Bề Tôi Dưới Trướng - Chương 12

Cập nhật lúc: 2025-08-15 02:16:21
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Ngữ nhắm mắt .

 

Y vẫn là hại Tiết Lập.

 

Những với y, đa đều kết cục .

 

Lục Ngữ từ từ quỳ xuống, với Phó Hoài Minh: “Tiên hoàng từng ban cho một đạo Kim Lệnh truyền từ Thái Tổ, chỉ cần tội mưu nghịch đều thể miễn một chết. Ta nguyện trả Kim Lệnh, xin bệ hạ tha cho Tiết Lập.”

 

Phó Hoài Minh Lục Ngữ đang quỳ mắt, chỉ thấy lửa giận trong lồng n.g.ự.c cuộn trào. Hắn lạnh giọng : “Ngươi đúng là tình thâm nghĩa trọng, ngay cả thứ giữ mạng cũng đem cứu tình lang của ngươi!”

 

Lục Ngữ chính giam ngục còn lấy Kim Lệnh cầu xá miễn, bây giờ vì một thái giám, y dám lấy !

 

Lục Ngữ kẻ vô tình vô nghĩa , khi nào làm chuyện xả khác như ?

 

Tiết Lập , đến mức khiến y liều mạng cứu!

 

Phó Hoài Minh : “Được thôi, thả .”

 

cũng chỉ là một thái giám mà thôi, gì mà thể thả.

 

“Nếu là Kim Lệnh do Tiên hoàng ban tặng, thì để Tiên hoàng giữ lăng mộ .” Phó Hoài Minh lạnh mặt lệnh: “Người , lập tức đưa thái giám đến Hoàng Lăng, vĩnh viễn trở về kinh thành!”

 

Thân hình Tiết Lập khẽ lay động, vành mắt trở nên cay xè vô cùng.

 

Cậu rốt cuộc thể ở bên Lục Ngữ đến cuối cùng, Lục Ngữ một đối mặt với Phó Hoài Minh lòng đầy hận thù ?

 

Phó Hoài Minh cho Tiết Lập và Lục Ngữ cơ hội lời từ biệt, liền một tay ôm Lục Ngữ từ đất lên, sải bước ngoài.

 

Lục Ngữ ôm ngoài điện, trong lòng đột nhiên chút hoảng loạn.

 

“Bệ hạ.”

 

Lục Ngữ gọi .

 

Phó Hoài Minh đáp.

 

“Phó Hoài Minh.”

 

Lục Ngữ gọi tên .

 

Phó Hoài Minh cúi đầu Lục Ngữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-toi-duoi-truong/chuong-12.html.]

 

Trên mặt Lục Ngữ bao nhiêu huyết sắc, tay chân cũng lạnh như băng.

Forgiven

 

Với cái thể như , y còn thể câu dẫn nam nhân khác.

 

Tên nên phép tiếp xúc với bất kỳ ai.

 

Hắn nên giam giữ y nghiêm ngặt hơn, bao giờ để bất kỳ ai cơ hội tiếp cận y nữa.

 

Phó Hoài Minh trực tiếp ôm Lục Ngữ trở về tẩm điện của .

 

Trong lòng Lục Ngữ càng thêm hoảng loạn.

 

“Xem ngươi nhận nơi .” Phó Hoài Minh ném Lục Ngữ lên chiếc long sàng rộng lớn, “Hoàng từng ân ái với ngươi ở đây?”

 

Lục Ngữ nắm chặt lấy vạt áo của Phó Hoài Minh, gọi: “… Phó Hoài Minh, ngươi đừng như .”

 

Phó Hoài Minh gạt tay y .

 

“Ngươi thể làm, thể ?”

 

Phó Hoài Minh xé toạc lớp áo mong manh Lục Ngữ, hung hăng cắn một cái lên n.g.ự.c y.

 

“Hoàng thích ân ái với ngươi thế nào?”

 

Lục Ngữ gì nữa.

 

Phó Hoài Minh cũng cần y , trong đầu tràn ngập hình ảnh Lục Ngữ chắn mặt Tiết Lập. Hắn kém Hoàng , kém Tiết Lập chỗ nào, Lục Ngữ hết đến khác câu dẫn khác, mà thèm lấy một !

 

“Ngươi chắc chắn ngờ đúng ? Ngươi chắc chắn ngờ, ngôi vị hoàng đế rơi tay .” Phó Hoài Minh đầy ác ý mỉa mai, “Nếu sớm hôm nay, ngươi sớm cởi sạch đưa lên giường của ?”

 

Lục Ngữ rũ mắt.

 

Y chút mệt .

 

Phó Hoài Minh mệt, cúi chặn tiếng rên rỉ đau đớn như tiếng nức nở của Lục Ngữ, ép buộc Lục Ngữ tiếp nhận sự xâm chiếm đầy giận dữ của .

 

Lục Ngữ đau đớn.

 

Phó Hoài Minh kìm chặt eo y, miệng cũng buông tha: “Với cái thể như ngươi, thuở thể thỏa mãn Hoàng ? E là ngay cả thái giám Tiết Lập cũng thỏa mãn nổi chứ?”

 

Lục Ngữ cố gắng duy trì tia tỉnh táo cuối cùng, nhưng ý thức vẫn ngày càng mơ hồ, ngay cả nỗi đau tột cùng cơ thể cũng thể khiến y tiếp tục chống đỡ thêm nữa.

Loading...