Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:27:40
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc đến điểm hẹn ban đầu, Phó Tế Quân đang điều chỉnh xe thử.
Khi kéo cửa bên ghế phụ , quanh trái . Nếu Ôn Hướng Chúc thấy ở ghế phụ thì chắc chắn sẽ chê tới cuối năm.
Bên , Nguyễn Chi Nhiên đang ở cửa phòng điều khiển cũng trợn tròn mắt.
Phó ở ghế phụ là ý gì?
Cậu nghĩ , giống như con ốc sên chậm rì rì vòng tới gõ gõ kính: “Phó , đang … chỗ của em hả?”
Phó Tế Quân mới thắt dây an , “Không em thử ?”
… Cậu chỉ thử cảm giác ghế phụ, cùng Phó lên xe thôi mà.
Lần khiến Phó thất vọng nữa : “Phó , em bằng lái.”
“Em cái gì?” Phó Tế Quân tin nổi tai .
“Em… thật sự .” Nguyễn Chi Nhiên cũng thấy ngại.
Bạn bè xung quanh đều là tròn mười tám tuổi cưng chiều cho học lái xe, mười bảy tuổi cầm bằng lái. Từ Cạnh Nam từng cho phép tiếp xúc với những kỹ năng thiết yếu để tồn tại. Đại học cũng cho học thì thể cho học lái xe.
Biểu cảm của Phó Tế Quân vô cùng sinh động, nhưng vui: “Theo .”
Ốc sên nhỏ gan bé xỉu, nhưng vì mà luôn cố lấy hết can đảm.
Bên trong phòng mô phỏng đua xe tại chi nhánh kinh doanh đua xe của Seven N, Phó Tế Quân chọn cho Nguyễn Chi Nhiên một chiếc xe mô phỏng GT, mặt ngoài ba xe đều cong, ghế kiểu F1, chính tay giảng giải thao tác cho .
Chiếc máy dùng để chơi trò chơi đua xe. Nguyễn Chi Nhiên từng tiếp xúc với loại trò chơi vì Từ Cạnh Nam thích.
Khi đ.â.m xe, đàn ông sẽ nhẹ nhàng giúp kéo tay lái, dạy giảm tốc lúc cua. Trong trò chơi, thứ hạng của từ từ leo lên.
“Phó , thể chơi bản đồ sa mạc ?” Nguyễn Chi Nhiên hưng phấn chỉ giao diện trò chơi màn hình.
Cậu đời còn từng khỏi nội thành.
“Được, nhưng sẽ khó hơn một chút.” Người đàn ông một nữa thấy ánh mắt sáng rực rỡ của , thần thái sinh động, giữa ranh giới mơ hồ của thiếu niên và thanh niên, trong sự đáng yêu giấu một chút kiên cường, khiến trông đợi trưởng thành.
“Tế Quân, thôi. Liêu Đạm gọi về thu viên.” Ôn Hướng Chúc cũng đang chơi mô phỏng, nhận điện thoại từ Liêu Đạm gọi hai về.
Nguyễn Chi Nhiên tiếng liền buông tay lái, chuẩn dậy rời ghế.
Nghe thấy đàn ông hỏi: “Không chơi bản đồ sa mạc ?”
“Không ăn cơm ?”
Người đàn ông vỗ đầu một cái: “Nói thừa.”
Nguyễn Chi Nhiên: “A?”
“Không , thôi, lời em bé.”
Người đàn ông nắm tay , Nguyễn Chi Nhiên hai bước mới hiểu. Buổi sáng từng , làm gì thì cứ làm.
Họ lái xe ngắm cảnh trong câu lạc bộ, mất năm phút để vòng quanh đường quốc lộ núi, một sân giữa sườn núi. Biển hiệu “Thu viên” trông mới, là một toà đình viện kiểu Nhật, trong sân còn hai bồn suối nước nóng nhân tạo.
Phong cách nơi khác hẳn toà lầu bên bãi biển với trai xinh gái , giống như một trung niên thành thục, trọng đang giám sát những thiếu niên hormone cuồng loạn chân núi.
Anh chủ động giải thích với : “Thu viên là xây từ năm ngoái. Họ chơi ở đây suốt năm năm thì đột nhiên cảm thấy cần một chỗ nghỉ ngơi thế là Liêu Đạm liền xây một nơi yên tĩnh hơn.”
“Ồ.” Nguyễn Chi Nhiên âm thầm tính toán trong lòng, tức là mấy bạn của Phó chơi ở đây từ hồi cấp ba đến tận năm ngoái, đó mới xây thu viên. “Là vì lớn tuổi hả? Bạn học cấp ba của em cũng thường xuyên chơi qua đêm hai ba ngày liền, chắc mấy năm nữa họ cũng chơi kiểu đó nữa.”
“Em thấy già ?” Người đàn ông trêu .
Nguyễn Chi Nhiên trừng mắt: “Không nha, Phó còn trẻ thế mà, còn lợi hại như .”
Anh gật đầu xem như đồng ý, hỏi tiếp: “Em định khi nào thì học ?”
Nguyễn Chi Nhiên sửng sốt, mơ hồ hiểu mà đáp: “Ờm… chắc sắp , chắc nhanh thôi, học.”
Cậu hỏi đến căng thẳng trong lòng, đến chào hỏi đàn ông nên chủ đề chuyển hướng. Nguyễn Chi Nhiên nhẹ nhõm thở , nhưng chút thất vọng. Người đàn ông chỉ thuận miệng hỏi thôi nên chẳng mấy quan tâm đến chuyện vì học, đó cũng nhắc chuyện nữa.
Họ vẫn chung bàn với Ôn Hướng Chúc. Người phục vụ giới thiệu các loại sashimi theo mùa, đều là món lạnh, chỉ mặt Nguyễn Chi Nhiên là một phần mơ muối nhỏ.
Lần cần hỏi cũng là Phó chuẩn cho . Cậu vui nhưng cũng phiền não, dạo thật sự ăn quá nhiều mơ muối nhỏ , thấy cảm giác bụng căng căng và khó tiêu.
Không khí lễ phép tao nhã cũng chẳng thể đổi những con , họ vẫn tiếp tục chuyện về đề tài tối qua. Nguyễn Chi Nhiên phần lớn hiểu, thỉnh thoảng đôi câu khiến mặt đỏ bừng.
Đàn ông phần lớn đều như , bên cạnh Từ Cạnh Nam ít bé trai và cũng đều là khác đưa tới. Phó giữa họ, tham gia cũng chẳng gì trông vẻ khác biệt.
Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu ăn cơm, bỗng nhiên ánh đèn trong phòng tối . Liêu Đạm từ Nhật Thức đẩy cửa , phía là một nhân viên phục vụ cầm một cái khay gỗ.
“Có điều bất ngờ gì ? Ông chủ Liêu. Là thứ gì ?” Quý Tuần là đầu tiên yên nổi.
Nguyễn Chi Nhiên đặt đũa xuống theo , nghĩ thầm thì Seven N là của Liêu Đạm.
Liêu Đạm mặc một bộ hòa phục, cảm giác nghi thức, nhưng lời và hành động cực kỳ thoải mái: “Hai ngày khai trương, cảm ơn ủng hộ, hôm nay chọn một ít quà nhỏ tặng cả nhà, ai nấy dựa vận may mà rút nhé.”
Nhân viên phục vụ hai tay nâng khay gỗ đến đầu bàn, đầu tiên rút một lá phiếu trống, ầm lên vì xui xẻo. Mấy đó cũng rút liền ba lượt nhưng chẳng ai trúng. Đến lượt Quý Tuần, xoa tay hăm hở: “Hôm nay nhất định sẽ rút giải nhất.”
Không trúng.
Lại nữa.
Quý Tuần làm ồn: “Dựa vận may thì gì , ngoài so kèo một trận .”
Có hưởng ứng: “Hôm nay thời tiết cũng đấy.”
“Rượu còn tỉnh, lái xe mệt lắm,” một đàn ông đẩy tình nhân nhỏ của giữa: “Lên nào, nhảy một bài cho cả nhà xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-28.html.]
Cậu con trai đẩy lên sân khấu hề ngại ngùng, nhảy một đoạn vũ đạo nóng bỏng. Người Nguyễn Chi Nhiên từng gặp, là tiểu minh tinh mới nổi gần đây, poster dán khắp nơi. Vũ đạo cũng chút bản lĩnh, và bốc lửa.
Sau đó bắt chước, ai cũng đẩy tình hoặc bạn chơi đưa đến lên sân khấu thi nhảy.
Dưới danh nghĩa tranh giải thưởng, là khoe khoang món đồ chơi mới.
Cuộc vui dần dần lệch hướng. Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu, dịch gần đàn ông cạnh.
Người khẽ chạm tay lên mu bàn tay . Nguyễn Chi Nhiên hiểu ý nghĩa là gì.
Là lên biểu diễn nghiêm túc một chút ?
Hộp rút thưởng truyền theo chiều kim đồng hồ đến chỗ bàn Nguyễn Chi Nhiên, ánh mắt tự nhiên dừng . Sắc mặt Nguyễn Chi Nhiên tái nhợt, mày khẽ nhíu . Cậu cố gắng khống chế để lộ biểu cảm quá chán ghét, tay chân luống cuống định dậy hòa trò vui giữa phòng.
Vừa định lên, một bàn tay to đặt lên đùi . Nguyễn Chi Nhiên ngẩng lên , chỉ thấy đàn ông dùng tay còn hiệu, nhân viên phục vụ liền đưa khay đến tay Ôn Hướng Chúc.
Quý Tuần la lên: “Ê ê ê, vui nha. Ngay cả Phó thiếu cũng chịu chơi.”
Quý Tuần lắc lư chân đắc ý: “Phó tổng bận tranh tài sản với em trai , chẳng lọt mắt món quà nhỏ của ông chủ Liêu, thua xa nhà họ Phó…”
“Vận may xui xẻo còn lắm lời.” Ôn Hướng Chúc đột nhiên bật , tay thò hộp rút, lôi một tờ giấy màu lam: “Haha, vẫn là lợi hại nhất.”
Liêu Đạm lập tức đưa phần thưởng.
Giải ba là một chiếc vòng cổ phiên bản giới hạn.
Nguyễn Chi Nhiên tâm trí bay tận , bàn tay đặt đùi rút về từ lúc nào, đàn ông trò chuyện với Ôn Hướng Chúc, nhấp một ngụm rượu gạo. Cậu chỉ thể thấy đường nét nghiêng mặt của , cứng rắn và phong lưu. Ngoài , còn thấy trong mắt Ôn Hướng Chúc thoáng qua chút lo lắng nhợt nhạt.
Ôn Hướng Chúc vốn kiểu thích gây ồn ào, đột nhiên bật Quý Tuần kỳ lạ.
Sáng nay Ôn Hướng Chúc từng với rằng ba của Phó để bộ tài sản cho em trai . Chẳng lẽ ngay cả trong nhà Phó cũng yêu thích?
Sao thích Phó chứ?
Hộp rút thưởng chuyển sang hướng khác, trong bữa tiệc vẫn vài ánh mắt rõ ý đồ thường xuyên dừng Phó . Nguyễn Chi Nhiên thấy rõ sự tính toán và đ.á.n.h giá trong mắt bọn họ. Cậu đoán thể đang gây rắc rối cho nên trong lòng đầy lo lắng.
“Ăn xong hả?” Phó Tế Quân thấy Nguyễn Chi Nhiên còn động đũa.
Nguyễn Chi Nhiên gật đầu.
“Vậy về nhà nhé?”
Nguyễn Chi Nhiên hối hận c.h.ế.t vì tới cái tiệc trưa : “Em ghé nhà vệ sinh .”
“Đi thôi.”
Dưới mái hiên viện trời, Nguyễn Chi Nhiên hít một thật sâu, lồng n.g.ự.c như giải tỏa phần nào sự hờn dỗi nhưng ánh mắt trong bữa tiệc giữa và Ôn Hướng Chúc vẫn khiến yên lòng. Những ăn cơm chung đều giao tình với Phó bảy tám năm, còn chỉ là một món đồ chơi mang tới đây nên tư cách nhúng tay chuyện của chủ nhân.
“Phó Tế Quân làm ? Trước đây mấy cuộc thi kiểu đều tranh giành vị trí đầu, hôm nay im lặng tiếng thế?”
“Ai mà , ba tao còn dặn lúc tiếp xúc với thì chú ý một chút, gần đây Phó lão gia cứ nhằm hoài còn định đem hết cổ phần tài sản trong tay ảnh chuyển cho đứa em trai.”
“Đứa em đó chẳng con của kế ? Ba ảnh điên , cái t.h.a.i mà Tiểu Tam Nhi đó sinh cũng coi trọng đến luôn hả.”
“Mẹ nó c.h.ế.t mà vẫn khiến ba tức phát điên, mày tưởng ba thích ảnh lắm ?”
“Cho nên giờ đang thu ? Không tranh đoạt nữa? Người mang tới cũng chẳng ai coi trọng, nhát gan rụt rè, đến Ôn Hướng Chúc với cả Liêu Đạm cũng chẳng cho ảnh sắc mặt .”
“Ai , chừng nào mới rớt khỏi vị trí Phó tổng, chung giờ đừng đắc tội với thì hơn.”
Nguyễn Chi Nhiên ở khu hút t.h.u.ố.c phía , cách một hàng cây xanh, thấy tiếng hai đàn ông chuyện cùng mùi khói t.h.u.ố.c phiêu phiêu tai. Cậu từ từ xổm xuống ôm lấy đầu gối.
Khi cảm thấy buồn khổ và sợ hãi, tư thế khiến chút cảm giác an .
Sáng nay khi Ôn Hướng Chúc với rằng Phó một đứa em trai, chỉ tưởng là mâu thuẫn em bình thường. Giờ , thì Phó ở trong nhà cũng chẳng ai thiết. Nhớ , Phó luôn luôn làm việc, sốt mà vẫn cố gắng nghỉ, tối qua dù quần áo ướt nhẹp cũng ưu tiên công việc, mà đem việc cãi với để .
Phó để lên sân khấu, là vì nổi bật ?
Không thể nào, Phó như . Anh là sẽ bỏ cuộc.
Tối qua lúc bọn họ đến seven N, còn cùng ngắm pháo hoa rực rỡ khắp trời, nếu Phó thu , thì lên sân khấu một cách cao điệu như thế.
Vậy chỉ thể là: Phó lên sân khấu, nên cố ý làm như tham gia hoạt động, để khỏi hổ.
Nếu thì, những lời khó ban nãy của hai rơi hết lên .
Làm bộ làm tịch, vẻ thanh cao, làm kỹ nữ còn lập đền thờ… Những lời đó cũng ít nên vì thế mới chủ động mở miệng từ chối buổi biểu diễn đó.
Là Phó giúp chắn tiếng c.h.ử.i rủa.
Giờ đây, tiếng c.h.ử.i rơi lên Phó .
Sao thể như …
“Nguyễn , xin hỏi ngài cần giúp đỡ ? Ngài xổm một lúc lâu .” Một nhân viên tạp vụ tiến đến gọi Nguyễn Chi Nhiên.
Nguyễn Chi Nhiên dậy: “Tôi gặp ông chủ Liêu của các .”
Người phục vụ để chờ ngoài cửa, chỉ một lúc Liêu Đạm từ nhà ăn bước .
“Ông chủ Liêu, thật xin vì làm phiền ngài nhưng nhờ giúp một việc.” Nguyễn Chi Nhiên thành khẩn.
“Đừng khách sáo chứ, gọi là Liêu là .” Liêu Đạm đối với Nguyễn Chi Nhiên tuy thiết như Ôn Hướng Chúc, nhưng cũng tỏ che chở , ít nhất là ngoài mặt.
Thế nhưng Nguyễn Chi Nhiên phân biệt rõ ràng đó là vì Phó , nên nhận cách xưng hô : “Tôi thể, cũng biểu diễn một tiết mục ? Tôi trao phần thưởng cho Phó .”
Điều quan trọng hơn là, Phó chiến thắng.
Cậu thể c.h.ử.i bới như thế .