Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 35.1
Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:00:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Diễn tên biến thành đang ở đưa trung.
Cố Diễn: Có việc?
Nguyễn Chi Nhiên c.ắ.n môi , ngón tay ở điện thoại bên cạnh qua cọ xát, khẩn trương đến trái tim co rút , đau đớn.
Nguyễn Chi Nhiên: Cố , khỏe ? Thật xin vì quấy rầy muộn như nhưng hỏi một chút về việc đó mời cùng công diễn, suất diễn đó…
Nguyễn Chi Nhiên gõ từng chữ một xuống, xóa sạch hết.
Từ lúc Cố Diễn mời qua một thời gian dài, Cố Diễn tìm thích hợp hơn.
Quan trọng nhất là, theo Cố Diễn công tác cũng giống như học, đều nguy hiểm cả.
Ra ngoài lâu như , khó mà bảo đảm Từ Cạnh Nam bắt . Nếu Từ Cạnh Nam bắt thì cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Nguyễn Chi Nhiên một nữa gõ chữ: Ngại quá, làm phiền , hiện tại bên công việc online nào thể…
Tự còn gõ xong, Nguyễn Chi Nhiên xóa .
Cậu nghĩ cũng thể nào.
Biểu diễn thì làm gì công việc online.
Ong ong ——
Điện thoại rung lên.
Đầu óc Nguyễn Chi Nhiên trống rỗng, tay vội vàng bấm cắt đứt cuộc gọi.
“Cậu ?”
“Gặp nguy hiểm ?”
Nguy hiểm?
Nguyễn Chi Nhiên sửng sốt, tại Cố Diễn nghĩ đến từ đó?
Giây tiếp theo, điện thoại gọi tới.
Nguyễn Chi Nhiên do dự một chút, máy.
“Cậu chứ?”
Đêm khuya yên tĩnh, giọng ôn hòa của Cố Diễn như tiếng chuông cổ xưa, trầm và dịu dàng, khiến an tâm.
Sự hoảng loạn và nhạy cảm rõ nguyên do trong lòng Nguyễn Chi Nhiên chậm rãi bình tĩnh , theo bản năng lắc đầu, : “Không ạ.”
“Không thì . Có chuyện gì ?”
Cố Diễn hỏi tự nhiên, giọng nghi hoặc nhướng lên, sự chất phác chút tô vẽ đó khiến tâm lý cách giữa Nguyễn Chi Nhiên và Cố Diễn tự chủ mà rút ngắn . Trong đầu tùy tiện nặn một cái cớ hỏi: “Anh đến lễ nhập hội của ?”
“Chỉ ?”
“Ừm... À... Cũng, ... Phải...” Nguyễn Chi Nhiên chột , chuyện công việc vẫn đang lởn vởn trong đầu.
“Tôi sẽ đến.”
“Vâng ạ.”
Cúp điện thoại, lòng bàn tay Nguyễn Chi Nhiên rịn một lớp mồ hôi mỏng.
“Hô...” Cậu thở một dài.
Cố Diễn đúng là một , bên cạnh Phó đều là .
Chỉ là ánh mắt Cố Diễn phức tạp.
Lúc đưa điện thoại cho còn cố ý nhấn mạnh rằng cái điện thoại hệ thống chống định vị.
Tại Cố Diễn sợ định vị?
Vừa còn hỏi an .
Có Cố Diễn... điều gì đó?
Nguyễn Chi Nhiên nắm chặt điện thoại, suy nghĩ qua , bỗng nhiên thốt lên sợ hãi.
Cậu mới nhắn cho Cố Diễn!
Còn với Phó nữa!
Ai…
Ngày hôm , giữa trưa Phó Tế Quân từ công ty về Lộc Lâm, Nguyễn Chi Nhiên sớm thu dọn xong túi vẽ tranh nhỏ, đợi đàn ông bước cửa thì liền bắt đầu giày, chuẩn ngoài vẽ tranh.
Người đàn ông cởi áo khoác vest, tay khựng giữa trung một lúc.
“Nguyễn Chi Nhiên.”
Anh tay xách áo khoác, giọng lạnh lùng gọi tên Nguyễn Chi Nhiên.
“Dạ!” Nguyễn Chi Nhiên còn buộc xong dây giày, ngẩng đầu thấy tình hình như , lập tức dậy nhận lấy áo khoác, “Em treo áo ngay.”
Treo xong áo khoác, Nguyễn Chi Nhiên theo thói quen dang hai tay mà ôm một cái.
ánh mắt lướt qua về phía túi vẽ tủ huyền quan.
Giọng còn lạnh hơn lúc nãy: “Hôm nay vũ.”
Sau đó xoay bước phòng khách.
Nguyễn Chi Nhiên còn dang hai tay chờ ôm, ánh mắt dõi theo bóng lưng : “Sao ạ?”
“Nghỉ lễ.”
Điều hỏi là vì hôm nay ôm , nhưng đàn ông thì ỉu xìu buông hai tay xuống, nhỏ giọng : “Biết , em nhắn cho Chúc ca ca .”
Phó Tế Quân rõ hết, chỉ thấy ba chữ “Chúc ca ca”.
Quay đầu , thấy Nguyễn Chi Nhiên đang cầm điện thoại nhắn WeChat, liền giật lấy điện thoại.
Trên phần chú thích WeChat hiện lên bốn chữ: Hướng Chúc ca ca.
“Phó ?” Nguyễn Chi Nhiên tại chỗ bối rối, ánh mắt nghi hoặc lo lắng về phía .
Phó Tế Quân lạnh một tiếng, “Vậy thì mà với Chúc ca ca của em .”
Nguyễn Chi Nhiên dám nhắn nữa.
Anh đang giận.
“Em nhắn nữa.” Nguyễn Chi Nhiên theo , ngón tay khẽ động mà móc ngón út của .
Phó Tế Quân rõ ràng thấy nhưng cố tình giơ tay lên tránh .
Nguyễn Chi Nhiên ngơ ngác động tác của , vai tự giác rụt mà lắp bắp hỏi: “Em... xin , Phó .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-35-1.html.]
Phó Tế Quân lạnh lùng thiếu niên như chim cút mắt, từ lúc bước cửa thì tâm tư còn đặt nữa.
là nên dạy dỗ một chút.
Anh thể để làm những việc thích, nhưng với điều kiện vẫn ngoan ngoãn lời như , lấy lòng .
“Em sai ở ?”
Phó Tế Quân cầm ly nước xuống sofa, Nguyễn Chi Nhiên liền sáp gần. Dạo gần đây luôn phép bên cạnh hoặc đùi đàn ông.
hôm nay chần chừ, thậm chí còn lùi một bước.
Bộ vest màu trầm cắt may vặn làm nổi bật đường nét cơ thể, áo sơ mi ôm sát phần n.g.ự.c vẽ nên đường cong mạnh mẽ, khi xuống bắp đùi rắn chắc ép căng, quần tây nhăn, phác họa đôi chân dài cường tráng.
Trông như đang lười biếng dựa sofa, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp. Ngón tay cầm ly nước rõ ràng cứng cáp, cổ tay lộ chiếc đồng hồ tinh xảo, ánh kim lạnh lẽo.
Khí thế quanh như thủy triều tràn bốn phía, đè nén cả khí đến loãng .
Nguyễn Chi Nhiên phảng phất như đ.á.n.h đòn cảnh cáo, đón đầu chịu một cú công kích nặng nề.
Cậu mau chóng quên mất, Phó chính là Phó Tế Quân, là mà chính chủ động trèo lên cứu mạng, là cầm quyền của Vĩnh Hi.
Người đàn ông khẽ duỗi tay .
Nguyễn Chi Nhiên xổm xuống, hai tay nhận lấy ly nước từ tay mà đặt lên bàn .
Cậu siết chặt nắm tay, đầu ngón tay lạnh buốt tê dại như đông cứng .
“Em sai ạ, Phó .”
Môi lờ mờ hiện vết máu, cánh môi luôn c.ắ.n đến nứt toác khép . Bàn tay Phó Tế Quân khẽ vươn đến nơi , nhưng dừng giữa chừng, ngược nâng cằm Nguyễn Chi Nhiên lên.
Hai chân tự nhiên tách , cúi , vòng giữa hai chân: “ chỗ nào .”
Nguyễn Chi Nhiên cụp mắt xuống, nghẹn ngào thành lời, đôi mắt như vòi nước tuôn trào: “Xin... xin ạ.”
Nước mắt lăn dài đến khuyên tai, viên đá hồng ngọc bên ngoài óng ánh nước, càng thêm lộng lẫy.
Phó Tế Quân ấn khẽ vành tai, khép vết thương, giọng lãnh đạm nhiễm chút ấm áp, giống như đang cho một cơ hội mà như đang dò hỏi: “Lúc trở về thì em đang nghĩ gì?”
Nguyễn Chi Nhiên dám dối, thành thật trả lời: “Em hỏi là Phó , thể cho Cố Diễn đến tham gia lễ nhập hội của em ?”
Tối hôm qua qua loa lấy cớ mà gửi thiệp mời, mới nhớ vốn tư cách mời ai cả. Cũng vì nghĩ tới chuyện mà lơ là lúc đàn ông đưa quần áo đến.
“Không .”
Bàn tay đang nắm cằm lập tức buông , dựa ghế sofa, giọng lạnh như băng vang lên đỉnh đầu Nguyễn Chi Nhiên. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm ánh mắt của , đôi mắt đào hoa xinh mí mắt che một nửa, ánh lên tia lạnh lùng đáng sợ, môi mỏng mím thành một đường thẳng.
Nguyễn Chi Nhiên lo lắng đến mức trái tim đau nhói, đầu ngón tay lạnh cóng siết chặt trong lòng bàn tay, móng tay cắm da thịt mềm: “Em hiểu .”
Cậu phản bác, tranh luận. Trên mặt cũng chẳng chút bất mãn mà ngoan ngoãn chấp nhận sự sắp đặt của .
Phó Tế Quân đưa tay : “Điện thoại.”
Nguyễn Chi Nhiên mở khóa giao lên.
Phó Tế Quân mở WeChat: “Cố Diễn, Ôn Hướng Chúc, lắm, ngoài thì ai cũng thêm.”
Nguyễn Chi Nhiên khẽ giật , cơn giận ẩn giấu của ép đến tim đập loạn, nhưng vẫn nhịn mà ngẩng đầu lên mong đợi: “Em còn thể thêm WeChat ?”
Ngón tay Phó Tế Quân khựng một chút màn hình, ánh mắt dừng mặt Nguyễn Chi Nhiên, trong đôi mắt đen sâu thẳm thoáng hiện một tia d.a.o động: “Em thể.”
“Thật ạ?” Nguyễn Chi Nhiên như hiểu ý mà ngơ ngác .
Anh chẳng ghét phiền phức nhất , sợ bám lấy ?
Giữa ánh mắt chập chờn mong đợi xen lẫn sợ hãi của Nguyễn Chi Nhiên, Phó Tế Quân nhập WeChat của điện thoại của đó đưa màn hình gần Nguyễn Chi Nhiên.
Nguyễn Chi Nhiên điện thoại nam nhân, nhấn nút【xin thêm bạn bè】
Ting—
Điện thoại của Phó Tế Quân vang lên tiếng thông báo.
Trên màn hình hiện lên thông báo hai trở thành bạn bè. Nguyễn Chi Nhiên ôm điện thoại trong tay, càng hiểu vì khi thì tức giận nhưng đồng ý thêm bạn bè với .
Chỉ là, trong lòng vui sướng đến khó kìm nén.
Thêm bạn bè, nghĩa là khi nguy hiểm thì thể tìm Phó .
Gương mặt Nguyễn Chi Nhiên ửng hồng, má lúm đồng tiền lộ một chút, nhưng khi thấy mặt cố gắng kìm nén niềm vui , khẽ dùng ngón út móc lấy tay : “Phó , đừng giận nữa ?”
Trong mắt Phó Tế Quân chợt loé lên chút d.a.o động, biến thành nghi hoặc kỹ hơn: “Vui lắm ?”
Nguyễn Chi Nhiên nên thừa nhận , nhưng cũng tìm lý do nào khác nên đành đáp: “Cảm ơn , bằng lòng cho em cách liên lạc.”
Phó Tế Quân ngẩng mí mắt lên, để lộ đôi mắt chỉnh xinh : “Sao hỏi ?”
“Bởi vì… em sợ vui.”
Chỉ cần thể ở phòng của Phó , thấy vô cùng cảm kích nên những thứ khác, dám đòi hỏi thêm.
“Thế em sợ Cố Diễn vui.” Phó Tế Quân cố ý .
“Cố … chắc chẳng gì liên quan đến em cả.”
Phó Tế Quân ngẩng cằm, đuôi mắt nhếch lên nhẹ nhàng, lộ chút tự đắc: “Cảm thấy bọn họ liên quan đến em, nên mới dám thêm họ WeChat?”
“Là họ thêm cho tiện liên lạc nên em mới thêm.” Sợ hiểu nhầm là tùy tiện dây dưa với khác, Nguyễn Chi Nhiên vội vàng giải thích: “Em chủ động xin.”
“Không dám hỏi , là vì sợ giận?”
Nguyễn Chi Nhiên chỉ rầu rĩ gật gật đầu.
Phó Tế Quân xoay xoay chiếc nhẫn ở tay trái, kéo Nguyễn Chi Nhiên từ đất dậy, xoa xoa gáy : “Ngoan lắm.”
“Phó , giận ?” Nguyễn Chi Nhiên hiểu cảm xúc thất thường của .
“Không giận.” Phó Tế Quân lấy khăn tay trong túi , giúp lau khô nước mắt: “Đi thôi, dẫn em làm một bộ quần áo.”
Nguyễn Chi Nhiên hỏi gì mà ngoan ngoãn theo .
Phó Tế Quân yêu thương xoa đầu , đưa tay thắt dây an giúp .
Không sẽ làm quần áo gì.
Ngoài xe, tuyết lớn bắt đầu rơi, bên đường còn đọng chút tuyết tối qua.
Trên đường, xe cộ như nước sạch lọc tinh khiết trôi chảy.
Sắp Tết , Nguyễn Chi Nhiên nghĩ thầm.
Xe và còn đông đúc như khi, nhiều sẽ rời khỏi thành phố trong dịp Tết và sẽ bao giờ .
Cậu cũng nên là sẽ rời , nếu như thật sự thể rời .
Không sẽ rời khi nào, là mùa hè rực rỡ hương hoa, là mùa đông giống như hiện tại.