Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:53:27
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Tế Quân nheo đôi mắt , ánh mắt tinh tế đảo qua gương mặt của Nguyễn Chi Nhiên.
Nguyễn Chi Nhiên vẫn sợ hãi, môi c.ắ.n chặt , lộ má lúm đồng tiền nhợt nhạt.
Trời sinh cho một gương mặt xinh hơn , ngay cả khi sợ hãi, cũng thật đáng yêu.
Phó Tế Quân thu hồi ánh mắt, ý thức mới hiểu lầm đang giận dỗi, liền dừng trừng phạt.
Xem như ngoan ngoãn nhận , thưởng cho chút khen ngợi.
Anh kéo tay xuống, “Đổ hết thì em ăn kiểu gì?”
Nguyễn Chi Nhiên ngẩn nửa phút, ánh mắt dừng bàn ăn còn sót mấy món, chậm rãi hiểu ý của Phó Tế Quân, cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ, “Em đói.”
Phó Tế Quân hỏi: “Vừa nãy em đang giận ?”
Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu thấp hơn, “Em giận .”
“Tại ?”
“Bởi vì, …” Nguyễn Chi Nhiên nhỏ xíu, nhỏ đến mức trong phòng chỉ hai mà Phó Tế Quân cũng rõ.
“Bé con , ngẩng đầu lên, mà .”
Nguyễn Chi Nhiên hít một , về phía , lặp câu , “Bởi vì, Phó , em sẽ giận .”
Đôi mắt đứa nhỏ vẫn sợ hãi, nhưng đáy mắt sáng ngời trong trẻo, con ngươi đen nhánh như bảo châu khảm trong ánh trăng non, lung linh rạng rỡ.
Phó Tế Quân lập tức hỏi: “Tốt chỗ nào?”
“Phó thu nhận em.”
Trong chuyện , Nguyễn Chi Nhiên thật sự cảm kích , cho một nơi để nương tựa.
Phó Tế Quân , rõ Nguyễn Chi Nhiên kiểu thiếu tiền, vẫn tin bộ dạng yếu ớt tội nghiệp của , cả khuôn mặt như : Làm ơn, cho em ở .
“Ăn cái hồ lô gan ngỗng .”
“A?” Nguyễn Chi Nhiên đĩa hồ lô đỏ tươi mặt , ngẩng đầu chớp chớp mắt.
Phó Tế Quân kết thúc trò chơi thưởng phạt, tiểu ốc sên , chỉ cần chạm một chút là sẽ rụt về ngay. Anh kéo dài giọng: “Không ăn thì đổ thật đấy.”
Nguyễn Chi Nhiên vẫn hỏi: “Cho em ăn thật ?”
Phó Tế Quân lớn hơn: “Cho em ăn.”
Mặt Nguyễn Chi Nhiên bắt đầu đỏ bừng, chiếc đũa suýt nữa cầm chắc, gắp hồ lô lên c.ắ.n một miếng.
Thì lớp ngoài đỏ tươi vị cây mơ, chua chua ngọt ngọt, giống như thạch trái cây, bên trong là gan ngỗng mềm mịn dày đặc. Nguyễn Chi Nhiên vốn thích gan ngỗng, nhưng cũng món chinh phục. Cậu đói đến mức ăn ba miếng hết một cái.
Đầu lưỡi l.i.ế.m qua khóe miệng, vẫn thấy đủ, nhưng buông đũa xuống.
Phó Tế Quân chống trán, cúi đầu Nguyễn Chi Nhiên, giọng trầm trầm, “Còn chờ gắp cho ăn ?”
“Không cần cần, cảm ơn .” Nguyễn Chi Nhiên ẩn ý trong giọng của , hai tay khua loạn ngực.
“Không cần thì tự ăn .” Phó Tế Quân đổi tư thế, lười biếng dựa ghế, một cánh tay vắt lên lưng ghế lưng , trông như đang ôm lòng.
Nguyễn Chi Nhiên cho phép, bụng đói kêu vang, nhưng vẫn kiềm chế, chỉ ăn sạch đĩa xí sườn non mặt . Nguyễn Tinh từ nhỏ dạy dỗ : ăn cơm hấp tấp, giống như từng ăn ngon bao giờ.
Phần đồ ăn thừa vẫn đổ thùng rác, Nguyễn Chi Nhiên mà xót xa, thật vẫn no, nhưng cũng gì, chủ động dậy dọn dẹp bàn ăn.
Phó Tế Quân đang sô pha dùng laptop xử lý công việc, Nguyễn Chi Nhiên chạy chầm chậm , tay vò góc áo, “Anh, em dọn xong .”
“Ừ.” Phó Tế Quân nhiều sản nghiệp ở nước ngoài, thường xuyên lệch múi giờ, nên làm việc nửa đêm là chuyện thường tình. cũng phàn nàn, mỗi khi làm việc đều cực kỳ nghiêm túc. Nguyễn Chi Nhiên bên cạnh mười phút, mới ngẩng đầu, “Có chuyện gì ?”
“Dạ ,” Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu, “Em dọn xong .”
Mặt bàn đá cẩm thạch phản chiếu ánh đèn trần, Phó Tế Quân bật trong lòng, cưng chiều tiểu tâm tư của , “Rất sạch sẽ, làm lắm.”
Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy cũng chút giá trị, làm việc vất vả, liền hâm nóng một ly sữa bò, nhẹ nhàng đặt lên bàn, cuộn chân , chuẩn thực hiện chức trách làm bạn giường.
Phòng im ắng, ngoài cửa sổ ánh đèn đường mờ dần, Nguyễn Chi Nhiên tựa đầu lên mép sô pha, nghiêng gương mặt , trong lòng chỉ một ý nghĩ: Phó thật sự trai, chắc chắn nhiều thích .
Cái tên Lý Nhiên , chắc cũng thích lắm.
Đợi đến khi Phó Tế Quân gập laptop , ly sữa vẫn còn ấm, vốn chỉ định xử lý vài dự án nhỏ, ngờ phát sinh mấy vấn đề khác, mà nhóc con chân ngủ từ bao giờ.
Phó Tế Quân chạm tay vành tai , khẽ vê chiếc khuyên tai đỏ như giọt máu, cảm giác mềm mại dễ chịu, viên đá như một nốt ruồi đỏ điểm xuyết, , xoa nhẹ lên, nhóc con nhúc nhích rụt cổ , cau mày rúc đầu khuỷu tay.
Tiểu ốc sên, ngủ mà vẫn còn cảnh giác thế .
Phó Tế Quân ngẩng cổ tay lên đồng hồ, kim chỉ ba giờ. Anh cúi bế lên, nhẹ đến mức cũng giật , đột nhiên nhớ tới đêm đó từng vuốt ve thể , thịt mọc đúng chỗ nên mọc, mềm mại tay, chỉ là thì quá gầy, n.g.ự.c xương sườn nhô lên, khi ưỡn n.g.ự.c như cánh bướm khẽ rung.
Anh đặt lên giường trong phòng ngủ phụ, Nguyễn Chi Nhiên ưm một tiếng, cái mũi cũng nhăn , ngủ ngon. Phó Tế Quân vỗ nhẹ lưng , rút điện thoại nhắn tin cho trợ lý: Làm ba bữa cơm.
Phía còn thêm một món: Xí sườn non.
Nguyễn Chi Nhiên ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu làm tỉnh dậy, mở mắt là giường đệm trắng tinh, ánh sáng phản chiếu sàn gỗ, một nửa rọi lên giường. Tối qua đang bên Phó làm việc mà, ngủ giường?
Chẳng lẽ mệt quá, gục sô pha tự bò giường?
Không đúng, ngủ sâu, chắc chắn sẽ tỉnh .
Vậy… là Phó đưa về phòng?
Không thể nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-8.html.]
Nguyễn Chi Nhiên nghĩ , nhưng phát hiện một chuyện còn nghiêm trọng hơn: sáng thế , Phó ?
“Phó , Phó .” Nguyễn Chi Nhiên chạy ngoài.
“Cậu chủ Nguyễn, tỉnh , bữa sáng làm xong , thử xem hợp khẩu vị nhé.” A di lễ phép chào đón.
Nguyễn Chi Nhiên co ro tại chỗ, còn kịp rửa mặt , “Phó ?”
" , Phó tổng làm ." A di .
Nguyễn Chi Nhiên đỏ mặt gật đầu, chạy phòng rửa mặt.
Phó tối qua cũng làm gì cả, Phó thích ? Nguyễn Chi Nhiên giống như bông hoa sương rơi mưa, héo rũ rượi.
mà, hôm nay a di gọi là chủ Nguyễn, là chủ! Nguyễn! Chắc là Phó dặn dò a di , a di còn làm bữa sáng cho nữa, Phó lo đói bụng ? Nguyễn Chi Nhiên chợt bừng tỉnh, tối qua phần đồ ăn , chắc là Phó đặc biệt chuẩn cho .
A —— Phó thật quá mất!
Trong lòng Nguyễn Chi Nhiên dâng lên một chút bất an và áy náy. Cậu mặt dày ở trong căn phòng , chỉ mong mượn danh nghĩa Phó để bảo vệ , còn thể làm thêm phiền phức, mà Phó vẫn đối xử với như .
Cậu thật lương tâm mà.
Nếu Phó chỉ lợi dụng danh nghĩa để xin che chở, liệu thất vọng về ? Phó mà nổi giận thì đáng sợ đó. Nguyễn Chi Nhiên nghĩ mãi thôi, bụng đói cũng chẳng buồn ăn.
Chiều tối, lúc Phó Tế Quân trở về, a di bưng bữa tối lên bàn ăn, chuẩn rời , thì gặp ở cửa, tận tâm tận lực báo cáo: “Cậu chủ Nguyễn hôm nay vẫn luôn đợi ngài về, ăn uống cũng chẳng bao nhiêu.”
Phó Tế Quân gật đầu, tỏ ý , ánh mắt dừng trong phòng khách, thấy bóng lưng gầy gò nhỏ bé bên cửa sổ, dáng vẻ mỏi mòn chờ đợi như rút cạn tinh thần, hai vai và đầu cúi thấp, trông thật đáng thương.
“Không ăn cơm mà làm gì ?”
Nguyễn Chi Nhiên đang ngẩn , thấy tiếng bước chân, giọng liền đầu , ánh mắt lập tức sáng bừng lên, Phó Tế Quân dường như thấy một cái cây non mặt , khẽ ngẩng đầu lên chầm chậm vươn cành, bước tới vài bước, ôm lấy đang chạy về phía .
Nhỏ bé như , dễ dàng ôm gọn lòng, Phó Tế Quân cúi đầu chạm nhẹ lên trán , “Không hợp khẩu vị ?”
Cái ôm bất ngờ khiến Nguyễn Chi Nhiên như đứa trẻ nhặt viên kẹo, dè dặt ngắm nghía kẹo mãi dám ăn, chắc chắn là ai lấy mất, mới dám đưa tay nhặt lên.
"Không ." Nguyễn Chi Nhiên gan to mà dụi đầu cổ Phó Tế Quân, hít hà hương Absinthe quen thuộc nhớ nhung cả ngày, thành thật , “Chỉ là chờ về cùng ăn thôi.”
Biểu cảm của Phó Tế Quân chút khó diễn tả.
"Ăn ." Phó Tế Quân xoa xoa gáy Nguyễn Chi Nhiên, buông .
Nguyễn Chi Nhiên lưu luyến rời khỏi vòng tay ấm áp, cảm giác suy sụp cả ngày đều xoa dịu.
Phó Tế Quân vẫn mặc nguyên bộ vest, nhà tiên ôm lấy Nguyễn Chi Nhiên, mới qua huyền quan cởi áo khoác. Nguyễn Chi Nhiên mắt , nhanh nhẹn đón lấy áo khoác của , treo lên tủ đồ.
“Biết tình huống lắm.”
Anh khen một câu, trong lòng Nguyễn Chi Nhiên như nở hoa, đôi mắt sáng rỡ hẳn lên, “Về em thể giúp treo áo ?”
“Ăn xong hẵng .”
Hai cùng bàn, Phó Tế Quân đẩy đĩa xí nhỏ tới mặt , Nguyễn Chi Nhiên thụ sủng nhược kinh, lén một cái.
Hành động lén lút lọt hết mắt Phó Tế Quân.
Nguyễn Chi Nhiên chỉ ăn phần mặt , nhưng bởi vì đĩa xí là Phó Tế Quân đặc biệt lấy cho, vẫn ăn hết, mặc dù phần nhiều lắm, nhưng ngọt quá, cũng ngán. Cậu chỉ ăn nửa chén cơm đặt đũa xuống.
Phó Tế Quân ăn cơm, tựa như đang đút cho mèo, ăn một chút đặt đũa xuống, “Ăn ít lớn nổi?”
"Anh thích em cao hơn một chút ?" Nguyễn Chi Nhiên hỏi chân thành.
Phó Tế Quân dừng mắt , “Nếu thì ?”
Nguyễn Chi Nhiên lập tức lên, múc thêm nửa chén cơm.
Cậu ăn chậm, thật sự là vì xí ngọt quá ngán. Lý thuyết mà , giờ vẫn còn cơ hội cao thêm, nhưng cơ hội nhiều, mà nếu Phó thích con trai cao ráo, cũng làm nữa.
Phó Tế Quân đối với sự lời của Nguyễn Chi Nhiên vô cùng hài lòng.
Không cần nhiều, Nguyễn Chi Nhiên chú ý đến từng biểu cảm, từng ánh mắt, từng câu của , đều thể cho phản ứng khiến hài lòng nhất.
Người như , giữ bên hề phiền phức.
Hôm , Phó Tế Quân tham dự tiệc kỷ niệm cửa hàng của một bạn, bỗng dưng nhớ tới đang ở nhà chờ về ăn cơm, khóe miệng khẽ cong lên. Bạn điều gì đó, trêu chọc: “Cậu tình nhân hả.”
"Có tình nhân gì ." Một nhóc con như , với Phó Tế Quân mà chẳng tính là tình nhân gì.
“Kiềm chế chút, thể tìm bạn đời, nhưng kiểu đó, đời nhiều , đừng rước phiền phức.”
Phó Tế Quân phản bác, vỗ nhẹ vai bạn.
Bạn đời của , nhất định là thể sánh ngang về mặt, môn đăng hộ đối. Mẹ là tiểu thư duy nhất của tập đoàn đóng tàu lớn nhất ở Cảng Thành, kết hôn với cha cũng là một kết cục đầy bi kịch, huống hồ giữa hai còn chênh lệch nhiều như .
Trước khi rời , nhân viên phục vụ chạy theo, đưa một hộp quà màu lam thiên thanh, “Phó , đây là quà kỷ niệm năm của cửa hàng, lão bản chúng tặng ngài.”
Phó Tế Quân khẽ giễu, “Thứ mà cũng tặng .”
Nhân viên cửa hàng ngượng ngùng, tài xế nhận lấy hộp quà, đặt ở ghế .
Xuống xe, Phó Tế Quân đang điện thoại, tài xế đưa hộp quà cho , theo thói quen nhận lấy. Nguyễn Chi Nhiên vẫn cửa chờ đón , dừng cuộc gọi, tiện tay nhét hộp quà lòng , Nguyễn Chi Nhiên ôm lấy, cái nơ bướm hộp quà tới nửa phút, ngẩng đầu, ánh mắt đuổi theo Phó Tế Quân, đợi chuyện xong mới hỏi: “Phó , cái tặng em ?”
Phó Tế Quân cũng rõ tại xách thứ về, đối diện ánh mắt mong đợi của Nguyễn Chi Nhiên, cũng lời phủ nhận.
“Oa, là chuông gió lam linh hoa!”
“Em thích nhất lam linh hoa!”