Bên anh tháng rộng ngày dài - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:35:21
Lượt xem: 145

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi từ bỏ kháng cáo, một lòng cầu c.h.ế.t, nhưng từ bỏ .

Bà chỉ lóc ép hỏi .

bà c.h.ế.t luôn .

Cuối cùng, tuyên án chung .

Lúc sắp , với :

"Mẹ sẽ tìm cách giúp con, sẽ để con ở trong tù cả đời . Con là đứa con trai duy nhất của mà."

"..."

chỉ thản nhiên bà một cái.

"Thật con khá hận ."

Hận bà phản đối và Ôn Duẫn, hận bà giúp Ôn Duẫn bỏ trốn.

Tôi gặp Ôn Duẫn nhưng đến là Thẩm Kinh Trạch.

Tôi tự giễu một tiếng.

"Cậu thắng , nhưng cũng thua. Tôi chỉ là những bậc cha ủng hộ như thôi. Tôi và Ôn Duẫn tình cảm mười bảy năm sớm tối bên , đó là mười bảy năm tươi nhất của cả hai chúng ."

Nếu bố phản đối, can thiệp, cứng rắn như , và Ôn Duẫn chẳng chia lìa.

"Thật lúc đầu cha cũng bằng lòng để yêu một đàn ông."

Tôi sững .

"Thái độ của cha phụ thuộc thái độ của dành cho Ôn Duẫn. Tôi kiên định lựa chọn Ôn Duẫn, tôn trọng Ôn Duẫn, và bản là một cực kỳ, cực kỳ . Mười bảy năm đúng là dài, nhưng các cũng kết thúc . Sau sẽ ở bên cạnh , cùng qua thêm nhiều mười bảy năm nữa. Tôi thấy tiếc vì sở hữu những năm tháng nhất đời , bởi vì dù Ôn Duẫn bảy tuổi, mười bảy tuổi, hai mươi bảy tuổi bảy mươi bảy tuổi, thì mỗi ngày trôi qua đều là những năm tháng nhất của chính ."

Khi nhắc đến Ôn Duẫn, trong mắt lấp lánh ánh sáng.

Hóa bố chấp nhận Ôn Duẫn, bạn bè xung quanh coi thường Ôn Duẫn, ngay từ đầu vấn đề .

Tôi bao giờ kiên định lựa chọn .

Tôi yêu , nhưng cũng thật lòng coi thường .

Trách tới trách lui, chỉ thể trách bản .

Phong cảnh ngoài cửa sổ sắt , trời xanh mây trắng.

Trong phút chốc, bỗng nhớ nhiều năm về .

Tôi gối đầu lên đùi Ôn Duẫn, còn thì đang sách.

Ánh mặt trời dịu dàng vương tóc.

Tôi thấy khẽ ngâm:

"Đừng luyến tiếc ấm cũ, gặp mùa xuân."

mấy ai thoải mái buông bỏ đến thế.

Một gặp mùa xuân, còn một bỏ thì vẫn mãi tham lam chút ấm ngày xưa.

Không thể quên nữa .

Ôn Duẫn của mà, vốn dĩ là một , .

Ngoại truyện của Thẩm Kinh Trạch -- Chìm đắm trong đôi mắt

Cái của Ôn Duẫn dành cho lúc đó, .

Anh dùng đôi mắt dịu dàng pha lẫn hoài niệm và u buồn đó, xuyên qua để tìm hình bóng một khác, nhưng vẫn cứ thế mà lún sâu.

Tôi thích Ôn Duẫn, là yêu từ cái đầu tiên.

Tôi dự cảm rằng, sẽ cứu .

Anh giống với bất kỳ ai khác.

Anh thật sự cứu quyết định bám lấy .

Tôi chẳng nhớ gì cả, trong thế giới của lúc chỉ mỗi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ben-anh-thang-rong-ngay-dai/chuong-12.html.]

Tôi cũng thích sự dịu dàng của Ôn Duẫn, nhưng cần một sự dịu dàng mềm yếu luôn chỉ thuận theo khác.

Tôi m.á.u thịt, cốt cách của riêng .

Tôi thể làm hậu phương cho , nhưng càng mong trở thành chỗ dựa cho chính bản .

Tôi yêu , để nuôi nhốt , mà là cùng Ôn Duẫn tạo nên một bản thể mỹ hơn.

Anh , bao giờ thua kém bất kỳ ai.

Tôi trải đường cho , giúp tự tin mặt . Tôi tỏa sáng thật rạng rỡ, để tất cả đều thấy sự t.ử tế và ưu tú của .

Anh bao giờ là vật phụ thuộc của ai cả.

Ôn Duẫn chỉ là chính bản mà thôi.

Đó là điều mà đôi mắt với .

Ôn Duẫn một đôi mắt , tâm tư của đều giấu cả trong đó.

Ôn Duẫn bao giờ làm một chú chim vàng nuôi nhốt trong lồng.

Chỉ là đây sự lựa chọn, nên mới ép bản quen với điều đó.

ở chỗ của , cần làm thế.

Xuất là lý do để chê . Để đến ngày hôm nay, sự kiên cường chính là vũ khí mạnh nhất của .

Tôi vẫn luôn phía quan sát Ôn Duẫn.

Nhìn giống như một ngôi đang dần trỗi dậy, thắp sáng cả bầu trời đêm của riêng .

Đài truyền hình mời tham gia một chương trình phỏng vấn.

Tôi khán đài dõi theo.

Tôi thấy đôi mắt dịu dàng của giờ đây toát lên sức mạnh của sự tự tin.

Người dẫn chương trình hỏi:

"Tại quyên góp một tiền lớn như cho các cô nhi viện?"

Ôn Duẫn mỉm , giọng điệu thản nhiên:

"Bởi vì cũng xuất từ cô nhi viện."

Cả trường xôn xao.

Vì Ôn Duẫn là một mang khí chất như trăng thanh, như ngọc quý, trông chẳng giống bước từ cô nhi viện chút nào.

Khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ .

"Tôi hy vọng mỗi đứa trẻ ở cô nhi viện đều thấy hy vọng."

Không là hy vọng ai đó nhận nuôi, mà là ngay cả khi ở trong cô nhi viện, các em vẫn cơ hội để lựa chọn, những khả năng để chạm tới vô tương lai khác .

Ánh đèn sân khấu chiếu rọi lên .

Anh chính là vinh quang của riêng .

Cuối chương trình, về phía .

Đôi mắt từng khiến lún sâu ngay từ đầu gặp gỡ, giờ đây chỉ chứa đựng hình bóng .

Anh :

"Tôi một bạn đời tuyệt vời. Em ủng hộ nhất, hiểu nhất, và cũng là yêu nhất đời ."

Nói xong, gò má ửng lên một rặng mây hồng.

Ôn Duẫn yêu dấu của em.

Em sẽ thể trở thành yêu nhất thế giới , vì chính mới nên là dành tình yêu lớn nhất cho chính .

Cảm ơn cho em cơ hội ủng hộ , thấu hiểu và đồng hành cùng .

Cảm ơn đến gặp em.

Và càng cảm ơn cùng em xây dựng một tình yêu.

Đó là vinh hạnh của cả cuộc đời em.

Loading...