Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-04-27 17:02:44
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tình huống như thế nào?" Liêu nhéo cốc chân dài, khẽ nhíu mày.
Ôn Hướng Chúc tưởng đang tới cái vòng cổ, liền giải thích: “Còn là do , lễ kỷ niệm làm Tế Quân lấy nhầm quà, gửi sai bắt tới đền bù.”
"Cậu chỉ cần mở xem một chút thôi, cũng đến mức gửi sai, hơn nữa... đây là trọng điểm ?" Liêu .
"Bằng thì ?" Ôn Hướng Chúc mở to mắt vô tội, dùng ánh mắt một nữa, “Bằng thì ?”
Liêu trợn trắng mắt: “Cậu từng thấy Tế Quân đối với ai như ?”
"Chúng đó." Ôn Hướng Chúc đầy tự tin, “Cậu quên hả, hồi cấp ba giành chữ ký đôi giày bóng rổ, Tế Quân lén tìm xin về cho , thích đến mà còn tặng cho .”
“... Vậy nam sinh đó là ai, thể khiến Tế Quân như ?”
"Có thể là đồng bọn gì đó thôi." Ôn Hướng Chúc đáp.
“Cậu với ?”
Ôn Hướng Chúc lắc đầu: “Tôi đoán, phủ nhận.”
Liêu xoa xoa cằm, Phó Tế Quân dẫn Nguyễn Chi Nhiên về phía khu nghỉ ngơi. Nói dẫn theo cũng chuẩn xác lắm, Nguyễn Chi Nhiên gần như là dán sát Phó Tế Quân.
Phó Tế Quân... là kiểu ?
___
Hai cố ý tìm một chỗ yên tĩnh hơn một chút trong khu lounge, tiếng ồn ào náo động xung quanh nhỏ đôi chút. Nguyễn Chi Nhiên vẫn dựa sát Phó Tế Quân, hai đùi kề đùi, Nguyễn Chi Nhiên cảnh giác quanh, lòng bàn tay siết chặt vòng cổ.
Một nam sinh trẻ đội bờm tai mèo ngang qua, liếc họ một cái. Nam sinh mặc quần đùi ngắn tới mức che nổi mông, quần da bó sát, bên ngoài là tất lưới ôm lấy đùi, lộ rõ da thịt trắng trẻo, áo thì bó căng ngực, eo nhỏ bên xăm một cái vương miện. Nguyễn Chi Nhiên tự nhiên, dịch nhẹ sang bên cạnh, ngón út khẽ câu lấy tay Phó Tế Quân.
Phó Tế Quân cúi đầu uống rượu, khóe miệng cong cong.
Chưa bao lâu, nam sinh nãy liếc họ, kéo theo một đàn ông khác bước tới, đàn ông quen thuộc xuống bên Phó Tế Quân, ghé sofa đơn. “Phó đại thiếu gia, cuối cùng cũng chịu lộ mặt . Mấy hẹn đều .”
Phó Tế Quân như , lười biếng phun một chữ: “Bận.”
Quý Tuần khen ngợi Phó Tế Quân, tiện miệng nhắc hai câu chuyện ngốc nghếch hồi học sinh, Phó Tế Quân thỉnh thoảng hừ hai âm tiết.
"Đi, lấy cho tụi ít rượu." Quý Tuần vỗ vỗ đùi nam sinh, ngón tay gần như luồn giữa lớp tất lưới và quần da.
Nam sinh nhăn mặt hất tay Quý Tuần , dậy: “Quý thiếu, nếu cởi quần sờ cho dễ.”
Quý Tuần nhéo nhéo m.ô.n.g nam sinh: “Lấy nhiều một chút.”
"Không lấy nổi ." Nam sinh chu môi làm nũng, môi hồng răng trắng, tai mèo đầu lung lay theo từng cái gật đầu.
Quý Tuần giữ c.h.ặ.t t.a.y nam sinh: “Ngoan lắm, Phó thiếu thích xem kiểu chủ động.”
Nguyễn Chi Nhiên nép trong lòng bàn tay Phó Tế Quân, tay run lên, ánh đèn chập chờn che khuất nét mặt , chỉ giọng khàn khàn: “Phó , chúng tới đây làm gì?”
Phó Tế Quân khẽ vuốt ngón tay Nguyễn Chi Nhiên, nửa thật nửa giả đáp: “Em sợ ? Dẫn em đến học một chút, , sợ ?”
Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu, cố tình tới hội trường với những ăn mặc liêu trai đáng thương nhưng nhiệt tình rực lửa , chỉ cúi chú gấu nhỏ áo hoodie của .
Phó Tế Quân tâm tình , ngón tay luồn giữa các kẽ tay thanh niên. Thanh niên , đàn ông năng lực quan sát buổi tối cực , ánh đèn lờ mờ, thấy rõ ràng gương mặt thanh niên biến ảo từ kinh ngạc, rối rắm ngượng ngùng, còn một chút khó xử.
Tất cả cảm xúc của thanh niên, đều vì mà sinh .
Nếu vì biểu cảm biến ảo gương mặt thanh niên, Quý Tuần cơ hội nhiều đến .
Quý Tuần ôm tiểu nam sinh gần, nam sinh xuống bên cạnh Phó Tế Quân, ở giữa cách nửa cách, Nguyễn Chi Nhiên thấy tay Quý Tuần từ vạt áo của nam sinh luồn , áo chỉ che phần ngực, mơ hồ thấy rõ hình dạng ngón tay của Quý Tuần.
Nguyễn Chi Nhiên liền rút tay khỏi tay Phó Tế Quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-19.html.]
"Quý Tuần, tự chạy qua đây." Liêu cũng theo, xuống bên cạnh Phó Tế Quân, chắn giữa nam sinh và Phó Tế Quân.
Quý Tuần gì, tự nhiên xích qua bên cạnh, kéo nam trang điểm nóng bỏng , nghiêng đầu Phó Tế Quân một cái, “Đưa cho Phó thiếu mới thu nè, Phó thiếu giờ chẳng thích nhất kiểu ?”
Liêu liếc Nguyễn Chi Nhiên, giọng chậm rãi: “Sao Tế Quân thích kiểu như .”
"Ai!" Quý Tuần vỗ đùi, tay đập lên đùi nam hài bên cạnh, “Hồi Phó thiếu cùng mấy đua xe lên núi, một nam sinh siêu gợi cảm đòi ghế phụ của Phó thiếu, Phó thiếu cũng đồng ý mà, còn cho lên xe nữa. Tuy là đó nôn , nhưng cuối cùng cũng mang mà? Người gan cũng to ghê chứ.”
Phó Tế Quân đặt tay đầu gối, kéo kéo, mở rộng cổ áo sơ mi, “Có chuyện ?”
"Chính là như mà!" Quý Tuần nhéo một cái lên đùi nam sinh bên cạnh, đầu hỏi : “Phó thiếu chính là kiểu đó, hả, ghế phụ của Phó thiếu ?”
"Quý Tuần!" Khóe miệng Liêu nhạt xuống, “Kiềm chế chút .”
"Ai da, thiệt tình." Quý Tuần nhẹ nặng đ.ấ.m lên Liêu một quyền.
"Cậu tiếp mấy khác , chỗ cần ." Phó Tế Quân đẩy Liêu .
Liêu lên chào hỏi, cũng với Nguyễn Chi Nhiên một câu, “Nếu chán thì tìm Ôn Hướng Chúc, chỗ nào vui.”
Nguyễn Chi Nhiên Quý Tuần đến mức mặt đỏ bừng, ngẩng đầu lên, giọng ủy khuất nhỏ nhẹ với Liêu: “Cảm ơn .”
Phó Tế Quân kéo lấy tay Nguyễn Chi Nhiên đang rũ bên .
Liêu thế nào cũng thấy , liền gọi Ôn Hướng Chúc, “Cậu qua đây, bồi bồi tiểu bé con bên cạnh Tế Quân kìa.”
"Tôi qua , hai bên cũng ngại c.h.ế.t ." Ôn Hướng Chúc đang chơi bàn du ngoạn, ngẩng đầu hét lên: “Tế Quân cũng chẳng để ý .”
Lý gì mà tin .
Liêu trực tiếp túm Ôn Hướng Chúc từ trong đám , sang bàn bên cạnh lễ phép xin : “Xin , mượn một chút.”
"Làm gì nha, làm gì, gọi qua chơi mà!" Ôn Hướng Chúc nắm cổ áo, lải nhải càu nhàu.
Liêu buông tay, chỉnh cổ áo nhăn nhúm, “Cái tên ngốc Quý Tuần , ngày nào cũng khoe cái tiểu tình nhi của , hóa là vì Tế Quân thích, dựa mấy ngày hồi trung học chơi cùng , mà giờ vẫn lấy khoe khoang gây chuyện với Tế Quân, mấy chuyện thôi thì đừng nhắc đến nữa.”
"Quý Tuần vẫn luôn . Tế Quân tự xử lý mà." Ôn Hướng Chúc quên mất bàn du.
"Kêu bồi tiểu bé con bên cạnh của Tế Quân, Quý Tuần cái miệng bẩn lắm, ai mà bồi Phó Tế Quân làm gì." Liêu nhỏ, hậu viện cháy thì .
Nửa câu tiếng nhạc ồn ào lấn át, Ôn Hướng Chúc ừ một tiếng, lắc lắc đầu qua.
Liêu bóng dáng Ôn Hướng Chúc, lắc đầu, nếu lừa , cũng dễ thật.
“Quý Tuần, bệnh .” Ôn Hướng Chúc nhanh như gió, “Muốn động d.ụ.c thì lên lầu mà lăn.”
“Không ngờ Ôn thiếu cũng chuyện hăng hái ghê.” Quý Tuần cợt nhả, “Nếu thì... cùng ?”
Ôn Hướng Chúc: Nôn
Không trách Liêu gọi tới cứu cục diện, kéo tay Nguyễn Chi Nhiên: “Chúng .”
Chợt kéo rời khỏi đàn ông bên cạnh, Nguyễn Chi Nhiên trong lòng hoảng loạn, ánh mắt hoang mang qua: Không , thể rời khỏi Phó .
Người đàn ông chỉ nhếch cằm, xem như đồng ý.
“Phó thiếu, là ai thế? Ánh mắt sắp dính luôn lên kìa.” Quý Tuần khoa trương dùng ngón tay chọc chọc mắt.
Phó Tế Quân ngẩng mắt, bắt gặp ánh mắt của Nguyễn Chi Nhiên, trong đôi mắt lấp lánh ánh lên khát vọng cùng sợ hãi, như móc câu nhẹ nhàng câu lấy trong lòng .
“Tại chứ?” Quý Tuần lầm bầm lầu bầu, “Tôi vung bốn năm trăm vạn cũng thấy tiểu yêu tinh nào kiểu đó.”
Phó Tế Quân ngẩn , khẽ xoay chiếc nhẫn hắc kim tay, như một tờ giấy mỏng giòn chọc thủng trong đầu: Nguyễn Chi Nhiên, cái con ốc sên chậm chạp từng rời khỏi vòng tay của .
“Em trai của bạn.” Phó Tế Quân buông nhẫn, nhấp một ngụm rượu nhạt.