Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 36.1

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:00:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một luồng lửa đốt tới n.g.ự.c Nguyễn Chi Nhiên làm cảm thấy đau lòng.

 

Cậu xổm xuống, để ngang tầm mắt với .

 

Vừa mới cúi đầu, ấn gối cong : “Đừng nhúc nhích, sẽ chính xác.”

 

Nguyễn Chi Nhiên thẳng, quỳ bên cạnh , đầu gối quần tây một nếp gấp. Anh cúi đầu, nghiêm túc thước dây đùi .

 

Tầm mắt lệch , trông giống như đang hôn lên chân .

 

“Phó .” Yết hầu Nguyễn Chi Nhiên nghẹn .

 

Phó Tế Quân ngước mắt lên: “Đau ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu, ánh mắt của làm hai chân run rẩy.

 

Cơ thịt chân căng cứng, ngón tay véo một cái: “Thả lỏng.”

 

Nguyễn Chi Nhiên thả lỏng chút nào, nắm lấy tay đặt lên vai : “Chống .”

 

Sau đó, quỳ thấp hơn nữa, nhéo cổ chân , khiến mũi chân Nguyễn Chi Nhiên còn điểm tựa, cách nào dùng lực căng thẳng, mới khoanh thước dây cổ chân.

 

“Em gầy quá.” Anh .

 

Ngực Nguyễn Chi Nhiên bốc cháy lan tới yết hầu, một câu cũng .

 

Như đúng, nên như .

 

Người quỳ xuống .

 

Cậu đến là để làm Phó vui.

 

Cổ chân nắm chặt, thể Nguyễn Chi Nhiên chao đảo mà vội vàng bám lấy vai , móng tay bấu lên làn da bên cổ , để một vết đỏ. Cậu theo bản năng giơ tay che mặt, sợ đ·ánh.

 

Không gì chống đỡ, bằng một chân nên mất thăng bằng mà ngã ngửa về .

 

Sau đó rơi vòng tay mang thở của Absinthe.

 

Ánh mắt đầy lo lắng: “Bị ngã chỗ nào ?”

 

Ngã tim .

 

Tim nhảy khỏi lồng ngực.

 

Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu.

 

Bị bế ngang đặt lên ghế, nữa quỳ xuống, nắm lấy cổ chân , cởi giày và đo cỡ chân .

 

Chút xíu thôi cũng bỏ qua.

 

Thật , giày lớn chút nhỏ chút đều thể .

 

Phó nên nghiêm túc như .

 

Không nên quỳ xuống.

 

Lại càng nên quý trọng như báu vật, tự tay cởi giày cho .

 

Quá cẩn thận, quá nghiêm túc, khiến sinh ảo giác rằng quan trọng.

 

Lúc Phó quỳ xuống cởi giày làm nhớ tới ba ba.

 

Cha ruột của , khi dạy xỏ giày, luôn nửa quỳ đất mà : giày xỏ như vầy mới đúng nè, bảo bối.

 

Khoảnh khắc đó, linh hồn Nguyễn Chi Nhiên như rách toạc, trùng khớp với bản khi còn nhỏ.

 

Rồi từng mảnh hợp , nhào nặn thành một linh hồn mới.

 

“Cho Lan Sâm ngoài là sợ em , tới phiên hầu hạ em mà em vẫn thế.” Phó Tế Quân bất đắc dĩ lắc đầu, nửa nửa , “Ngã xuống làm em hoảng ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên hồn, sờ mặt một cái, nước mắt từ khi nào chảy.

 

thấy khổ sở.

 

Chỉ cảm thấy cả trái tim đầy những cảm xúc tên, ấm áp, mang theo cảm giác đè nén, khiến bám víu ai.

 

Phó Tế Quân dùng ngón tay chạm nhẹ giọt nước mắt mặt Nguyễn Chi Nhiên, rút tay . Lấy khăn giấy ướt bàn, lau qua kẽ ngón tay, thiếu niên đến ngẩn ngơ mà nghĩ bụng: Sao nữa , đúng là quá .

 

Anh nghĩ lẽ thiếu niên thước dây siết đau, hoặc là hoảng vì ngã.

 

Lau tay xong, Phó Tế Quân lấy khăn tay lau nước mắt mặt : “Đừng nữa, đo xong .”

 

Được an ủi, Nguyễn Chi Nhiên càng , nhưng nhịn xuống: “Phó , cần cho em quần áo như .”

 

“Trước đó mấy bộ cũng đủ mặc qua mùa đông .”

 

“Em định mặc hoodie gấu con tham dự nghi thức nhập hội ở Seven N ?” Phó Tế Quân cố ý pha trò.

 

“Như sẽ mất mặt ?” Nguyễn Chi Nhiên ngơ ngác.

 

“Không liên quan tới em, là mất mặt.”

 

“Tại ?”

 

“Vì em là của nên thứ nhất.”

 

“Ồ…” Trong lòng Nguyễn Chi Nhiên câu “ của ” đập tan, giống như ngâm trong nước ấm, gương mặt đỏ bừng.

 

To gan một chút, nắm lấy hai ngón tay .

 

Phó Tế Quân gập khớp ngón tay trỏ, gõ nhẹ lên má : “Không nữa ?”

 

“Em .” Nguyễn Chi Nhiên nhỏ giọng cãi.

 

Phó Tế Quân : “Ồ, là nhầm .”

 

Nguyễn Chi Nhiên chịu nổi, chui lòng .

 

Cậu , , mặt dán lên cơ bụng . Chỉ cách áo sơ mi tây trang, hình dáng rõ ràng.

 

Nghĩ đến lời , chờ chuẩn sẵn sàng. Nguyễn Chi Nhiên úp mặt bụng , rầu rĩ : “Trước nghi thức nhập hội thì em sẽ chuẩn sẵn sàng. Thật , em sợ.”

 

Khi Phó quỳ mặt , dùng thước dây đo đùi làm còn sợ hãi.

 

Cậu chỉ là nôn nóng trả cho Phó một chút gì đó.

 

Phó Tế Quân vốn chỉ định đơn giản an ủi , vuốt đầu , “… Nguyễn Chi Nhiên, coi chỗ .”

 

Đẩy thiếu niên bám lên , Phó Tế Quân sang một bên bình tĩnh .

 

Khi , Lan Sâm phác thảo sơ bộ dáng lễ phục.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-36-1.html.]

Lan Sâm : “Nếu là tụ hội riêng tư, tính nền kiểu dáng truyền thống của phương Tây sẽ làm vài biến tấu, chọn suit cổ cài hai nút màu đen và nguyên bộ tông trầm, vai rộng chân dài, form loe nhẹ, phối cùng đường cắt mềm mại thuận theo dáng , phong cách kinh điển, dùng tông trầm phối sắc bổ trợ làm chủ thì mặc lên sẽ hút mắt. Với chán mấy bộ tây trang thương mại lạnh như băng mà mặc .”

 

Phó Tế Quân hài lòng: “Quần áo của thì làm thuận tay, chủ yếu là em nên cần đặc biệt một chút.”

 

Lan Sâm liếc Nguyễn Chi Nhiên một cái, ánh mắt chút đ.á.n.h giá, nhưng vì quá chuyên nghiệp nên khiến cảm thấy khó chịu. Nguyễn Chi Nhiên càng thấy áy náy vì phản ứng lúng túng ban nãy của .

 

“Cậu hả, khó lắm, còn ý tưởng gì, mềm nhũn nên chắc còn tới tuổi mặc vest .”

 

Phó Tế Quân cũng Nguyễn Chi Nhiên một cái: “Mười chín , mười tám tuổi là .”

 

“Vậy hả?” Lan Sâm ngạc nhiên, “Nhìn luôn á, tưởng cỡ mười sáu mười bảy thôi, lớn mà còn nhát gan ghê.”

 

“Chủ yếu là mắt , chọn hầu hạ riêng.”

 

Lan Sâm lớn.

 

Nguyễn Chi Nhiên là Phó đang giúp giải thích lý do né tránh Lan Sâm.

 

Để tránh việc Vinson khó chịu với , ảnh hưởng đến thiết kế và lễ phục.

 

Trong lòng Nguyễn Chi Nhiên càng thấy hụt hẫng, làm hỏng chuyện nữa .

 

Từ đến giờ Từ Cạnh Nam dắt mấy chỗ nghiêm túc nên cũng quen giao tiếp với trong mấy dịp thế .

 

“À đúng , chuẩn cho em hai chiếc khăn tay chất mềm, thấm nước .” Phó Tế Quân với Lan Sâm.

 

“Thấm nước?”

 

“Hay lắm.” Phó Tế Quân lắc đầu, vẻ mặt bất lực.

 

Nguyễn Chi Nhiên thấy khăn tay trong túi áo n.g.ự.c , chính là cái dùng lau nước mắt.

 

Phó từ khi nào bắt đầu mang khăn tay ?

 

Chờ Phó Tế Quân kéo khỏi tiệm Sallen Pie, lên xe.

 

Trong lòng Nguyễn Chi Nhiên chợt nảy một suy nghĩ: “Phó , em chuyện với Lan Sâm.”

 

Phó Tế Quân phản ứng nửa giây, khóe môi cong lên: “Đi .”

 

Nguyễn Chi Nhiên nhanh chóng mở cửa xe, chạy về phía cửa tiệm, nghiêm túc cúi đầu chào: “Thật xin , Lan Sâm, ở phòng đo em nghi ngờ chuyên môn của , là vì em, là do em , nên mới né tránh khiến cảm thấy khó chịu, em thật sự xin .”

 

Lan Sâm mỉm : “Phó Tế Quân tưởng sẽ chấp nhặt với con nít ?”

 

“Không , Phó gì hết chỉ là tự thấy nên xin .”

 

“Không , nếu tụi cứ để chuyện đó trong lòng, mới là tôn trọng đó,” Vinson gõ nhẹ lên đầu Nguyễn Chi Nhiên, “Đợi mà xem, sẽ làm còn trai hơn cả Phó Tế Quân.”

 

Ánh nắng chiếu lên mí mắt Nguyễn Chi Nhiên, cảm thấy chút ấm áp, chớp chớp mắt.

 

Ngửi thấy trong khí mùi dễ chịu.

 

Ánh nắng như thể chiếu lòng , lúc trở xe, khóe môi vẫn còn vương nụ .

 

“Cảm ơn , Phó .”

 

“Không cần cảm ơn, trẻ ngoan là nên quá thiết với lạ, em làm đúng .”

 

Nguyễn Chi Nhiên gật đầu thật mạnh!

 

“Ví dụ như, hồi nãy Lan Sâm sờ đầu em thì em nên tránh mới .”

 

Nguyễn Chi Nhiên: “A??”

 

Sao ạ?

 

Chính vì sợ sệt, rụt rè, nên mới khiến Phó mặt giải thích và xin giùm với Lan Sâm.

 

Cậu cứ mãi gây phiền phức cho Phó .

 

Nói đến phiền phức, Nguyễn Chi Nhiên nhớ tới một chuyện cực kỳ quan trọng!!!

 

—— chuyện mời Cố Diễn tham gia nghi thức, Phó vẫn đồng ý mà.

 

Nguyễn Chi Nhiên len lén liếc đàn ông bên cạnh.

 

Phó đang lái xe nghiêm túc.

 

Lại liếc mắt thêm nữa.

 

Phó Tế Quân: “Có chuyện thì .”

 

Nguyễn Chi Nhiên cụp đầu xuống, ủ rũ: “Phó , thể mời Cố tới dự nghi thức ạ?”

 

…… Thật mời , nhưng làm đổi ý nữa.

 

“Hồi nãy lúc Lan Sâm bàn thiết kế với em, em với ảnh nhiều lắm ha.”

 

Nguyễn Chi Nhiên hiểu đề tài chuyển sang chuyện , nhưng vẫn thành thật trả lời: “Tại em với Lan Sâm , gì hết. Em sợ, sai thì kỳ.”

 

“Còn với Cố Diễn thì sợ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy… khí là lạ, lạ.

 

Cứ lạ lạ kiểu gì , mà rõ lạ chỗ nào.

 

“Cũng, cũng hẳn.”

 

“Hai mới gặp hai nha.” Phó Tế Quân nhấn mạnh nữa.

 

“Dạ, tại hôm đó ở seven N, buổi tối, Cố dẫn em tìm , lúc đó em ở ngoài, mấy đua xe mà em tìm thấy nên t ảnh ảnh thể dẫn em , em chỉ là ơn ảnh thôi.”

 

Phó Tế Quân trầm mặc nửa phút.

 

“Chỉ thôi?”

 

“Dạ.” Nguyễn Chi Nhiên dám còn chút tâm tư nho nhỏ, chỉ là hỏi thử xem bên Cố cần em tiếp tục giúp ảnh công tác nữa .

 

“Em dự nghi thức, mời ai thì mời.”

 

Đồng ý !!!

 

Nguyễn Chi Nhiên nhẹ nhàng thở : “Phó , thật .”

 

Phó Tế Quân thẳng về phía , trong mắt vài phần ảo não.

 

Khi nào thì Cố Diễn cũng xứng đáng khiến Phó Tế Quân rối rắm?

 

Mất mặt thật.

 

“Phó , đúng là nhất thế giới.”

 

“Mới .” Phó Tế Quân đáp qua loa.

Loading...