Y tưởng Phó Hoài Minh chỉ dùng cách để sỉ nhục y, nhưng ngờ Phó Hoài Minh thực sự ý nghĩ đó.
Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của , Lục Ngữ chút bội phục khẩu vị của Phó Hoài Minh.
Phải rằng y ở trong lao tù lâu như , giờ đang bệnh, chắc chắn trông tiều tụy!
Nếu Phó Hoài Minh hận y đến tận xương tủy, làm thể nảy sinh chút dục vọng nào bộ dạng của y.
Lục Ngữ đối với những chuyện cũng mấy để tâm, đáp: "Bệ hạ để mắt đến tội thần, là vinh hạnh của tội thần, tội thần dám tuân theo. Xin Bệ hạ cho phép tội thần tĩnh dưỡng vài ngày, đợi bệnh của tội thần tạm , nhất định sẽ tắm rửa sạch sẽ chờ Bệ hạ đến lâm hạnh."
Khi Phó Hoài Minh nhận thánh chỉ, một mạch chạy đến kinh thành, điều nghĩ nhiều nhất chính là làm đạp Lục Ngữ chân một cách tàn nhẫn nhất. Giờ Lục Ngữ một tiếng "tội thần", thậm chí còn ngoan ngoãn "chờ Bệ hạ đến lâm hạnh", cảm thấy hả hê như tưởng tượng.
Phó Hoài Minh thậm chí bắt đầu nghi ngờ những lời đồn bên ngoài là thật, Hoàng sở dĩ tin tưởng Lục Ngữ như , chính là vì Lục Ngữ dùng sắc để làm mê hoặc bề . Nếu , Hoàng làm trọng dụng Lục Ngữ đến mức đó?
Lục Ngữ năm xưa mới chập chững bước quan trường, là cận thần của Thiên tử!
Vừa nghĩ đến Lục Ngữ từng làm cái việc bẩn thỉu đó với Tiên hoàng, trong lòng Phó Hoài Minh một ngọn lửa vô cớ bốc cháy.
Lục Ngữ vô tình nhất, dù ngươi đặt y trong lòng, y cũng sẽ coi ngươi gì, trừ phi ngươi thể mang cho y đủ lợi ích, bằng y sẽ thèm ngươi lấy một ! Tương tự, để đạt mục đích của , y thể làm bất cứ chuyện gì!
Y câu "chờ Bệ hạ đến lâm hạnh" thuận miệng đến , chắc chắn là đây với Tiên hoàng bao nhiêu ?
Phải là kẻ ngốc đến mức nào, mới hết đến khác mắc bẫy y, một lòng một coi kẻ như y là báu vật?
"Ngươi thể nhận thức rõ phận của là nhất!"
Phó Hoài Minh lạnh, xong liền phất tay áo bỏ .
Phó Hoài Minh giờ đây hỉ nộ vô thường, Lục Ngữ cũng chẳng buồn nghĩ vì đột nhiên giận dữ bỏ , chỉ đau đầu làm nuốt trôi bao nhiêu thuốc đắng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-toi-duoi-truong/chuong-4.html.]
Vốn dĩ y uống mấy thứ nữa , giờ nhận ý đồ của Phó Hoài Minh, ngược đành bịt mũi mà uống thêm vài ngày, kẻo đến lúc cẩn thận c.h.ế.t giường.
Như thì thật thể diện chút nào.
Lục Ngữ đang suy tính, thì thấy một bóng dáng cao lớn từ bên ngoài bước .
Lục Ngữ ngẩng mắt , nhất thời sững sờ.
Lại là một quen.
Lục Ngữ : "Là ngươi ."
Người tên là Tiết Lập, năm đó gia đình họ Tiết y tịch thu gia sản, Tiết Lập cũng đưa cung tịnh để hầu hạ khác.
Khi đó Tiết Lập ước chừng mới mười một, mười hai tuổi.
Forgiven
Lúc đó với Lục Ngữ rằng Tiết Lập khi khỏi tịnh phòng thì bệnh nặng dậy nổi, e rằng sắp chết. Lục Ngữ thương chỉ vì liên lụy bởi cha và , bèn đến gặp Tiết Lập một , dặn ghi nhớ khuôn mặt của kẻ thù, hận thù sẽ khiến cắn răng mà sống thêm vài năm.
Giờ đây xem , hận thù quả thực hữu dụng.
Chỉ là thể y thế , e rằng chống chịu nổi bao nhiêu sự trả thù của bọn họ.
Lục Ngữ thờ ơ : "Ngươi cũng cố ý đến thăm ? Yên tâm , với cái họa sống bao lâu nữa ."
Tiết Lập chằm chằm khuôn mặt tái nhợt gầy gò của Lục Ngữ một lúc lâu, cúi ôm y lên.
"Hoàng thượng để đến hầu hạ ngài."
Hắn cụp mắt trong lòng nhẹ bẫng như thể thể biến mất bất cứ lúc nào.
"Ta giúp ngài tắm ."