Bên anh tháng rộng ngày dài - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:35:06
Lượt xem: 113

Trong phòng VIP đầy khói thuốc, mùi hương nồng nặc khiến cảm thấy khó chịu.

Tôi ghé sát tai Lục Minh Hạ, khẽ một câu.

"Anh vệ sinh một lát."

Cậu xa nhéo nhẹ lớp thịt mềm bên eo , ánh mắt chút kiêng dè.

"Sao thế ? Anh vệ sinh ba đấy."

Cậu gần , thở phả bên tai.

"Có tối qua em dằn vặt “ trai”' quá mức ?"

Dưới ánh đèn mờ ảo, vẻ mặt của trông đầy mờ ám và lộ liễu.

Tôi mặt , khẽ đẩy một cái.

"Đừng quậy nữa."

Cậu cố tình chặn đường , một một , ngước đầu lên .

"Anh hôn em một cái , em mới cho qua."

Cậu lúc nào cũng , khiến chẳng cách nào từ chối.

Tôi ghé sát .

Mùi nước hoa cổ điển xịt cho lúc ngoài giờ mùi t.h.u.ố.c lá và rượu che lấp.

Tôi hôn nhẹ lên má một cái, vẫn chịu buông tha, chỉ tủm tỉm .

Ánh mắt thâm trầm dừng đôi môi .

Cậu nhổm lên, đưa tay vòng qua cổ , kéo một nụ hôn nồng cháy ánh đèn mờ mịt.

Vị t.h.u.ố.c lá và rượu lan tỏa đầu lưỡi, kích thích mạnh khiến nhịp tim đột nhiên tăng nhanh.

Tôi dùng khóe mắt liếc xung quanh, đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ai nấy đều chìm đắm trong niềm vui riêng, ai chú ý đến chúng .

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đã bao nhiêu năm trôi qua, vẫn thể thích nghi với bầu khí như thế .

Tôi chạm nhẹ chân , đắc ý mới nhường đường cho .

Vừa đẩy cửa kịp khép kín cửa , dựa tường, che miệng khẽ ho vài tiếng.

Mấy đêm dày vò quá mức, nước trong bồn tắm lúc đó trở nên lạnh ngắt, tấm lưng trần của cứ thế dán chặt mặt gạch men bồn tắm lạnh lẽo.

Lục Minh Hạ đang lúc hưng phấn, nếu thỏa mãn thì sẽ bao giờ dừng .

Ngay đêm đó bắt đầu sốt nhẹ, tình trạng cứ lặp lặp mấy ngày liền, uống nhiều thuốc.

Các triệu chứng khác đều khỏi, chỉ cơn ho là vẫn dứt hẳn.

Bị khói t.h.u.ố.c ám , cổ họng càng thêm khó chịu.

Bên trong phòng VIP bỗng truyền đến giọng của Chu Duy Tân.

"Mọi im lặng nào, để hỏi Hạ nhà chúng một chút."

Tiếng ồn ào lập tức lắng xuống.

"Anh Hạ, cũng mê Ôn Duẫn quá đấy, mấy năm mà vẫn chán ? Hôm qua còn thấy bác gái phàn nàn với khiến bà yên tâm chút nào."

Tôi thẳng , qua khe cửa rộng chừng ba ngón tay.

Lục Minh Hạ mướn mắt lên, vẻ mặt đầy sự cợt nhả.

"Tôi chọn cho mẫu nào, nhưng đồng ý với bà là sẽ liên hôn . Ôn Duẫn đến mấy, cũng kết hôn với . Tôi nhiều tài sản như , lẽ nào giấu nổi một , nuôi nổi một ? Anh rời xa , về mặt vật chất sẽ để chịu khổ."

Giọng quen thuộc mang theo chút kiêu hãnh, giống như đang khoe khoang một món đồ chơi đắc ý.

" đang mê thật, ngoài , ai khiến cảm thấy sảng khoái như . Ôn Duẫn , thực sự ngoan, mềm, dịu dàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ben-anh-thang-rong-ngay-dai/chuong-1.html.]

Bên trong phòng bao rộ lên tiếng cợt.

Tiếng đ.â.m tim , khiến tay chân lạnh toát.

Tôi chớp chớp mắt, cố gắng kìm nén sự chua xót và nhục nhã trong lòng xuống.

Tôi vốn Lục Minh Hạ sẽ kết hôn và kết hôn cùng sẽ .

Gia đình thích , bạn bè cũng coi thường , gia thế của chúng khác biệt quá lớn.

Chu Duy Tân đặt tay lên vai Lục Minh Hạ.

Cậu dùng giọng điệu đùa cợt nhưng vô cùng nghiêm túc :

"Thật sự như ? Hay là chúng đổi cho ? Bên cạnh bây giờ một con mèo nhỏ, hoang dã lắm, là cho đổi khẩu vị chút nhé."

Ánh mắt Lục Minh Hạ chỉ lạnh trong thoáng chốc, mỉm đẩy tay Chu Duy Tân .

"Đừng đùa kiểu đó. Không đổi , Ôn Duẫn là của . Tôi sẽ bao giờ chán , cũng cho phép bất cứ ai đụng ."

Bàn tay đang siết chặt của khẽ nới lỏng .

Chẳng thể rõ cảm giác trong lòng lúc là gì, chỉ thấy trống rỗng, nơi nương tựa.

Phía truyền đến giọng nhẹ nhàng của nhân viên phục vụ.

"Thưa ? Anh đang tìm ?"

Lục Minh Hạ sang, đối diện với ánh mắt , một thoáng hoảng loạn, dậy mở cửa dắt tay trong.

"Sao lâu thế, tay cũng lạnh ngắt cả . Nếu thoải mái thì chúng về ."

Cậu nắm tay chặt.

Tôi khẽ vùng vẫy một chút nhưng thoát .

Chu Duy Tân cầm một chai rượu bàn, chặn mặt chúng .

"Ấy, quy luật cũ nhé, ai về thì mỗi phạt ba ly."

Chiếc ly quá lớn, rượu cũng rót đầy, trông vẻ làm khó.

Lúc đưa ly rượu, ngón tay của Chu Duy Tân khẽ lướt qua mu bàn tay .

Ánh mắt lộ liễu của khiến vô cùng khó chịu.

Lục Minh Hạ đón lấy ly rượu, uống cạn ba ly của , định lấy ly của .

Chu Duy Tân vốn ngăn nhưng một ánh mắt của Lục Minh Hạ chặn .

"Thôi đấy, hôm nay Ôn Duẫn uống ."

Sáu ly rượu uống nhanh, lên xe Lục Minh Hạ nhắm mắt .

Cậu tựa đầu vai , theo thói quen nhét bàn tay lạnh của trong vạt áo .

Cảm nhận ấm nóng từ bụng của , cái lạnh trong dần tan biến từng chút một.

"Bất kể thấy điều gì, Ôn Duẫn, em cũng sẽ bỏ rơi . Em sẽ bảo vệ mãi mãi."

Giọng điệu của vẫn kiên định và độc đoán như khi.

Cậu nhắm mắt , che sự dịu dàng hiếm hoi thường dành cho .

Cả toát vẻ lạnh lùng và bá đạo.

Lục Minh Hạ vốn dĩ luôn mang vẻ ngoài lạnh lùng như .

Đôi mắt hẹp dài, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng cùng đường nét khuôn mặt sắc sảo.

Theo như sách , đây chính là tướng mạo của một kẻ bạc tình.

Thế nhưng một bạc tình như tình cảm với , chỉ là tình cảm đó hề duy nhất.

Tôi quyến luyến gương mặt , lòng trào dâng những cảm xúc vô cùng phức tạp.

Tôi thể diễn tả thành lời, chỉ là trong mớ suy nghĩ hỗn độn đó, thể kìm lòng mà nhớ về chuyện xưa.

Loading...