Lục Ngữ ngẩn , dường như hiểu Phó Hoài Minh đang gì. Y khẽ rũ mi mắt, suy nghĩ về những việc xảy trong thời gian , Phó Hoài Minh rõ ràng sỉ nhục y, y sống trong cảnh xa lánh, đời phỉ nhổ, đột nhiên những lời như ?
Forgiven
Lục Ngữ nhớ nhiều năm cũng tại nơi , Tiên Hoàng đang bệnh liệt giường triệu kiến y.
Tiên Hoàng với y: “Ái khanh, chư vị Hoàng tử còn nhỏ, Trẫm yên tâm Phó Hoài Minh.”
Khi đó Phó Hoài Minh nắm giữ trọng binh, uy vọng ngày càng cao, là mối đe dọa lớn đối với ngôi vị Hoàng đế.
Lục Ngữ đích bày bố cục diện c.h.ế.t chóc nhằm Phó Hoài Minh, đoạt binh quyền của Phó Hoài Minh, nhổ bỏ nanh vuốt của Phó Hoài Minh.
Phó Hoài Minh đày đến vùng đất hoang vu hẻo lánh, binh quyền, sống những ngày tháng thê thảm.
Việc Phó Hoài Minh hận y là chuyện quá đỗi bình thường.
Mấy năm nay, mỗi y phát bệnh, đều thể cảm nhận sự căm hận của Phó Hoài Minh đối với y, hai cách xa vạn dặm, nhưng y thể thường xuyên cảm nhận Phó Hoài Minh nhớ đến y, đối với Lục Ngữ mà , đó là một điều kỳ lạ.
Y mỗi đều sớm ngày nung chảy bùa đồng, nhưng phát hiện vẫn còn nhiều việc làm xong, cứ thế da mặt dày mà dây dưa mãi, dây dưa cho đến khi Tiên Hoàng truyền ngôi cho Phó Hoài Minh.
Y hiểu , Tiên Hoàng yên tâm Phó Hoài Minh, Tiên Hoàng là yên tâm y, y làm việc quá tàn nhẫn, vô tình vô nghĩa vướng bận, dù cho mắt là một trung thần, nhưng tương lai sẽ làm gì thì chắc.
Dù là tiểu Thái tử đăng cơ, Phó Hoài Minh kế vị, đều quá dễ dàng cho y cơ hội.
Bởi Tiên Hoàng mới với y: “Trẫm yên tâm Phó Hoài Minh.”
Chỉ cần y nhẫn tâm tay, y liền xứng làm trọng thần phò tá.
Tình nghĩa quân thần hẳn là vẫn còn, nếu Tiên Hoàng sẽ ban cho y Kim lệnh bảo mệnh.
Lục Ngữ tựa lòng Phó Hoài Minh, mi mắt khẽ rũ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-toi-duoi-truong/chuong-15.html.]
Phó Hoài Minh của quá khứ, dù y một kiếm xuyên thủng lồng ngực, cũng sẽ né tránh. Nếu y xem trái tim , Phó Hoài Minh còn tự rạch cho y xem.
Chính y ép Phó Hoài Minh như đến đường cùng.
Lợi dụng sự tin tưởng chút giữ của Phó Hoài Minh.
Tên quả thực quá ngốc, lừa một còn vội vàng lừa thứ hai.
“Ngươi là quân vương một nước ,” Lục Ngữ khẽ , “Sau đừng dễ dàng mắc lừa như .”
Phó Hoài Minh ôm chặt y: “Ngươi đến làm Thừa tướng cho , chẳng sẽ ai lừa !”
Lục Ngữ : “Ngươi là giỏi lừa nhất ?”
“Ta ý đó,” Phó Hoài Minh đầu tiên hận miệng lưỡi vụng về, vội vàng giải thích, “Ta là ngươi thông minh như , ai thể qua mắt ngươi. Ngươi đấy, từng nghĩ đến việc làm Hoàng đế, học gì cả, thể chơi những lão già trong triều đình…”
Vừa mở miệng, Phó Hoài Minh liền một tràng với Lục Ngữ, mắng xong con cáo già , mắng tên bất tử , từng từng đều khiến đau đầu vô cùng. Những tấu chương dày đặc , càng khiến đau đầu gấp bội!
Lục Ngữ trầm mặc lắng một hồi. Mãi lâu , y mới : “Họ đều là lão thần đức cao vọng trọng, ngươi nên kính trọng họ một chút…”
Phó Hoài Minh dứt khoát bắt đầu trơ tráo: “Nếu ngươi đến giúp , nổi giận chừng sẽ g.i.ế.c hết bọn họ!”
“Ngươi là như .”
“Ngươi g.i.ế.c bao nhiêu .” Phó Hoài Minh đưa bàn tay rộng lớn nắm lấy tay Lục Ngữ, dùng những vết chai sần tay xoa xoa mu bàn tay trơn nhẵn xinh của Lục Ngữ, “Những chuyện khác giỏi, nhưng g.i.ế.c thì ai sánh bằng .”
Lục Ngữ khựng .
Có quá nhiều chuyện lớn nhỏ phiền phức trong triều, để Phó Hoài Minh trực tiếp tay thì quả là làm khó .