm Úc * tràn đầy nghi hoặc, giữa hai chuyện mối liên hệ gì . Nghĩ một lát, đột nhiên y ý thức gì đó, chọc chọc cánh tay Thương Quân Lẫm, giọng mang chút hài hước : "Bệ hạ đang ngại trường kỷ quá lớn ư?"
"Quý quân nghĩ ?" Thương Quân Lẫm thuận thế ôm lấy eo Thẩm Úc, kéo trong lồng n.g.ự.c mới thấy lòng.
Tìm nguyên nhân, Thẩm Úc hết sức vui mừng, ngã lên vai Thương Quân Lẫm: "Bệ hạ, ngài cũng quá đáng yêu ."
Thẩm Úc nhớ lúc còn ở ngoài cung, Thương Quân Lẫm dành tình yêu sâu sắc với chiếc trường kỷ ở đó, thích kéo y tới cùng cho dù vẫn xử lý việc. Hoá là vì nguyên nhân .
"Bệ hạ gần ngài chút thì cứ thẳng là , làm gì làm khổ trường kỷ. Hơn nữa lớn cũng chỗ của lớn, lúc mệt thể xuống. Bệ hạ thấy ?"
"Quý quân đổi thì đổi ." Thương Quân Lẫm cũng đổi thì chịu .
Thẩm Úc dựa Thương Quân Lẫm, hai mắt khép hờ. Dù thể y cũng ảnh hưởng nên gần đây khá thích ngủ, chỉ mới một lát ngủ mất.
Bờ vai trĩu xuống, Thương Quân Lẫm cúi đầu thanh niên đang dựa trong lồng n.g.ự.c ngủ, ánh mắt càng nhu hòa hơn.
Thương Quân Lẫm lấy chiếc chăn lông đặt bên cạnh phủ lên thanh niên, một tay ôm , một tay chấp bút. Sau giờ Ngọ (11h-13h), xung quanh yên tĩnh, ngẫu nhiên sẽ vài tiếng động lật sổ con mà thôi.
Sắp tới là kỳ thi xuân, các thư sinh đều hạn chế khỏi cửa, chỉ ở nơi đang ở tạm để tập trung ôn tập.
Càng đến gần ngày thi, Giang Hoài Thanh càng yên, gõ vang cửa phòng cách vách.
"Thừa Vũ , đang bận ?"
Chỉ chốc lát , cửa mở , một nam nhân mặc một bộ trường bào màu xanh đen xuất hiện ở phía cánh cửa: "Vào ."
Giang Hoài Thanh ôm sách của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-111.html.]
"Mấy ngày nay thấy Lâm công tử và Dư công tử , bọn họ cũng tham gia kỳ thi xuân , đến cả bóng cũng thấy?" Giang Hoài Thanh ngựa quen đường cũ* mà đặt sách của qua bên cạnh sách của Hạ Thừa Vũ. (Tích cực thì là quen thuộc giàu kinh nghiệm, tiêu cực thì là quen thói . mà tui nghĩ là tích cực nha.)
"Ngươi tìm bọn họ làm cái gì?" Hạ Thừa Vũ rót cho mỗi một ly .
"Gặp một chút chứ , khi thi xong sẽ về trời nam đất bắc, cũng còn thể gặp ." Giang Hoài Thanh nâng chung lên uống một ngụm, "Trà ngon."
"Nếu thi đỗ sẽ cùng làm quan ở Đại Hoàn, chắc vẫn thể gặp ." Hạ Thừa Vũ rũ mắt những lá trôi nổi giữa ly, hai là địa vị cao, khả năng bọn họ cũng là một trong những thí sinh tính là lớn.
"Thừa Vũ đúng, duyên ắt sẽ gặp , nghĩ nữa. Hôm nay tới đây là nhờ Thừa Vũ giải đáp cho một vài vấn đề," Giang Hoài Thanh mở sách của , ngón tay chỉ mấy chỗ "Nơi , nơi , còn nơi nữa, suy nghĩ mấy ngày vẫn hiểu rõ."
Hạ Thừa Vũ lấy sách qua , giải thích suy nghĩ của .
Hai thảo luận một hồi, Giang Hoài Thanh bừng tỉnh đại ngộ*, "Hoá lúc nghĩ sai hướng mất."(Hiểu một chuyện nào đó mà đó hiểu.)
"Cách giải thích của Hoài Thanh thật mới lạ, Hoài Thanh tiện cho ai là thầy của Hoài Thanh ?"
Hai gặp đường tới kinh thành, một sinh trong thế gia đại tộc*, một là con nhà nghèo, thế nhưng ngoài ý mà cùng chí thú, cả hai đều đích đến giống nên quyết định kết bạn cùng .(Nhà nhiều đời làm quan.)
Giang Hoài Thanh tâm phòng , tốn bao nhiêu thời gian Hạ Thừa Vũ rõ những tin tức cơ bản về Giang Hoài Thanh, qua , Hạ Thừa Vũ cũng cho Giang Hoài Thanh một ít thông tin về .
Càng ở chung lâu, Hạ Thừa Vũ càng chấn động với học thức của Giang Hoài Thanh, đây là một dù so sánh với cũng hề thua kém, tình huống của , hiểu rõ hơn bất cứ ai hết. Hắn là đối tượng Hạ gia bồi dưỡng , còn Giang Hoài Thanh chỉ là một thư sinh bình thường, con nhà nghèo khó. Thứ duy nhất thể khiến Giang Hoài Thanh vượt qua hàng rào giữa nhà nghèo và những nhà quyền thế chính là học thức .
"Thầy của ......" Giang Hoài Thanh đột nhiên lặng xuống.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trong nháy mắt Hạ Thừa Vũ thấy khí thế Giang Hoài Thanh biến hóa nghiêng trời lệch đất, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt trở dáng vẻ quen thuộc.
"Chính là một ông già bình thường thôi, năm đó nếu thầy nhặt về từ nơi thiên băng tuyết địa* thì chắc hiện tại thể ở chỗ ."(trời băng đất tuyết, chung là lạnh.)
Hạ Thừa Vũ ngờ tới bên trong còn ẩn chứa một câu chuyện xưa như , ngẩn , : "Xin , ......"
"Không gì ," Giang Hoài Thanh thèm để ý xua xua tay, "Vốn dĩ cũng chuyện với , Thừa Vũ trách giấu giếm là ."
Trong lòng quấy rầy, Giang Hoài Thanh cũng cầm sách của lên, lời tạm biệt.
Hạ Thừa Vũ trở phòng của , đôi mắt chậm rãi rũ xuống, hôm nay quá bất lịch sự.
Giang Hoài Thanh đóng cửa sổ , yên ở giường, một lúc lâu, xoa xoa mặt của , để đậu đạt công danh tính . Dù hiện tại cũng giúp gì cho thầy của .
Vì các thư sinh một cảnh để ôn tập, dù Nghênh Tinh Lâu chủ yếu vẫn để đón tiếp thư sinh nên trong thời gian bọn họ sẽ tạm dừng tất cả các hoạt động giải trí.
Ngày thi càng gần thì phố lớn ngõ nhỏ càng bớt náo nhiệt hơn.
Ngày xuân se lạnh qua, thời tiết dần dần ấm trở , Thẩm Úc vẫn mặc quần áo thật dày như đó, mỗi ngày ở trong phòng cũng đều ấm áp dễ chịu.
Những hầu hạ như Mộ Tịch và Mạnh công công cũng đổi qua quần áo mỏng hơn, Thương Quân Lẫm cũng thế.