Sáng sớm, đ.á.n.h thức bởi tiếng làm việc của ông bán đồ ăn sáng ở cửa tiệm cạnh nhà.
Cậu hiếm hoi ủng hộ một , ăn một bữa sáng do chính nấu.
Sau đó cả buổi sáng mơ mơ hồ hồ trôi qua, lẽ vì đột nhiên rảnh rỗi, chẳng làm gì nữa, đến cả bữa trưa cũng buồn nấu.
Cứ ngẩn như thế mà nhịn đói đến tận tối.
Lâm Thính Vũ ép nấu ít cháo, xuống bàn, máy móc đưa thìa cháo ấm miệng.
Bên ngoài từ lúc nào bắt đầu rơi mấy hạt tuyết trắng, chỉ khi ánh đèn đường mới trông thấy mơ hồ.
Cậu một lúc, rút tầm mắt vô cảm , rơi lên chiếc điện thoại đặt bên cạnh bát.
Không hiểu vì cầm lên, tựa như khống chế , mở một đoạn ghi âm cũ kỹ từ lâu.
Giọng đàn ông thiếu kiên nhẫn nhưng chứa một sự cưng chiều khó giấu vang lên:
“Chỉ hôn Lâm Thính Vũ một phút thôi, chú ý.”
Tít.
“Chỉ hôn Lâm Thính Vũ một phút thôi, chú ý.”
Tít.
“Chỉ hôn Lâm Thính Vũ một phút thôi, chú ý.”
Ghi âm lặp lặp trong căn phòng trọ nhỏ bé, tĩnh mịch và cô độc, khiến tầm mắt Lâm Thính Vũ dần trở nên mờ .
Nước mắt kìm mà rơi xuống, môi run run, cố nén lấy tiếng nức nở.
Tay còn đang cầm thìa, bắt đầu liên tục đưa cháo miệng, nước mắt rơi cháo, khiến từng thìa nuốt xuống đều vị mặn.
Nhét đầy một miệng, hai má phồng lên, nuốt trôi, cuối cùng bực bội đặt thìa xuống, còn ép nín nữa mà bật thành tiếng.
Cậu cứ nghĩ chuẩn tâm lý , tưởng rằng sẽ còn đau lòng đến , tưởng rằng thể bình thản sống tiếp cuộc sống của .
tại vẫn thấy đau đến thế, như một lưỡi d.a.o đ.â.m xuyên ngực, gió lạnh cứ tràn vết thương.
“Tôi thích… Diêm Xuyên…” Cậu đột nhiên ôm mặt, nghẹn ngào tự lẩm bẩm:“Tôi thật sự… thích .”
Lần đầu tiên, xác nhận rõ ràng, trực tiếp và minh bạch tình cảm của chính .
Lần dù trốn thế nào, dù vô cảm thế nào, cũng thể phủ nhận nữa, ở bên , vì đứa bé, cũng vì sợ cô đơn, mà chỉ vì… là .
Cậu trở về nơi , , nhưng trong bụng còn đứa bé nào để lấy cớ, và Diêm Xuyên cũng sẽ đến đón nữa.
Omega sinh một nữa rơi khủng hoảng, bụng căng lên, đau âm ỉ.
Đêm dần buông, tuyết phản chiếu ánh trăng.
Phòng tổng tài trang trí giản đơn mà sang trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-omega-noi-lap-bi-soi-xam-cuom-mat-roi/chuong-50.html.]
Người đàn ông giữ điếu t.h.u.ố.c giữa những ngón tay, thả lỏng tay xuống bên chân. Bộ vest thẳng thớm mặc , nhưng trạng thái vô cùng lơ đãng.
Điện thoại đặt bàn “rè” một tiếng, Diêm Xuyên chỉ mất một giây để hồn, nhận máy.
“Alo.”
Giọng quen thuộc của A Võ vang lên:
“Alo lão đại, hôm nay đại tẩu khỏi nhà một nào.”
Ánh mắt Diêm Xuyên trống rỗng như điểm rơi, đang nghĩ gì. Sau mấy giây im lặng, khàn khàn đáp:
“Được, gì báo ngay.”
Cúp máy xong, đưa điếu t.h.u.ố.c lên miệng như theo phản xạ, mới phát hiện t.h.u.ố.c cháy đến tàn.
Cuối cùng thở dài, dập gạt tàn một cách vô lực.
Cảm giác trống rỗng trong lòng, từng khắc từng khắc đều khiến yên.
Không ngừng gào thét trong đầu cái ý nghĩ kéo về bên .
Lâm Thính Vũ tự nhốt mấy hôm, chỉnh đốn tinh thần, để bản sụp đổ, quyết định ngoài dạo.
lúc bộ tản nhiệt trong nhà hỏng, tối ngủ lạnh buốt, còn vòng tay ấm áp bao lấy nữa, chỉ thể tự học cách thích nghi.
Đèn đỏ ở khu thương mại luôn chờ lâu, bên vạch chờ bộ, ngẩn ngơ.
Bỗng một chiếc xe đẩy trẻ sơ sinh lọt tầm mắt, kéo về thực tại, một bé con đáng yêu.
Là bé đang đẩy xe.
Đứa bé nhoẻn miệng với , nhịn mà trêu vài tiếng.
“Em … bao nhiêu tháng tuổi ạ?” Lâm Thính Vũ ngước lên, khẽ nheo mắt hỏi bé.
“Hai tháng đó,” bé vui vẻ khoe con:“Lanh lợi lắm, suốt ngày.”
Lâm Thính Vũ vẫn , ánh mắt dịu dàng vô cùng, khuôn mặt mềm mại của bé, khẽ lẩm bẩm:
“Giống con … chắc cũng… cỡ đó.”
“Hả?” Mẹ bé sửng sốt:“Em con á? Chị tưởng em là sinh viên khu gần đây chứ, vợ em chắc cũng trẻ lắm hả? Trẻ sinh con, học ?”
Một tràng câu hỏi làm Omega ngẩn vài giây mới phản ứng kịp.
Cậu gượng… mà… con là từ bụng chui , nào vợ…
lúc đèn xanh bật lên, dòng bắt đầu băng qua đường.
Giữa dòng , suy nghĩ trong đầu rối như tơ vò. Không tại , đổi ý, khu và bé trong trung tâm thương mại, chọn cho con trai mấy bộ quần áo mới.