Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-04-23 16:32:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Chi Nhiên hề từ chối quyền lợi, cũng sợ Phó sẽ sơ tâm, chỉ hy vọng phù hộ .

 

“Cảm ơn , Phó .” Nguyễn Chi Nhiên nhận lấy chiếc hộp màu đen, cẩn thận bỏ túi áo, dùng khăn giấy lau cổ tay dính t.h.u.ố.c màu, nhưng lau kiểu gì cũng sạch.

 

Cậu lời, động tác cũng ngoan ngoãn, khiến áp suất thấp Phó Tế Quân dịu đôi phần. Anh lấy khăn giấy trong tay ném qua một bên, cất giọng: “Lau gì mà lau.”

 

Nguyễn Chi Nhiên chớp chớp mắt đầy khó hiểu, Phó bảo lau ?

 

Hôm nay là ngày làm việc, trung tâm thương mại quá đông . Phó Tế Quân dẫn ở giữa sảnh trung tâm. Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu lên, bảy tầng thang cuốn như thác socola uốn lượn xoay tròn lên cao, đỉnh mái kính trong suốt phản chiếu ánh đèn mờ ảo, trời mưa xám xịt ngoài in bóng lên từng mảng trang trí màu xám nhạt trong sảnh.

 

Chỗ , Từ Cạnh Nam từng dẫn tới, cũng là khách quen ở đây. Hơn 80% cửa hàng xung quanh đều là các thương hiệu xa xỉ. Nguyễn Chi Nhiên nhích gần Phó hơn, ngón út khẽ móc tay , lập tức buông , chỉ dám lặng lẽ đ.á.n.h giá xung quanh.

 

“Thích cái gì thì tự mà chọn.” Phó Tế Quân nghịch điện thoại lạnh giọng.

 

Nguyễn Chi Nhiên mà tim đập thình thịch, khẽ gật đầu: “Dạ.”

 

Đến khi Phó Tế Quân xem xong điện thoại, hai vẫn còn giữa sảnh trung tâm. Số lượng khách nữ xung quanh rõ ràng tăng lên. Không còn cách nào, hai họ nổi bật quá mức, ánh mắt xung quanh liên tục đảo tới. Phó Tế Quân quen, tiện tay xoa nhẹ đầu Nguyễn Chi Nhiên: “Đứng đây để ôm khách ?”

 

“Hả?”

 

Bàn tay chỉ dừng đầu trong thoáng chốc, Nguyễn Chi Nhiên chớp mắt, trong lòng chút tiếc nuối.

 

“Không bảo em tự chọn ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên ngửa đầu lên, đôi mắt tròn xoe đầy nghi hoặc. Cái biểu cảm ngốc nghếch thường xuyên khiến Phó Tế Quân nghi ngờ chỉ thông minh của thấp hơn bình thường .

 

Ngay cả sinh viên thực tập trong công ty cũng ai đần độn thế .

 

Nguyễn Chi Nhiên thật sự hiểu. Từ mười bốn tuổi, quần áo của đều do Từ Cạnh Nam lo liệu. Trong tủ đồ hàng hiệu, nhưng món nào là thích. Từ Cạnh Nam thích cho mặc áo vest kiểu Âu hoặc đồng phục phong cách học viện.

 

Cầu kỳ và rườm rà.

 

Phó là để tự chọn.

 

Nhỡ chọn đúng ý Phó thì ?

 

Phó Tế Quân khoanh tay, lùi một bước, tỉ mỉ quan sát biểu cảm của : Chắc thật sự là ngốc t.ử đấy chứ?

 

Ánh mắt kiểu như đang đ.á.n.h giá thiểu năng làm Nguyễn Chi Nhiên vội đầu, tìm lý do biện hộ: “Phó , tầng bán quần áo.”

 

Ngu thật . Phó Tế Quân thầm kết luận.

 

Đã tới đây mà chỉ nghĩ tới quần áo. Mấy cửa hàng quanh đây bán đồng hồ cao cấp và vàng bạc đủ cho xài cả đời, mà vẫn loay hoay nghĩ quần áo.

 

“Được , lên lầu .” Phó Tế Quân khẩy, dẫn rời khỏi khu bán hàng xa xỉ tầng một.

 

Tới tầng bốn khu nam, Phó Tế Quân theo vài bước: “Giờ chọn , đồ ngốc.”

 

“Em tự chọn thật hả?” Nguyễn Chi Nhiên vẫn chắc chắn.

 

Cậu tồn tại là để đáp ứng tất cả yêu cầu của Phó Tế Quân mà.

 

“Không lẽ còn đợi chọn giúp ?” Phó Tế Quân cong môi, chậm rãi mở miệng.

 

Nguyễn Chi Nhiên thích xác nhận mấy chuyện nhỏ nhặt . Ăn cơm cũng hỏi, mặc quần áo cũng hỏi.

 

Cái kiểu hành vi ngốc nghếch đó, đặt lên khác chán ghét bao nhiêu , nhưng Nguyễn Chi Nhiên khiến cảm thấy ngây thơ ngoan ngoãn, thể ghét nổi.

 

Khiến Phó Tế Quân thưởng cho một cái gì đó.

 

Nguyễn Chi Nhiên đỏ mặt, gật đầu như gà mổ thóc: “Dạ .”

 

Phó Tế Quân bật khẽ.

 

Nguyễn Chi Nhiên rốt cuộc cũng ngẩng đầu, dè dặt từng cửa hàng một. Cậu bước từng bước nhỏ, Phó Tế Quân, đầu , ánh mắt mang theo chút mong chờ.

 

Phó Tế Quân nâng cằm ý bảo: Đi .

 

Nguyễn Chi Nhiên bước hai bước, chân vẫn chút chần chừ, cuối cùng dừng cửa hàng bán hoodie in hình gấu bông. Cậu xoay đợi Phó Tế Quân. Anh bước chậm rãi tới, dáng lười nhác, mặt hiện lên biểu cảm ngái ngủ, lắc lư tới bên cạnh .

 

Mỗi thế , Nguyễn Chi Nhiên đều thấy Phó giống như một đứa trẻ, còn bằng chín chắn.

 

“Cái , Phó ?”

 

“Tùy em.” Phó Tế Quân vẻ bận tâm lắm mặc gì.

 

Nguyễn Chi Nhiên nở nụ , bước tiệm. Cậu với nhân viên: “Chị ơi, em thể thử bộ ạ?”

 

Nhân viên cửa hàng là một cô gái ngoài hai mươi, giọng của Nguyễn Chi Nhiên tưởng là nhân vật hoạt hình bước đời thực, giọng ngọt ngào đáng yêu như kẹo, “Dĩ nhiên là , cưng ơi.”

 

Cô định đưa tay xoa đầu Nguyễn Chi Nhiên, nhưng mới giơ tay lên cảm nhận một ánh sắc lạnh cảnh cáo. Ngẩng đầu, cô thấy ông chủ đang cửa tiệm.

 

Tay cô cứng đờ, vội vàng buông xuống, nhanh nhẹn tháo bộ đồ , giới thiệu nhãn hiệu, gượng.

 

C.h.ế.t thật, chỉ gặp ông chủ trong sự kiện kỷ niệm của trung tâm thương mại, may mà ông chủ trai nên cô mới nhớ mặt. Sao giữa ban ngày ban mặt, ông chủ dắt tới đây mua đồ?

 

“Bên chỗ nghỉ ngơi.” Nhân viên chắc nên “nhận ” lão bản .

 

Phó Tế Quân gật đầu, tới khu vực nghỉ ngơi, chân dài bắt chéo sofa bông mềm, ánh mắt đảo qua một vòng, khiến nhân viên cửa hàng bất giác thẳng lưng hơn.

 

“Mùa đông, sàn đổi thành màu chocolate.” Phó Tế Quân yên, lông mày nhíu , “Sofa đổi thành loại chịu lực hơn. Thương hiệu thiết kế và định giá đều nhắm tới đối tượng là nữ nhân viên văn phòng từ 25 đến 35 tuổi, sofa mềm quá sẽ gây áp lực lên thắt lưng.”

 

“Em hiểu ạ, sẽ sắp xếp đổi mới.” Nhân viên cửa hàng lấy điện thoại ghi chú cẩn thận.

 

“Còn nữa, đừng tự tiện xoa đầu khách hàng.”

 

Nhân viên cửa hàng: Câu cũng ghi nhớ ?

 

Nguyễn Chi Nhiên từ phòng thử đồ bước , chiếc hoodie oversize rộng thùng thình khoác lên vai, phần vai áo trễ xuống, tay áo xếp chồng ở khuỷu tay, để lộ cổ tay trắng trẻo mảnh khảnh. Ống quần ôm gọn lấy đôi chân dài thẳng tắp, vạt áo hoodie phủ qua thắt lưng, lộ vóc dáng gầy gò, yếu ớt. Phó Tế Quân bỗng nhớ tới vòng eo mỏng manh cơ bắp , giấu lớp áo rộng thùng thình, chắc phần eo cũng trống rỗng thôi.

 

"Phó ." Nguyễn Chi Nhiên ngước mắt , như hỏi: “Có ?”

 

Phó Tế Quân gật đầu: “Cũng .”

 

"Vâng." Nguyễn Chi Nhiên cũng gật đầu, sang nhân viên cửa hàng, nhẹ nhàng : “Phiền chị gói giúp em ạ.”

 

Cậu định đồ, phát hiện bộ quần áo cũ của vứt thùng rác. Áo sơ mi dính vết sơn loang lổ, cổ tay cũng bẩn lem nhem. Hóa câu "Lau làm gì" của Phó xe nghĩa là . Áo dính sơn bẩn thì gì mà tiếc? Ném .

 

Nguyễn Chi Nhiên ngẩn , ánh mắt khựng ở đống quần áo cũ trong thùng rác, giống như thấy chính phận của khác xem như đồ bỏ , cần thiết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-12.html.]

"Chọn thôi ?" Phó Tế Quân dậy, khẽ đẩy lưng , đưa tới khu trưng bày quần áo. “Chọn hết , một cho xong.”

 

Nguyễn Chi Nhiên vốn , nhưng trời bắt đầu trở lạnh, lập đông thì khí hậu sẽ tụt xuống 0 độ. Không thể chọn thêm vài món quần áo để mặc mùa đông.

 

Nhân viên cửa hàng thấy ngẩn , liền chủ động giới thiệu: Áo hoodie lót lông, chất vải dày dặn, sờ mềm mại, ấm áp; áo khoác chần bông, màu sắc nhã nhặn; các mẫu áo thêu hoa hồng tinh xảo nền tím nhạt, sợi chỉ dày đặc, tinh tế mà nổi bật.

 

cần, nhưng rốt cuộc vẫn là một nhóc. Thấy đồ vẫn vui, ánh mắt cũng sáng lên. Nguyễn Chi Nhiên hỏi Phó : "Anh thấy cái ?" đầu, thấy đang cúi đầu xem điện thoại ở khu nghỉ ngơi, lông mày nhíu , gương mặt trầm tĩnh lạnh lùng.

 

Cuối cùng, hỏi nữa, tự ôm đống quần áo thanh toán.

 

Áo khoác bomber, hoodie lông, áo sơ mi, quần túi hộp, quần jeans... Nguyễn Chi Nhiên chọn một lượt để chuẩn qua mùa đông lạnh lẽo.

 

Không những bộ vest ôm sát, cũng cảm giác trói buộc, cổ áo cũng còn cứng nhắc siết chặt lấy nữa.

 

Hồi học cấp ba, từng thấy mấy bạn giấu điện thoại trong ống tay áo hoodie, cảm thấy ngầu lắm, giờ mới tự chọn một chiếc hoodie cho riêng , thấy vui vui.

 

Chọn xong, Nguyễn Chi Nhiên chợt nhớ nên chọn thêm món nào cho Phó nhỉ? Dù thì cũng là tiền của , nhưng vẫn bày tỏ một chút tấm lòng.

 

Anh đang cách đó hai bước, gọi điện thoại, giọng trầm thấp vang lên đều đều.

 

Ánh mắt Nguyễn Chi Nhiên lặng lẽ lướt qua : Cao thật... chắc cũng gần mét chín . Bờ vai rộng, bộ vest màu tối ôm gọn cơ thể , khí chất mạnh mẽ đến mức khiến khác dám gần. Đôi chân dài thẳng tắp, nhưng Nguyễn Chi Nhiên rõ, bên lớp vải đó là sức mạnh bùng nổ, từng sợi cơ bắp đều căng tràn lực lượng.

 

Cậu đỏ mặt , khẽ liếc chiếc áo khoác dày màu be và chiếc áo len cổ cao đen nhánh loại quần áo chắc là từng mặc. Cậu cầm hai món đồ lên, định đưa cho xem thử.

 

Vừa bước hai bước, Phó Tế Quân đầu , đưa tay ngăn : “Đứng .”

 

Cậu còn kịp mở miệng, tiếp tục gọi điện thoại. Nguyễn Chi Nhiên đành yên, dám bước tới.

 

Cậu chỉ thể trong phạm vi cho phép, tay ôm quần áo, bỗng cảm thấy thật buồn . Cậu cẩn thận treo từng món trở giá, khẽ với nhân viên cửa hàng: “Vậy là đủ ạ.”

 

Nhân viên cửa hàng vui vẻ gật đầu, bắt đầu đóng gói.

 

Phó Tế Quân liếc qua gương, thấy cúi đầu bên giá treo quần áo, im lặng như một bóng nhỏ mờ nhạt. Anh dứt khoát cúp điện thoại, giọng dặn dò dứt khoát:

 

“Những việc quan trọng, dời hết sang tuần .”

 

“Hội nghị, để bọn họ chờ.”

 

“Chuyện đó, tự xử lý . Ngoài , tất cả nhân viên của Thản Nhiên Bách Hóa tiến hành tập huấn ba ngày về nghiệp vụ chăm sóc khách hàng. Bộ phận hoạt động phối hợp giám sát.”

 

“Đi làm ngay.”

 

Anh sắp xếp xong công việc, thấy nhân viên cửa hàng gói xong món đồ cuối cùng, liền tiện tay ném thêm hai món đồ lên quầy: chiếc áo khoác lông màu be và áo len cổ cao màu đen khi nãy .

 

"Ơ..." Nguyễn Chi Nhiên khẽ kêu lên, ngẩng đầu , nhưng cúi đầu trả lời tin nhắn, để ý.

 

Mười mấy túi đồ xếp chồng quầy thanh toán, Nguyễn Chi Nhiên cố gắng nhấc từng túi lên, lắc lư như chim cánh cụt, bước loạng choạng.

 

Phó Tế Quân cất điện thoại, thấy cảnh tượng thì nhíu mày, bật :

 

“Còn bảo cần. Tôi thấy em sốt sắng lắm đấy.”

 

chuyện lâu điện thoại nên giọng đàn ông chút khàn khàn, cố tình kéo dài giọng lười biếng, nhấn mạnh từng chữ như đang chọc ghẹo một đứa bé, thở lười nhác mang theo chút bỡn cợt càng lan rõ rệt. Cậu khựng , vì trọng lượng đồng đều của trợ thủ đắc lực, thể nghiêng sang , chao đảo.

 

Phó Tế Quân cúi , một tay đút túi quần, bàn tay còn lướt qua bàn tay , nhẹ nhàng nhấc hết quần áo , bên cũng làm y hệt, Nguyễn Chi Nhiên như một chiếc lông chim nhấc bổng lên, cách nào giữ cân bằng. Hơn mười cái túi đặt trở quầy tính tiền.

 

"Gửi về nhà." Phó Tế Quân để một câu, kéo Nguyễn Chi Nhiên luôn.

 

Cậu : Phó , còn cho nhân viên địa chỉ .

 

quen im lặng.

 

Nhân viên cửa hàng vỗ trán một cái, “Xong .”

 

Còn tệ hơn là, cô sắp nhận thông báo huấn luyện ba ngày cùng với thông báo cải tổ chính ông chủ lớn đích hạ đạt.

 

Phó Tế Quân mục tiêu rõ ràng, dẫn thẳng tới cửa hàng nội y, gọi đóng gói tất cả các kiểu áo ngủ, cả loại mỏng và loại dày, cả cotton, lụa tơ tằm, sợi tổng hợp…

 

Cậu sững sờ, nhân viên cửa hàng đem cả vớ nhét giỏ hàng, chính cũng ngờ mấy món nhỏ nhặt như , Phó để ý đến từ khi nào.

 

Cảm ơn hai chữ lúc trở nên thật nhạt nhòa.

 

Cậu bức thiết gì đó, nhưng trong đầu trống rỗng, cái cảm giác nặng nề đó như một mảng mực đen in đậm lên dây thần kinh .

 

"Phó ..." Cậu khẽ gọi.

 

"Ừ?" Phó Tế Quân hờ hững đáp, cầm lên hai chiếc quần lót nam, hỏi: “Em mặc size bao nhiêu?”

 

“Thích dáng tam giác vuông góc?”

 

!!!!!!!!!!!!! Cậu đỏ bừng mặt, lập tức lưng : “Em qua bên xem chút.”

 

Phó Tế Quân ném cả hai cái giỏ hàng, khóe mắt cong lên một tia ý đắc ý.

 

Anh ngay mà.

 

Cậu hoảng hốt lách , tới chỗ lan can gần thang cuốn. Nhiệt độ mặt vẫn hạ xuống nổi, quạt mặt, tới bên lan can trống . Ở lối thang cuốn, giữa hai con thú bông khổng lồ, lấp ló nửa chiếc mũ lưỡi trai màu đen. Bước chân dừng , ánh mắt dừng hẳn, một lúc lâu mới sang chỗ đó.

 

Không gì cả.

 

Cậu thở một thật dài, nhưng trái tim vẫn treo cao lơ lửng.

 

Cái cảm giác như một thứ gì đó mềm nhũn bám lên lưng, âm u quái dị, vẫn tích tụ ở phía , tựa như ánh mắt bám riết lấy , như hình với bóng. liếc xung quanh, phát hiện điều gì khả nghi.

 

Cậu nhanh chóng trở bên cạnh , rời nửa bước.

 

Có lẽ là tự thần hồn nát thần tính, trông gà hóa cuốc, nhưng đàn ông đúng là liều t.h.u.ố.c duy nhất giúp buông lỏng thần kinh.

 

Phó Tế Quân dễ dàng nhúng tay chuyện gì, nhưng một khi làm thì đấy, buổi tối bọn họ trở về nhà, trong phòng chất đầy tám cái rương lớn nhỏ, đến cả bàn chải điện mà thường dùng cũng ngay ngắn trong hộp.

 

Cậu vốn nghĩ sẽ tạm chịu đựng qua mùa đông , nhưng bây giờ đến cả mũ cũng bảy loại.

 

Cậu giống như một kẻ ăn mày bỗng chốc trở nên giàu một đêm, bồn chồn đống tài sản độc quyền của .

 

Anh cúi khẽ bên tai : “Không mặc thử cho xem ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên: “?”

 

Chọn đồ nghĩa là liền chứ.

 

Cậu lấy mấy kiểu áo sơ mi mỏng tang, cũng mấy bộ quần bó sát ôm eo mông, càng mấy chiếc áo khoác hở lưng lộ da thịt.

Loading...