“Cũng . Nuốt nổi. Với … dở.”
Lửa trong Diêm Xuyên lập tức bốc thẳng lên đỉnh đầu. Má nó, nuôi một tiểu tình nhân mà đụng thì cho đụng, còn kêu ca làm bộ làm tịch.
“Xuống!” Anh buông tay đang đặt eo , bực bội đuổi .
Omega dính lấy chịu , ôm cổ chui hõm vai: “Không … Tôi khó chịu lắm…”
“Lâm Thính Vũ, em coi ông đây là công cụ chắc?” Lần Diêm Xuyên thật sự nhịn hết nổi, quát lên: “Cút!”
Nói xong là xách xuống khỏi đùi .
Lần đầu tiên hung như , mắt bé lập tức đỏ lên.
Được cưng chiều quen nên cũng bướng bỉnh hơn hẳn. Tính khí nổi lên, ôm bụng bầu thẳng dậy.
“Tôi !” Đôi mắt hạnh ngấn nước trừng , môi mím , giọng uất ức: “Anh la cái gì! Không … cho đàng hoàng ? Làm gì mà dữ ! Con… cũng chỉ của ! Anh nghĩ … dính lấy chắc?!”
Diêm Xuyên bề ngoài là khó chịu, nhưng vẫn nhịn cà lăm cà lặp cho xong. Thấy bé mắt sắp rơi nước đến nơi, ánh mắt mềm hẳn, chẳng phát nổi một chút lửa nào.
“Lão Đại!” A Võ hùng hổ gõ cửa xông .
Hai đang cãi đầu đồng loạt.
A Võ rõ cảnh bên trong thì nụ đần mặt cứng đờ, mặt đỏ cổ đỏ, luống cuống che mắt.
“A xin Lão Đại! Em thấy gì hết!”
Anh định chuồn ngoài, nhưng nhớ còn chuyện báo, nên khom , giọng nhỏ hẳn: “Chuyện … tiểu thiếu gia đến .”
Cửa phòng làm việc khép , khí rơi im lặng.
Tranh cãi cắt ngang, hai ông bố tương lai đều lúng túng tránh mắt , vẻ mặt chẳng ai thoải mái.
Lâm Thính Vũ phản ứng , vội kéo áo lên che mấy vết hôn đỏ xương quai xanh, mang theo cơn giận âm ỉ mà chậm rãi bước xuống khỏi đàn ông. Cậu im thin thít, rề rà phòng nghỉ.
Omega một mép giường mềm, lấy bàn tay lau khóe mắt đỏ, môi chu , nghĩ càng thêm tức.
Bụng em bé lớn , cúi cũng khó khăn, làm gì cũng cực, còn chịu chứng nóng phát tình mà alpha bên cạnh.
Cậu cũng kêu khổ, mà Diêm Xuyên chịu một chút cũng thèm, thế còn hung với .
Lâm Thính Vũ hít mũi, yên một lúc, thỉnh thoảng len lén cửa. Đợi mãi, mà vẫn ý định dỗ.
Cậu tức bưng cái bánh nhỏ bàn – đồ chuẩn cho – c.ắ.n ực mấy miếng.
Ánh mắt đúng lúc rơi xuống con thú bông to giường. Đó là món Diêm Xuyên mua, còn mặc áo của chính , để ôm ngủ cho quen.
Lâm Thính Vũ chồm trong, túm lấy con thú bông đ.á.n.h túi bụi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-omega-noi-lap-bi-soi-xam-cuom-mat-roi/chuong-29.html.]
“Đồ Diêm Xuyên thúi! Đồ xa!”
Đánh một lúc thấy hả, cảm thấy nó giống.
Thế là lấy cái bút trong ống bút, vẽ mắt con thú một vệt sẹo, lúc mới hài lòng mà tiếp tục đ.ấ.m tiếp, c.ắ.n tiếp.
Hai cái răng thỏ trắng nhỏ c.ắ.n cắn lên cái đầu “giả Diêm Xuyên”.
Xả xong, tâm trạng mới dễ chịu hơn chút. thấy gì đó đúng.
Sao vẫn chẳng động tĩnh gì? Lẽ nào thật sự định mặc kệ ?
Lâm Thính Vũ mím môi, tự ôm bụng bầu xuống giường, nhẹ nhàng hé cửa, ló đầu , lén lút .
Vẻ mặt đang bình thường lập tức biến đổi, trắng trẻo của thoáng chốc nhuốm chút hoang mang bất an.
Diêm Xuyên còn trong phòng làm việc nữa. Anh để một ở đây.
Cậu mới đến tổng cộng hai , ở đây chẳng quen thuộc gì. Chỉ cãi tí thôi mà bỏ một như chứ.
Omega c.ắ.n môi, đôi mắt ươn ướt chớp mấy cái, ngoài như con ruồi mất đầu.
Ngoài phòng tổng tài bỗng tiếng chuyện.
Lâm Thính Vũ vội vàng bước đến, hé cửa một khe, nhưng tay kịp dừng .
Nguyên tầng đều là tầng làm việc của Diêm Xuyên. Thường ngoài A Văn, A Võ và hai trợ lý, ai khác.
Vậy mà bây giờ, thêm một thiếu niên dáng gầy nhỏ, xương vai mảnh, tay chân thon dài.
Da trắng lạnh, ngũ quan tinh xảo như búp bê, trông mong manh dễ vỡ. Y hệt mấy omega hào môn tivi ở thế giới cũ của bọn họ.
Đôi mắt chứa đầy vui mừng, khoác tay Diêm Xuyên, miệng tươi rói, còn lắc nhẹ, làm nũng.
Người đàn ông bình thường luôn giữ bộ mặt lạnh lùng với ai cũng như ai, bây giờ khác: chỉ gạt , mà cả còn toát lên vẻ ôn nhu. Bàn tay lớn đặt lên đầu thiếu niên, vuốt cưng chiều.
Không chỉ , ngay cả A Văn và A Võ cạnh, ánh mắt cũng đầy yêu thương, chăm lo.
Đủ thấy đó quan trọng đến mức nào.
Lâm Thính Vũ chôn chân, lâu mới đóng cửa .
Không bỏ rơi, trong lòng nhẹ đôi chút… nhưng hiểu n.g.ự.c buồn buồn, khó chịu.
La xong thì thôi, cũng chẳng thèm dỗ dành, còn ngoài với khác như thế… với bao giờ đối như .
Omega cụp mắt, uất ức xoa xoa mí mắt.
Cậu vỗ vỗ cái bụng bầu, lẩm bẩm:
“Em bé … ba con… dịu dàng với lắm… chỉ hung hai ba con thôi!”