Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:57:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Chi Nhiên vẫn còn tận hưởng lực đạo lưng vặn an ủi, len lén hít hít mùi hương Absinthe nam nhân, trái tim đang nghẹn ngào lập tức dịu một chút, thì thấy lời tuyên án của nam nhân.

 

Đầu óc còn kịp phản ứng, động tác rúc lòng n.g.ự.c đàn ông cũng đổi.

 

Trong lòng ngừng lặp lời của nam nhân: Sẽ cho thứ ? sẽ liên hôn với Từ gia?

 

Trời sập !

 

Phó cần nữa.

 

Biết ngay sẽ đuổi mà.

 

Phó ghét nhất là phiền phức, thể vì mà đối đầu với Từ Cạnh Nam chứ.

 

Nguyễn Chi Nhiên nuốt nuốt nước miếng, đẩy vai đàn ông , ráng giữ bình tĩnh mà nén nước mắt : “Em , dù thì cũng cảm ơn .”

 

Cậu ở căn nhà đồ gì cả, quần áo đều là Phó mua cho, kể cả tất vớ cũng thế. Nguyễn Chi Nhiên xoay từng bước từng bước về phía cửa.

 

Mới ba bước, cổ tay đột nhiên kéo , cả loạng choạng một cái, xoay ngã lòng đàn ông.

 

“Chắc chắn là ?”

 

Khóe mắt Nguyễn Chi Nhiên nước mắt rơi xuống từng hàng lớn, thấm ướt cả áo vest của , ngây thơ mà vô tri.

 

“Haizz, đúng là chịu nổi.” Người đàn ông rút khăn giấy lau qua mắt : “Nếu em chuyện liên hôn với Tập đoàn Ôn Thương, thì ở đây , sẽ bảo vệ em.”

 

“Em, em, em,” Nguyễn Chi Nhiên lắp bắp nửa ngày, suýt chút nữa nước bọt sặc c.h.ế.t, “Em thể ở ?”

 

“Tôi câu nào bảo em ?”

 

“Em tưởng.” Nguyễn Chi Nhiên bỗng dưng òa lên , “Em tưởng là đuổi em .”

 

Phó Tế Quân mím chặt môi, đè xuống ý . Cậu nhóc chỉ khi thật sự yên tâm hoặc sắp sụp đổ mới dám lớn như , cho phép ở bên cạnh là liền lấy tiếng để làm nũng với .

 

Phó Tế Quân sớm quên mất lúc đầu, từng gán cho tính cách của Nguyễn Chi Nhiên là phiền phức, yếu đuối, dai dẳng. Anh khăn giấy khác, cẩn thận tránh chỗ t.h.u.ố.c mỡ mặt , kiên nhẫn lau: “Sao thế .”

 

“Đừng nữa, t.h.u.ố.c đều nước mắt làm trôi hết .”

 

Từ lúc mang về từ hội trường đấu giá, Nguyễn Chi Nhiên trải qua bao phen chìm nổi, dễ gì mà dỗ ngon dỗ ngọt là nín ngay. Phó Tế Quân lau đến bốn năm tờ khăn giấy, làn da mắt vì nước mắt mà mềm nhũn, khăn giấy chà qua chà , da mơ hồ lộ những chấm đỏ.

 

“Không nữa.” Giọng đàn ông nghiêm .

 

Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy hai mắt lớp tơ lụa mát lạnh che phủ, mí mắt ấn xuống với lực đạo mạnh lắm, nước mắt cũng vải thấm hút sạch. Da chút nóng rát cũng vì lớp tơ lụa mát lạnh mà dịu một chút.

 

Còn mùi hương quen thuộc, hương vị Absinthe.

 

—— Là cà vạt của Phó , Phó dùng cà vạt lau nước mắt cho .

 

Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy hoảng, cái cà vạt đó đắt tiền.

 

“Còn nữa thì cho ôm .”

 

Nguyễn Chi Nhiên lập tức c.ắ.n môi, nhịn nước mắt .

 

Phó Tế Quân kéo môi : “Cũng c.ắ.n nữa.”

 

“Ưm…” Nguyễn Chi Nhiên ấm ức phát một tiếng đơn âm.

 

Phó Tế Quân thở dài, tay đè lên mắt , cúi đầu l.i.ế.m liếm môi : “Như , thể ngừng chứ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên sững .

 

Trước mắt khôi phục ánh sáng, cà vạt nước mắt làm nhòe thành hai vòng tròn méo mó. Người đàn ông tùy tay ném thùng rác, nâng cằm lên mà nhẹ nhàng chạm chạm môi .

 

Không mang theo chút d.ụ.c vọng nào, chỉ là đôi môi khẽ chạm , dịu dàng ép lên.

 

Sự chú ý của Nguyễn Chi Nhiên lập tức dời , cùng thở của nam nhân quấn lấy , chỉ còn mải nghĩ: Phó thơm quá.

 

Ánh mắt dừng môi mỏng của nam nhân, đối phương tới gần, lùi , cách chỉ cách một thở.

 

Ngoài cửa sổ ánh nắng rực rỡ, bọn họ đều nhắm mắt.

 

Nguyễn Chi Nhiên đỏ bừng cả , mềm nhũn, giọng cũng mềm nhũn theo: “Tiên sinh…”

 

Phó Tế Quân nhướng mày, cũng coi như dễ dỗ, chỉ cần ôm một cái là nữa.

 

“Hôm nay ăn cơm ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu, buổi trưa lúc dì tới thì đầu óc nghĩ đến Từ Cạnh Nam, nên bảo dì đừng nấu nữa, ăn hết sẽ lãng phí.

 

“Gọi cơm hộp nhé?” Phó Tế Quân hỏi.

 

“Cái gì cũng ạ, Phó .”

 

Nguyễn Chi Nhiên đỏ mặt, mười ngón chân lộ ngoài cũng cuộn hổ khi đang hôn môi. Đôi dép lê rộng hơn hai size sớm đá rớt trong lúc kéo kéo hôn hôn. Phó Tế Quân cúi , một tay ôm lấy đùi nhấc bổng lên, tay còn tháo nốt chiếc dép lê còn quăng xuống đất.

 

“A —” Nguyễn Chi Nhiên bất ngờ nhấc khỏi mặt đất, hét lên một tiếng

 

“Lần tự mua đôi dép chân cho .” Phó Tế Quân đặt lên ghế sofa, bản cũng xuống theo.

 

“Muốn ăn gì nào?”

 

Nguyễn Chi Nhiên chằm chằm đôi chân trụi lủi của đến ngây .

 

Phó mua dép lê cho ?

 

Tại mua dép lê?

 

Là ý thường xuyên ở ?

 

“Đang nghĩ gì ?”

 

Cổ của Nguyễn Chi Nhiên gõ một cái, ngẩng đầu tìm thì điện thoại đưa đến mặt: “Muốn ăn gì thì tự gọi.”

 

Trên màn hình, đàn ông chọn vài món. Nguyễn Chi Nhiên từng quyền tự gọi món ăn. Từ Cạnh Nam bảo ăn gì thì ăn cái đó, và dì cũng chẳng bao giờ cố tình hỏi khẩu vị của . Hiện tại, thậm chí bản nên nhận lấy : “Em hả?”

 

“Không ăn gì.” Phó Tế Quân đẩy tấm đệm cửa sổ sát đất về phía góc ghế sofa, biến nó thành một chiếc giường đơn ấm áp, lười biếng nửa đó, dựa phần lưng sofa: “Em chọn .”

 

“Ờm…” Nguyễn Chi Nhiên gãi gãi mặt, chạm một tay t.h.u.ố.c mỡ, vội vàng lau lau lên tay áo, hai tay nhận lấy điện thoại từ đàn ông, giống như đang tiếp chỉ dụ của vua.

 

Đồ ăn trong ứng dụng chỉ hình thôi khiến thèm đến mức chịu nổi, dù rõ ràng Nguyễn Chi Nhiên vốn thấy đói… Nửa phút , xếp bằng sofa, nghiêm túc so sánh trứng cá muối trái cây việt quất với trứng cá muối chanh ngón tay, hai món đó gì khác .

 

“Chọn xong ?” Anh nghiêng tới gần bên .

 

“Ưm…” Nguyễn Chi Nhiên cũng nghiêng về phía đàn ông, “Phó , hai món , nên chọn món nào.”

 

“Chọn cả hai.” Amh nhẹ nâng cánh tay vòng qua vai , ngón tay chạm nhẹ lên màn hình hai , cả hai phần trứng cá muối đều giỏ hàng.

 

“Ăn hết mất…” Nguyễn Chi Nhiên đưa mắt nam nhân, mới xoay đầu suýt chạm mặt . Cậu rụt cổ , gáy đụng cánh tay đang đặt vai của nam nhân. Tư thế , giống như Phó đang ôm .

 

“Bánh cuộn phô mai ăn ? Hay món ngọt khác?” Cánh tay vẫn đặt vai , khó khăn lắm mới chỉ đến màn hình, ngón tay lướt nhẹ như còn sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-33.html.]

 

Nguyễn Chi Nhiên giả vờ cúi đầu xem món, nhưng thể thì càng lúc càng gần lồng n.g.ự.c của , miệng như ngậm một ngụm nước đường, mềm nhũn phát tiếng “Ừm”.

 

“Seven N dâu tây sữa bò thích ? Quán milkshake dâu tây cũng .”

 

Nguyễn Chi Nhiên cảm giác tai sắp bốc cháy, nóng đến c.h.ế.t mà đàn ông chỉ đơn giản chọn món ăn thôi mà gần như rúc cả n.g.ự.c . Cậu cảm thấy giống như tên trộm, đang vụng trộm lấy từ một thứ gì đó.

 

“Hỏi em đấy, thích ?” Tay đàn ông đặt lên đầu .

 

“Thích.” Nguyễn Chi Nhiên chột , cố định thể .

 

Hai chiếm cứ một góc sofa, kéo thực đơn từ xuống hai , mất tận nửa tiếng mới đặt hàng xong.

 

Gọi món xong, Nguyễn Chi Nhiên thấy như cả nấu chín.

 

Khi đồ ăn giao đến, bày kín cả bàn, hai phần trứng cá muối mà Nguyễn Chi Nhiên chọn bày ngay mặt . Ngón tay cứ cào mãi: “Ơ… Phó , cho em hả?”

 

Người đàn ông đang đặt đồ uống lên bàn mà liếc một cái mà trả lời.

 

Nguyễn Chi Nhiên lúng túng hắng giọng: “À, là em tự chọn mà.”

 

Thật kỳ diệu, ăn gì thì thể tự gọi món .

 

Chưa kịp ăn mấy miếng, chuông cửa vang lên. Nguyễn Chi Nhiên hoảng hốt run lên, miếng măng mềm đũa rớt xuống bàn, lập tức đầu nam nhân như cầu cứu. Người đàn ông đè tay mở cửa, cầm về một túi đồ đóng gói.

 

“Nguyễn Chi Nhiên, đừng cứ mãi sợ hãi như .”

 

Anh lấy từ trong túi một phần sườn om mơ.

 

“Quán cũng món , nhưng chỗ ngon hơn.”

 

Một phần sườn om mơ nhỏ nữa đặt mặt Nguyễn Chi Nhiên.

 

Hốc mắt cay xè, chẳng thể nên lời.

 

Khi nào thì Phó gọi món cho chứ? Không hai cùng xem thực đơn ?

 

Cậu nhớ từng một là thích món sườn om mơ , từ hôm đó đến nay hơn một tháng, ngày nào bữa nào cũng món . Cuối cùng, Nguyễn Chi Nhiên vẫn ăn hết phần sườn mặt.

 

“Ngọt lịm, đúng kiểu em thích.”

 

Nguyễn Chi Nhiên nuốt ngụm cuối cùng, trịnh trọng như chuyện lạ mà với : “Ừm, em thích, cảm ơn Phó nhiều.”

 

Bất kể Phó công tác, là cãi với thì đều sẽ chuẩn đồ ăn mà thích.

 

Cậu cũng tham lam tới mức kết hôn với Phó , thể như bây giờ thì là vận may to đùng.

 

Một hộp xí tiểu bài dỗ Nguyễn Chi Nhiên. Ăn xong liền vui vẻ thu dọn bàn ăn, giữ : “Đợi chút, bác sĩ dày em , nên là tiêu thức ăn một lát .”

 

“Ách… em thấy cũng mà…”

 

Nguyễn Chi Nhiên xong thì gom hết đồ ăn còn dư bỏ túi, đợi dì ngày mai tới sẽ thu dọn. Nguyễn Chi Nhiên ngoan ngoãn bên cạnh, tròng mắt lăn lăn, theo bóng dáng .

 

“Em đang làm gì ?” Anh chằm chằm mười phút mới mở miệng.

 

“Tiêu thức ăn.”

 

Nguyễn Chi Nhiên bên bàn ăn, nhúc nhích là nhúc nhích.

 

Phó Tế Quân: “… Có xuống lầu dạo ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu, thích ngoài. Ở trong nhà mới khiến thấy yên tâm hơn.

 

Vậy nên, bắt đầu một vòng một vòng quanh phòng khách.

 

Phó Tế Quân: “Được , đủ .”

 

“Dạ~” Nguyễn Chi Nhiên cảm giác bụng đúng là chút căng, xí tiểu bài ăn nhiều thật sự ngán.

 

Anh nhận điện thoại lâu, Nguyễn Chi Nhiên thấy mấy từ gì đó như Quý Tuần, nhà họ Quý, hợp tác... Phó hình như lúc nào cũng việc bận hết, Ôn Hướng Chúc hôm đó Seven N mấy ngày, Quý Tuần chính là việc nhờ Phó mà Phó đồng ý giúp thật ?

 

Phó đúng là , bụng.

 

Tội nghiệp Nguyễn Chi Nhiên, mười chín năm ngắn ngủi trong đời chỉ gặp biến thái, chỉ cần Phó Tế Quân đối xử với một chút là liền đem bầu chọn làm: Người tuyệt thế.

 

Thích giúp đỡ khác, dịu dàng chăm sóc.

 

Thấy đang bận việc, Nguyễn Chi Nhiên nghĩ rửa ít trái cây, mở tủ lạnh , bên trong là một giỏ dâu tây đầy ắp, hương thơm ngọt ngào tràn ngập cả tủ, ngửi chất lượng tồi, Nguyễn Chi Nhiên định kêu lên: Phó … Em rửa ít dâu tây nhé. Rồi nhớ đến lời từng dặn, đừng việc nhỏ gì cũng chạy hỏi quấy rầy , để ý ăn gì dùng gì. Vậy là Nguyễn Chi Nhiên tự quyết định, rửa sáu quả dâu tây.

 

Sáu quả, lượng nhiều ít, còn thấy vẻ may mắn. Phó chắc sẽ trách tùy tiện đụng đồ trong nhà.

 

Dâu tây tươi gỡ cuống, xếp thành nửa vòng tròn trong chiếc bát pha lê trong suốt, Nguyễn Chi Nhiên hai tay còn ướt cầm sang; “Phó , ăn chút trái cây .”

 

Anh khách khí cầm lấy một quả, nếm thử: “Không ngon bằng năm ngoái.”

 

“Vậy ạ?” Nguyễn Chi Nhiên năm ngoái ăn.

 

“Khi nào gửi tới?” Phó Tế Quân hỏi.

 

“Á? Em ạ?” Nguyễn Chi Nhiên nghĩ làm sai gì , “Em… dì với em, ngày mai em hỏi dì nhé?”

 

Anh nâng cằm lên: “Chắc là thủ tục tất, đây là dâu tây do Seven N tự trồng, mỗi năm sẽ gửi tặng cho hội viên nên chắc là chuyển thông tin từ sang em, để lát nữa bảo Liêu Đạm sửa .”

 

“Là… cho em á…” Cậu lí nhí.

 

“Chứ nữa, giờ em mới là Svip nên dâu tây tính là em mời .” Phó Tế Quân lên, vỗ nhẹ đầu , “Ăn xong rửa mặt ngủ, bác sĩ ngủ nhiều thì hồi phục nhanh.”

 

Nguyễn Chi Nhiên vội giữ tay : “Phó ! Em, em bây giờ khỏe .”

 

Nói , là khỏe thì thể làm cái đó.

 

Phó luôn là cần .

 

“Nguyễn Chi Nhiên, nếu thì em soi gương cái .”

 

“Ừm?” Nguyễn Chi Nhiên lời nhà vệ sinh.

 

“A!!!!!”

 

Trong gương cái đôi mắt sưng như hạch đào là ai !! Cậu mà dùng đôi mắt tìm Phó để… á á á á!!! Xấu quá, quá mất! Nguyễn Chi Nhiên nhắm mắt , lao vút khỏi WC, “phịch” một tiếng chôn trong chăn.

 

C.h.ế.t mất .

 

Mất mặt quá.

 

Tại chứ?!!

 

Phó Tế Quân cố tình phòng khách, rõ tiếng hét hoảng loạn của , khóe miệng nén , đủ mới bưng dâu tây tới gõ cửa phòng : “Nhớ ăn trái cây đó.”

 

Không tiếng đáp.

 

Cậu đang làm đà điểu .

Loading...