Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:49:07
Lượt xem: 10

“Hiện tại liều mạng thành công hợp tác chúng , ở cổ quyền phóng thích thượng chúng cần nhượng bộ.” Phó Tế Quân gọi điện thoại quét thẻ mở căn phòng áp mái tầng cao nhất khách sạn Ritz-Carlton, “Ngày mai buổi chiều bốn giờ, thêm một buổi họp trực tuyến với đội luật sư DLS.”

 

“Được , thôi.”

 

Chuyến Giang Bắc , Phó Tế Quân giữ bí mật đến cùng. Buổi chiều xử lý xong nghiệp vụ với ngân hàng đầu tư Đức Chí, mới tiết lộ lịch trình cho trợ lý.

 

Hành lý để tạm ở tủ giày gần cửa, Phó Tế Quân đang cởi áo khoác vest vương mùi rượu, khóe mắt thoáng thấy giữa chăn thứ gì đó động đậy. Anh dừng động tác ở khuỷu tay, mặc áo khoác xoay .

 

Ritz-Carlton lựa chọn đầu tiên của , càng khiến thêm ấn tượng về khách sạn cao cấp phổ thông, gọi xuống lễ tân: “Dọn phòng.”

 

“Á——” âm thanh phát từ trong chăn, chăn đạp đến mép giường.

 

Phó Tế Quân bỏ áo khoác xuống ghế, xách hành lý lên.

 

“A, A Ui.”

 

Tiếng động giường trở nên gấp gáp và ngắt quãng, giống tiếng .

 

Anh cúi mắt, đảo nửa vòng về phía .

 

Người giường chẳng khác nào con thỏ nhỏ dọa cho mắc kẹt.

 

Đặc biệt là đôi mắt đỏ hoe, lo sợ bất an mà run rẩy, chăn tụt xuống ngang hông, chiếc sơ mi trắng cúc mở rộng gần như tiệp màu với ga giường, để lộ bờ vai và cổ trắng đến chói mắt.

 

Cực kỳ rẻ tiền thấp hèn mà quyến rũ.

 

Trước quầy vội vã chạy tới cửa, “Phó , xin , phòng chúng đặt cho ngài từ hôm qua, thể là nãy khách lấy nhầm chìa khóa, chúng sẽ lập tức điều tra rõ tình huống.”

 

Bốn bảo an phía dậm chân nặng nề, đuổi theo đến cửa.

 

Phó Tế Quân rõ ràng thấy giường thấy giọng của quầy lễ tân thì lập tức thu nhỏ đôi mắt, ánh mở to theo một độ cong mượt mà, hai con ngươi như dòng suối ngầm, ngay khoảnh khắc đó tràn đầy nước, màu mắt hổ phách như nước suối rửa qua đá cuội vạn năm, bóng loáng trong suốt.

 

Điều ý nghĩa ở đây là, suối ngầm đầy nước, nhưng tràn .

 

Phó Tế Quân híp đôi mắt dài hẹp, trong vòng nửa phút ngắn ngủi, ý nghĩ trong đầu đổi hai .

 

Ban đầu là, loại dụ dỗ rẻ tiền như mà cũng dám xuất hiện trong phòng .

 

Sau đó biến thành, sợ hãi đến mức , mà vẫn nhịn .

 

Phó Tế Quân giơ tay lên, bước chân của quầy lễ tân sững ở cửa, “Phó ?”

 

Phó Tế Quân mắt điếc tai ngơ.

 

Người giường cũng sửng sốt, nặn một nụ , trợn tròn đôi mắt cong cong như trăng non, đuôi mắt hiện một đường cong nhẹ, nước mắt như hạt ngọc trượt từ hốc mắt, lăn xuống bọng mắt phồng, rơi xuống hai bên má, dải lụa đen đang bịt miệng hấp thụ sạch sẽ.

 

Ý định lấy lòng rõ ràng đến mức đó, ngược khiến mất hứng thú.

 

Phó Tế Quân từng thấy đủ kiểu giường, những đó ai là nhân viên công tác ném ngoài. đang giường , tiểu ngoạn ý thoạt quá thông minh , chút thú vị.

 

Phó Tế Quân vẫy vẫy tay.

 

Trước quầy dẫn theo bảo an rời , lúc lui còn tinh ý kéo cửa .

 

Người giường rõ ràng nhẹ nhàng thở , cố ý cong đôi mắt, đuôi mắt cụp xuống, giữa mày nhăn .

 

Phó Tế Quân bước tới hai ba bước, ngón tay móc lấy chăn bên cạnh, nhẹ nhàng kéo lên, cánh tay của thanh niên trói chặt bằng dây da mềm màu rượu đỏ nạm bạc, tự nhiên rũ xuống. Trói thật sự quá chặt, thanh niên thể cử động. Vừa ngay cả mặc quần áo đàng hoàng chờ quầy lễ tân phòng, cũng làm .

 

Phó Tế Quân chạm nhẹ roi da, hề ý định cởi trói, nhưng buông lỏng dải lụa màu đen đang bịt miệng thanh niên. Có lẽ vì bịt lâu , lúc khăn rơi xuống, mang theo vài sợi chỉ bạc, mắc môi mỏng.

 

Là một cái miệng phúc khí.

 

Môi mặt mỏng, môi rõ ràng là hình chữ M, dáng vẻ bạc tình, gương mặt tướng phúc khí.

 

Môi thanh niên khẽ động, phát âm thanh, thử vài mới khe khẽ gọi lên một tiếng, “Phó .”

 

Cậu cố ý rộ lên, đôi mắt cong thành hình trăng non, ánh lên nước mắt, trong trẻo sáng ngời, lông mi nơi đuôi mắt giao , như nét phác cuối cùng mơ hồ, khiến cả khuôn mặt trở nên sinh động xinh .

 

Không còn khăn lụa che miệng, Phó Tế Quân mới phát hiện khóe miệng thanh niên một cái má lúm đồng tiền. Mắt cong như trăng non, thêm má lúm thêm trời sinh gương mặt , cũng thể bày một nụ giả dối như .

 

Không là ai đưa tới, vụng về đến mức buồn .

 

Phó Tế Quân nâng tay, lòng bàn tay lướt qua đuôi mắt , lau khô nước mắt.

 

Động tác như là một sự khẳng định dành cho thanh niên, trói chặt tay, chống lên giường, quỳ thẳng dậy, ngẩng đầu tới gần khóe miệng Phó Tế Quân. Chỉ là đàn ông quá cao, dáng nhỏ gầy, quỳ lên ngẩng đầu, cũng chỉ chạm đến môi và khóe miệng , hai cánh môi mỏng chỉ khẽ chạm, giống như một đứa nhỏ đang cố làm nũng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-1.html.]

Phó Tế Quân ác ý chịu cúi đầu, thẳng , hai vai rộng thả lỏng, rũ mắt thưởng thức gương mặt đỏ lên sốt ruột của thanh niên vì thể vươn tới .

 

Bộ tây trang cắt may khéo léo ôm sát đường eo. Thanh niên chỉ thể dùng ngón tay bấu lấy chút vải tây trang để mượn lực, càng quỳ càng xong. Giống như mèo con l.i.ế.m láp, hôn loạn theo trật tự gì quanh cằm và khóe miệng Phó Tế Quân. Phó Tế Quân cảm nhận cơ thể đang run rẩy, thấy lông mi khẽ rung như cánh bướm.

 

Anh bỗng nổi thiện tâm, khẽ động ngón tay, cởi bỏ dây da cột chặt thanh niên. Thanh niên vẫn tiếp tục hôn hít, lập tức ngoan ngoãn bất động, chờ đôi tay thả .

 

Đương ——

 

Dây thừng rơi xuống đất, chạm sàn phát âm thanh trầm đục. Bờ vai thanh niên run lên, rũ xuống, còn ngẩng cổ về phía Phó Tế Quân nữa. Phó Tế Quân vẫn yên tại chỗ, một lời.

 

Anh từng gặp hàng ngàn hàng vạn loại thủ đoạn câu dẫn. Thanh niên , giống như một viên kẹo rẻ tiền. Ngụy trang bằng dáng vẻ ngọt ngào thơm ngon, nhưng chỉ cần xé lớp vỏ, ngửi một cái, liền thể nào cho miệng.

 

Phó Tế Quân nghiêng , đ.á.n.h giá thể thanh niên khi nút thắt gỡ.

 

—— quá gầy, xương sườn bài như cánh bướm.

 

“Phó , nhưng… xin… xin, xin hỏi ngài thích em ?”

 

Phó Tế Quân nhặt dây da lên, ước lượng trong tay, xúc cảm , giống với . Không hàng rẻ tiền.

 

Bang ——

 

Tiên đang vang lên trong khí, dừng ở n.g.ự.c rộng mở của thanh niên. Làn da trắng nõn, gầy yếu lập tức rút một vết máu, da thịt co , khép hờ lớp sơ mi trắng, đẽ như những hạt chuỗi m.á.u hồng.

 

Phó Tế Quân nhúc nhích chằm chằm thanh niên.

 

Rất .

 

Nứt môi , cũng kêu một tiếng.

 

Phó Tế Quân lấy khăn giấy , nhẹ nhàng lau mồ hôi lạnh trán thanh niên, giọng ôn hòa, “Tên là gì?”

 

“Phó .” Thanh niên thở dốc hai , “Em tên là Nguyễn Chi Nhiên.”

 

Phó Tế Quân cau mày, “Ai đưa tới?”

 

“Em, em .” Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu thấp hơn nữa.

 

Phó Tế Quân trong đầu rà soát từng tiếp xúc gần đây, ai họ Nguyễn, “Nói thật sẽ hơn với .”

 

“Phó , em thật sự, thật sự .” Nguyễn Chi Nhiên nín thở ngẩng đầu, đáy mắt là nôn nóng, “Thật xin .”

 

Phó Tế Quân dùng đầu roi nâng cằm thanh niên lên, khom lưng, cẩn thận đ.á.n.h giá.

 

Dáng vẻ nhút nhát gan, đơn thuần ngây thơ đến mức ngu ngốc.

 

Phó Tế Quân cho rằng Nguyễn Chi Nhiên gan lừa , nhưng cảm thấy thú vị, lưu tình chút nào, khẽ điểm lưng Nguyễn Chi Nhiên.

 

“Aa…” Nguyễn Chi Nhiên rên khẽ một tiếng, quỳ rạp xuống sàn.

 

Cậu thể thành lời, roi dài mang theo gai ngược, làn da đ.â.m đến rớm máu, cảm thấy phía lưng như đang chảy m.á.u ngừng, ngón tay khẽ nắm lấy ống quần Phó Tế Quân, nhịn xuống nước mắt trong mắt, ngẩng đầu , “Phó , ai. Ai cũng thể đưa em tới.”

 

Phó Tế Quân nụ làm loá mắt, thuận tay ném roi xuống đất, “Cậu tới làm gì?”

 

Tiếng roi rơi xuống đất, đối với Nguyễn Chi Nhiên mà là tiếng kèn chiến thắng, chống khuỷu tay xuống đất, gương mặt dán lên đùi Phó Tế Quân, “Em tới để khiến Phó vui vẻ.”

 

Phó Tế Quân lạnh, vẻ mặt mang theo chút khinh thường, nhưng bàn tay tự nhiên rũ xuống, nâng gương mặt của Nguyễn Chi Nhiên lên, ngón cái khẽ xoa má lúm đồng tiền bên má . Nguyễn Chi Nhiên liền ngoan ngoãn dựa sát lòng bàn tay , như thể dâng cả khuôn mặt của .

 

Hiển nhiên làm mềm lòng. Anh vốn quen sơn hào hải vị, mà loại kẹo rẻ tiền pha màu thơm ngọt như thế thể nhanh chóng khơi dậy cảm xúc , đại não tiết dopamine, khiến khó mà kháng cự.

 

Khuôn mặt nhỏ như chỉ bằng nửa bàn tay, dễ dàng bao phủ. Huống chi đối phương còn dịu dàng, ngoan ngoãn cọ nhẹ lòng bàn tay .

 

Chiếc nhẫn đuôi hoa đen vàng ngón tay lặng lẽ chạm hai bên má mềm mại của Nguyễn Chi Nhiên, nếu chú ý sẽ dễ làm xước da. Cậu khẽ run lên, rụt nhẹ , né tránh chiếc nhẫn .

 

“Phó ?” Nguyễn Chi Nhiên lấy hết can đảm khẽ gọi, bàn tay nhỏ bám nhẹ phần đùi trong của Phó Tế Quân, “Phó …”

 

Phó Tế Quân lập tức nhấc bổng lên, ném thẳng lên giường. Áo sơ mi thanh niên lay động, cổ áo trượt xuống vai, để lộ rõ vết roi đỏ sẫm còn mới. Phó Tế Quân vốn sở thích cưỡi ngựa, tay nặng nhẹ khó lường. Cũng chỉ thể trách làn da Nguyễn Chi Nhiên quá mỏng manh, chỉ cần thêm chút lực là vết roi in hằn khiến khỏi rùng .

 

Phó Tế Quân chỉ liếc mắt một cái xé rách viên kẹo rẻ tiền , lớp áo mỏng dễ dàng kéo bung . Mùi hương tinh dầu ngọt ngào vốn là thứ làm chiều chuộng vị giác đến mức kén chọn, giờ mang đến một kiểu kích thích khác biệt.

 

Phó Tế Quân đoán sai: Nguyễn Chi Nhiên đúng là kiểu đáng thương, lời, chút hoang dại khiến chơi đùa mãi.

 

Chính là đôi môi mỏng , vì c.ắ.n chặt mà gần như rớm máu.

 

Nguyễn Chi Nhiên quá dễ khiến trêu chọc. Ban đầu Phó Tế Quân còn bên mép giường, nhưng cuối cùng vẫn kìm mà cúi xuống, kéo ôm trọn lòng, nhẹ nhàng hít lấy mùi thơm thanh sạch còn vương nơi cổ khi tắm.

 

Phó Tế Quân vốn kẻ dễ sa d.ụ.c vọng, nhưng Nguyễn Chi Nhiên khiến chẳng thể nào thoát .

Loading...