Thỉnh thoảng những điều luôn khiến khác khó mà nắm bắt ý nghĩa, ví dụ như bây giờ, Bùi Lệ sự đổi trong cuộc sống mà là gì.
Khi một đang chờ đợi một điều gì đó xảy , đó luôn vì mà giật , hoảng hốt.
Tôi nghĩ, đang tập quen hoặc đúng hơn là tưởng tượng một khả năng khác của cuộc sống thiếu gia.
Cậu hôn lên má , giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u , nắm lấy áo ngửa , ngã xuống ghế sofa, ánh sáng bên ngoài chói mắt.
Tôi nhắm mắt .
Cậu hỏi một cách uể oải: “An Tuân, ở bên vui ?”
Rõ ràng thờ ơ “ừ” một tiếng, nhưng từ cổ họng nặn hai chữ: “Cũng tạm.”
Đây là sự thật.
Tôi tận hưởng cảm giác mất lý trí khi mật với Bùi Lệ. Rất thoải mái, cái cảm giác khiến một khoảnh khắc rung động. Thật khó để diễn tả, cứ như thể Bùi Lệ thể để một dấu ấn sâu đậm trong trái tim .
Bùi Lệ dần dần sẽ báo cáo hành tung với , nhưng lúc thậm chí còn thèm xem, Bùi Lệ thấy trả lời tin nhắn thì gọi điện thoại đến phàn nàn.
Dần dần, cũng bắt đầu để ý đến lịch trình của .
Năm cuối đại học, Bùi Lệ bắt đầu thiết với một cô tiểu thư danh giá.
Phu nhân tìm , đặt ảnh cô gái lên bàn, trực tiếp đây là con dâu mà họ chọn.
Xuất gia thế thì khỏi , là tiểu công chúa của thành phố H.
“Tôi cho thời gian suy nghĩ.” Người phụ nữ với vẻ mặt thờ ơ: “Nếu đồng ý chia tay với Bùi Lệ, sẽ đưa nước ngoài, cung cấp cho những tài nguyên nhất. An Tuân, đàn ông đáng tin, đời nhất vẫn là dựa chính … Huống hồ, thể sinh con, gia đình họ Bùi chúng thể hậu duệ.”
Tôi cầm lấy ảnh, : “Vâng, sẽ cân nhắc.”
Tối hôm đó, nhắn tin cho Bùi Lệ, bảo về nhà một chuyến.
Tôi chờ mãi, chờ đến sáng, trở về.
Tôi dậy thu dọn đồ đạc, rời khỏi đó.
Tôi nước ngoài và cắt đứt liên lạc với Bùi Lệ.
Bùi Lệ còn là thiếu gia nhỏ của nữa, trưởng thành và điềm đạm hơn , còn cần một bạn theo dõi nữa, sớm muộn gì cũng sẽ thất nghiệp. Vì , chuẩn sẵn sàng để , cũng đến trường mà phu nhân giới thiệu, chọn một quốc gia khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/benh-kieu-doc-chiem-tinh-yeu-vi-ky/chuong-6.html.]
Về tin tức của Bùi Lệ, những năm thỉnh thoảng một chút, bây giờ khá nổi tiếng trong giới tài chính.
Tôi cố ý quan tâm đến tin tức của .
Tuyết rơi trắng xóa, mặc ấm áp, đường về căn hộ thuê nhỏ của , luôn cảm thấy gì đó đúng, đầu vài , thứ dường như vẫn bình thường.
Forgiven
Điện thoại rung, nhận tin nhắn từ kẻ biến thái .
【Em gầy quá, đau lòng lắm.】
【Tôi thấy em với một đàn ông thiết lắm, tại em như , tại em như , tại em như …】
【Tôi thật sự hận thể, hận thể…】 Cảm giác như là những từ đánh xong.
Tim thắt .
Tôi nhận tin nhắn của kẻ từ một tháng , ban đầu là nghi ngờ đó là Bùi Lệ, nhưng nếu là Bùi Lệ, hẳn xuất hiện từ lâu mới .
Huống hồ, thật sự sẽ đến tìm ? Có thể, nhưng theo tính cách của Bùi Lệ, lẽ là đến để trả thù việc đột ngột rời , chứ dùng giọng điệu biến thái đầy oán hận như thế mà nhắn tin cho .
Về đến nhà, ăn cơm trong trạng thái bất an, dọn dẹp phòng, cuộn ghế sofa tuyết rơi dày đặc bên ngoài.
Điện thoại rung, là một trai da trắng khá hẹn xem phim, từ chối, ngoài là một việc phiền phức.
Chỉ một lát , chuông cửa reo, để ý, chuông cứ reo liên tục.
Tôi dậy xem, màn hình giám sát hiện một khuôn mặt mà ngờ tới.
Người đó đeo khăn quàng cổ che khuất nửa khuôn mặt, nhưng đôi mắt đó, quá đỗi quen thuộc.
Tim đột nhiên lỡ nhịp, đập thình thịch, hốc mắt thể kiềm chế mà sưng lên, nóng bừng.
Im lặng một lúc lâu, chuông cửa vẫn reo ngừng.
Tôi suy nghĩ một lát, báo cảnh sát.
Sau khi đuổi , nhanh chóng chuyển nhà.
Không là buông bỏ Bùi Lệ nên gặp mặt, chủ yếu là gặp mặt cũng ý nghĩa.
Nếu là hai, ba năm , lẽ vẫn sẽ kìm mà mở cửa, Bùi Lệ gì đó, nhưng ba năm trôi qua, nhiều lời trở nên vô nghĩa. Những lời vô nghĩa sẽ làm vui vẻ, chi bằng gặp còn thoải mái hơn.