Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:52:50
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em đeo…” Nguyễn Chi Nhiên tưởng đeo khuyên tai, là ở bãi đỗ xe chạm rớt mất. Lại cảm thấy như hình như là đang trách , mà nào tư cách trách móc, ba chữ liền nuốt , “Biết .”

 

Nói câu , đôi mắt cụp xuống như một con mèo con ngoan ngoãn, nhưng trong đáy mắt lấp lóe chút uất ức.

 

Vành tai buông , một viên t.h.u.ố.c chống viêm nhét miệng, ép uống chút nước. Người đàn ông cầm ly nước, ngón tay lướt qua môi , suýt nữa đ.â.m thịt.

 

Cậu hỏi gì, cho gì ăn nấy, cái miệng nhỏ ngậm lấy uống nước, sợ làm rơi một giọt lên .

 

Nguyễn Chi Nhiên lén một cái, vội vàng thu hồi ánh mắt, dám lâu. Chỉ thấy đôi mắt phượng sâu lường , nổi cảm xúc gì. Cậu nhạy bén với nguy hiểm, ngay từ lúc Từ Cạnh Nam xuất hiện trong tầm mắt, cảm giác trong áo một con rắn độc đang bò lên. ở bên cạnh , sẽ sợ, dám chạy trốn.

 

Cậu cảm thấy thể là do quá mệt mỏi, chỉ cần chịu giúp , đều sẽ ơn.

 

Ý thức lờ mờ, Nguyễn Chi Nhiên đột nhiên mở mắt, phát hiện xe dừng , từ bao giờ ngủ đùi .

 

!!

 

Cậu bật dậy, “Phó , ...”

 

Phó Tế Quân một tay chống cửa kính xe, đôi mắt phượng khẽ cong, ánh mắt rõ ràng , giọng nhàn nhạt: “Gan cũng lớn thật.”

 

Nguyễn Chi Nhiên nhíu mày, đôi mắt, cái mũi đều nhăn tít . Từ khi đè giường lăn qua lăn , mấy ngày nay cũng ngủ đủ tám tiếng, thật sự quá mệt .

 

"Xin ." Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu xin , còn kịp hết câu, bụng kêu "ọc" một tiếng rõ to.

 

Phó Tế Quân thẳng , “Cậu?”

 

Nguyễn Chi Nhiên c.h.ế.t lặng, điên ??? Cậu đang làm cái gì , mặt Phó mà bụng kêu lên ư?!

 

Xong , đến để lấy lòng Phó Tế Quân, mà ngoài việc gây phiền phức, chẳng làm gì cả.

 

Xong

 

Cậu dám ngẩng đầu, chỉ thể lén lút liếc một cái, hai tai đỏ ửng. Cậu nhẹ nhàng thở dài.

 

“Chút nữa cùng ăn cơm.”

 

"Hả?" Nguyễn Chi Nhiên nghi ngờ bản lầm, khẽ ngẩng đầu, ngước , “Ăn cơm?”

 

"Chờ chút." Phó Tế Quân lười biếng dựa lưng ghế, “Chân tê .”

 

Nguyễn Chi Nhiên tròn mắt, gối lên chân Phó đến tê rần…

 

Phó còn đuổi ?

 

Tài xế mất. Nguyễn Chi Nhiên lặng lẽ yên bên cạnh chờ nghỉ ngơi xong. Chờ nghỉ ngơi xong, theo xuống xe, cùng nhà hàng thuê phòng riêng.

 

Kiểu trang trí Trung Quốc, trong khí thoang thoảng mùi thơm ngào ngạt, giữa phòng là một chiếc bàn tròn kiểu cũ, chạm khắc tinh xảo, trông sang trọng.

 

Bên trong , mặc vest nhàn nhã, tóc vuốt gọn gàng, tướng mạo 27-28 tuổi, mất vẻ phóng khoáng. Vừa thấy bước , đó dậy, “Tế Quân, tới , mau .”

 

Phó Tế Quân mặc kệ kéo ghế cho, trực tiếp ghế chủ vị, Nguyễn Chi Nhiên theo , lúng túng yên.

 

“Cái tính của , mười mấy năm vẫn . Lúc xuống máy bay còn nghĩ giờ thu bớt tính cách , chắc là .”

 

Người nọ rót cho Phó Tế Quân.

 

Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu suốt, dám lung tung, lỗ tai tránh những lời mật . Cậu nên , hô hấp nhẹ , cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của bản .

 

Bỗng nhiên, một chén nóng nhét tay . Nguyễn Chi Nhiên giật ngẩng đầu, đưa cho , kéo xuống cạnh bên, “Uống .”

 

"Hả? À..." Nguyễn Chi Nhiên lúng túng uống một ngụm, chẳng nếm mùi vị gì, chỉ cảm thấy đầu lưỡi chút ngọt ngào thanh thanh.

 

“Tế Quân, vị là?”

 

Phó Tế Quân để ý tới hỏi chuyện, Nguyễn Chi Nhiên nhạt: “Lý Nhiên gặp mai mối, nếu thể để quấn lấy nữa, sẽ giữ .”

 

Nguyễn Chi Nhiên mờ mịt, theo bản năng sang tên Lý Nhiên, chỉ thấy sắc mặt đối phương biến đổi mấy , từ hồng chuyển sang tím.

 

Nói xong, Phó Tế Quân dậy, như tránh né mà xuống phía lưng .

 

Nguyễn Chi Nhiên đầu óc choáng váng, chỉ theo phép lịch sự: “Xin chào.”

 

Lý Nhiên đ.á.n.h giá từ xuống một lượt, tầm mắt lướt qua , về phía Phó Tế Quân: “Tế Quân, đừng đùa nữa, hôm nay chuyện với .”

 

Phó Tế Quân dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên xương bả vai , “Hắn chuyện với , cố gắng một chút ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên đầu , vai run run, tim đập loạn.

 

Phó Tế Quân nhẹ nâng cằm, cao ngạo vô cùng: “Xem cũng chẳng thực sự làm vui .”

 

“Vậy thì khỏi cần ở bên nữa.”

 

Nguyễn Chi Nhiên c.ắ.n răng, bật dậy khỏi ghế, lấy che chắn mặt Phó Tế Quân, giọng run rẩy nhưng vẫn cố chấp mà : “Phó , thích . Anh .”

 

Xì ——

 

Phó Tế Quân bật thành tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-5.html.]

 

Nguyễn Chi Nhiên mặt mày như thể sắp chịu c.h.ế.t tới nơi, nghẹn một câu như , Phó Tế Quân nghĩ mà đến nỗi tay vỗ đập bàn hù c.h.ế.t hamster.

 

Lý Nhiên sắc mặt tối sầm, âm u như đêm đen, bực bội mà liếc chỗ khác, đặt mạnh chén lên bàn.

 

Tiếng chạm giữa mặt bàn và đáy ly vang lên giòn giã khiến Nguyễn Chi Nhiên giật b.ắ.n , hai chân bắt đầu run lẩy bẩy. Điện thoại của Phó Tế Quân vang lên, cầm lên ngoài, “A lô...”

 

Trước khi rời , quên vỗ nhẹ lên vai Nguyễn Chi Nhiên, ý bảo: Cố lên.

 

Không còn đàn ông lưng, Nguyễn Chi Nhiên trong lòng càng thấy trống rỗng, cúi đầu thật sâu, như thể còn chút sức lực nào nữa.

 

Lý Nhiên bỗng dưng dậy, ánh mắt từ cao xuống , giọng trầm thấp vang lên:

 

“Phó Tế Quân bên ngoài chơi bời thế nào mặc kệ, là tình nhân bạn giường của cũng quan tâm, nhưng nhất nên tự hiểu lấy phận của . Hôm nay chuyện , là với cãi , tính sổ lên đầu .”

 

Nguyễn Chi Nhiên sống lưng như kim chích, chỉ gật đầu thật nhẹ.

 

Chàng trai tiếp tục : “Tôi với gặp mặt qua mai mối, cũng chẳng liên hôn thương nghiệp. Nếu nghĩ thể dùng tình cảm lay động , mơ mộng hão huyền, thì nhân lúc còn sớm, nên dẹp ngay cái ý nghĩ đó . Mười năm chúng ở bên .”

 

Mặt Nguyễn Chi Nhiên như thiêu cháy, trong lòng thầm cảm thấy may mắn, may mà là mười năm , chứ thì thành tiểu tam mất .

 

Lý Nhiên hạ thấp thể diện, c.h.ử.i mắng một trận, chờ xem cưng chiều mà kiêu ngạo, để tiện bề đá . Nguyễn Chi Nhiên chỉ gật đầu, gì thêm. Lý Nhiên tức đến nỗi một nghẹn trong ngực, trút , nghĩ đến chuyện Nguyễn Chi Nhiên dậy đối đáp với , liền hạ lệnh gay gắt: “Ngồi xuống!”

 

Nguyễn Chi Nhiên chân tay mềm nhũn, khụy xuống bệt ghế.

 

Cái dáng vẻ Nguyễn Chi Nhiên , còn Lý Nhiên , tình huống càng khiến thấy buồn , như thể chính Lý Nhiên đang tự công nhận sai . Lý Nhiên cố gắng giữ chút tôn nghiêm cuối cùng, :

 

“Biết điều thì . Tôi cho phép tiếp tục ở bên thêm một thời gian, nhưng , khi ở bên , điều mà biến mất.”

 

Phó Tế Quân Lý Nhiên quát " xuống" ngoái đầu về phía phòng, thấy tiểu gia hỏa mắng đến nỗi m.á.u ch.ó phun đầy đầu, thầm cảm thán: Thật là dễ bắt nạt mà, ai cũng thể bắt nạt một chút.

 

Ngay lúc Phó Tế Quân nghĩ Nguyễn Chi Nhiên sẽ cứ bắt nạt mãi, chậm rãi ngẩng đầu lên, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Trừ khi, Phó bảo , nếu sẽ .”

 

Phó Tế Quân nhướng đuôi mắt, ánh mắt mang theo chút nghiền ngẫm.

 

"A lô, đang đấy chứ?" Giọng gấp gáp vang lên từ điện thoại.

 

Phó Tế Quân hờ hững "ừ" một tiếng, mắt vẫn dán chặt Nguyễn Chi Nhiên, lộ vẻ hài lòng.

 

"Cậu là cái thá gì chứ! Phó Tế Quân là để mắt tới!" Lý Nhiên gằn từng tiếng, giọng cất cao hẳn lên.

 

Tiếng hề nhỏ, rơi thẳng tai Phó Tế Quân. Ánh mắt lạnh , đẩy cửa bước , bên cạnh Nguyễn Chi Nhiên, một tay vòng qua cổ , bàn tay nâng cằm lên, khiến dựa hẳn eo . Bàn tay dịu dàng vuốt ve gò má thanh niên, như thể đang an ủi.

 

Má Nguyễn Chi Nhiên dán một vùng ấm áp, tim đập thình thịch, mùi rượu Absinthe quen thuộc bao trùm lấy . Theo lực đạo tay nam nhân, ngẩng đầu, bắt gặp góc cằm cứng rắn của , thể căng cứng cũng dần thả lỏng, đầu tựa lên , lặng lẽ thốt : “Phó ...”

 

Phó Tế Quân nhếch môi lạnh, Lý Nhiên: “Lý Nhiên, mắt cũng tồi.”

 

Lý Nhiên định lên tiếng, Phó Tế Quân cắt ngang: “ yêu cầu của còn cao hơn nhiều.”

 

Lý Nhiên sững sờ, gì nữa.

 

Phó Tế Quân xoa vành tai Nguyễn Chi Nhiên, cúi đầu .

 

"Em ." 

 

Nguyễn Chi Nhiên chút ngượng ngùng, môi khép mở, nhưng thế nào. Phó Tế Quân chạm vết thương vành tai , giọng nhẹ nhàng: “Không theo ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên đầu về phía Lý Nhiên, hít sâu một , lấy hết dũng khí, nốt câu mà nam nhân còn xong:

 

“Lý Nhiên, xứng với Phó .”

 

Mặt Lý Nhiên tái nhợt, nhưng ngại Phó Tế Quân ở đó, chỉ giận mà dám lên tiếng.

 

"Thật ngoan." Phó Tế Quân vui vẻ, ấn Nguyễn Chi Nhiên xuống: “Ăn .”

 

"A?" Nguyễn Chi Nhiên ngơ ngác, “Còn ăn nữa ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên siết chặt ngón chân, mặt đỏ bừng như tôm chín, ngón tay cứng ngắc nắm c.h.ặ.t t.a.y Phó Tế Quân chịu buông.

 

“Không em đói ?”

 

Phó Tế Quân gắp thêm mấy món ăn, đưa lưng về phía Lý Nhiên: “Thế nào? Còn ăn cùng bọn ?”

 

Lý Nhiên mặt tái mét, nghẹn một câu:

 

“Anh cứ từ từ ăn, còn việc, sẽ liên lạc .”

 

Nói xong thì cầm áo khoác rời , giữ chút thể diện cuối cùng.

 

Nguyễn Chi Nhiên khẽ thở phào nhẹ nhõm, cũng buông lỏng tay khỏi Phó Tế Quân. Lần đầu tiên trong đời cãi với khác, mà còn thắng nữa chứ.

 

Cơm nước xong, tài xế dừng xe cửa nhà hàng, Phó Tế Quân lên xe, tài xế định đóng cửa thì Nguyễn Chi Nhiên chạy tới, đưa tay ngăn cánh cửa đang sắp đóng. Ngón tay trắng muốt, kẹp giữa cánh cửa đen bóng và xe. Phó Tế Quân một tay đẩy cửa, định đóng , giọng khẽ : “Hóa gan cũng lớn lắm nhỉ.”

 

Nguyễn Chi Nhiên kịp nghĩ nhiều, vội: “Phó , , nếu em đuổi Lý Nhiên thì sẽ giữ em , vẫn tính chứ?”

 

Thật là ngoan.

 

Thật là lời.

Loading...