Bệ Hạ Muốn Ta Sinh Thái Tử Cho Hắn - Chương 7.1: Trằn trọc thừa hoan

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-03 06:06:31
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trung thu qua , Hầu gia đành thành thật ngoan ngoãn ở rịt trong nhà. Cũng chẳng do bỗng dưng đổi tính, mà do lão t.ử (phụ ) của lên cơn gì bỗng nhiên nhớ tới chuyện bắt học, còn đích thỉnh về. Hầu gia quả thực khổ nên lời.

Vị vốn là một tên hủ nho chua loét, năm xưa từng đỗ Cử nhân. Lão cực kỳ đề cao cái đạo lý "uy vũ bất năng khuất" (uy vũ thể khuất phục). Đứng mặt Hầu gia, lão càng sức bưng bít cái giá của bậc tôn trưởng lên tận trời, còn Quốc công gia chống lưng phía .

Hầu gia kêu trời trách đất, chạy tìm Lão thái thái và mẫu để cáo trạng nhờ chống lưng. Lão thái thái cũng cảm thấy vị đáng tin cho lắm, nhưng ngặt nỗi bà vốn dĩ cũng chẳng trông mong tôn t.ử học hành cái chữ nào đầu, giữ để rèn giũa mài bớt cái tính tình xốc nổi của cũng .

Về phần mẫu , rốt cuộc thì bà cũng dễ dàng mở miệng can thiệp ngay . Bà chỉ đành khuyên ráng nhẫn nhịn thêm một thời gian nữa, đợi thời cơ thích hợp bà mới dễ bề chuyện với lão gia.

Cứ thế nghẹn khuất cho đến ngày nghỉ mộc d.ụ.c (ngày quan nghỉ ngơi tắm gội), từ một ngày đó, bệ hạ sớm chuẩn sẵn sàng để lên sơn trang suối nước nóng.

Buổi sáng lúc thiết triều, bá quan đề cập đến chuyện các con cháu tông thất tiến cung sách. Lúc bệ hạ hạ lệnh cho đám con cháu tông thất cung, hồi Hầu gia còn ở đó học, bệ hạ thỉnh thoảng còn đích qua khảo bài. Từ lúc Hầu gia dứt khoát trốn học thèm nữa, ngài cũng mặc kệ luôn thèm ngó ngàng tới đám . Hành động của bệ hạ thiếu điều toạc mặt rằng ngài cất công mời hoàng gia đến chẳng qua là cố ý thỉnh riêng cho một Hầu gia. Thực tế vốn rành rành là như , chỉ là tiện huỵch toẹt mà thôi.

Về vấn đề con nối dõi, bệ hạ trong lòng tự toan tính riêng. Dạo , xác thực là cả Thái y viện một ai chẩn long thể vấn đề gì. mãi về , Hồng thái y mới lén lút bẩm báo rằng bệ hạ thể âm thầm hạ dược.

Loại t.h.u.ố.c vốn là bí phương độc ác chốn cung đình từ tiền triều. Thuở , khi hoàng đế tiền triều lên ngôi còn quá nhỏ tuổi thể tự chấp chính, Thái hậu liên thủ cùng quần thần bầu Nhiếp Chính Vương, đồng thời ngầm lệnh cho Thái Y Viện nghiên cứu chế tạo loại "tuyệt tự dược" (thuốc đoạn t.ử tuyệt tôn) .

Quá trình điều chế và hạ loại t.h.u.ố.c cực kỳ rườm rà phức tạp, mất ròng rã cả tháng trời. Bất quá loại độc hề gây tổn hại đến sức khỏe thể chất của bệ hạ, tác dụng duy nhất của nó là khiến ngài vô cùng khó con nối dõi. Dẫu cho phi tần hoài t.h.a.i chăng nữa, thì chung quy cũng thể nào giữ nổi.

Cũng may loại t.h.u.ố.c tuyệt tự kỳ hạn, hiệu lực kéo dài tối đa là mười năm. Nhẩm tính thời gian thì cũng xấp xỉ mãn hạn . Cái t.h.a.i mang tin vui báo lên chính là minh chứng rõ ràng nhất, chỉ tiếc là nuôi hơn bốn tháng thì vẫn yểu mệnh sẩy mất. Loại t.h.u.ố.c quý hiếm khó tìm, phiền toái cực độ, quá nửa là do vị nương nương tâm cơ nào đó ở hậu cung giở trò. Lời Hồng thái y dĩ nhiên gan toạc , nhưng bệ hạ trong lòng tự sáng như gương.

Bởi , bệ hạ thừa bản ngài chắc chắn sẽ m.á.u mủ ruột rà do chính sinh để kế thừa đại thống. Cái cớ "triệu tông thất con cháu tiến cung" lúc đó chẳng qua chỉ là chiêu trò đẩy đưa giằng co với đám triều thần hủ lậu, coi như chơi đùa tiêu khiển, ngài hề để tâm mắt.

Bệ hạ dõng dạc triều: “Cứ từ từ chờ xem . Trước mắt làm phiền các khanh cứ hảo hảo dốc sức dạy dỗ đám trẻ . Tương lai nếu trẫm thực sự vô tự, tự khắc sẽ ở trong đám hoàng tôn mà chọn một vị Trữ quân.”

Bệ hạ đích mở miệng cam kết nhận lời như , đám triều thần tự nhiên cũng thức thời mà buông tha dám ép uổng nữa.

Xong xuôi chính sự, bệ hạ ném phăng mớ tấu chương đè nặng bàn buồn phê duyệt. Vừa bãi triều, ngài liền đội mưa phi thẳng tới Quốc công phủ.

Hầu gia hôm nay lẽ chui thư phòng chịu trận sách. Vạn hạnh , Quốc công gia việc vắng nhà. Thế là thể dây dưa rề rà, sáng ngủ nướng đời, dậy lôi mộc nhân múa quyền dáng hình một lúc, đó mới đủng đỉnh tắm gội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-ha-muon-ta-sinh-thai-tu-cho-han/chuong-7-1-tran-troc-thua-hoan.html.]

Lúc bệ hạ rảo bước tới viện, Hầu gia chỉ khoác độc một lớp áo lót mỏng manh, lười biếng dựa nghiêng sập mềm. Một tay cầm thoại bản say sưa, phía lưng hai tiểu nha đầu đang tỉ mẩn lau khô chải tóc cho . Đôi bàn chân trắng muốt thèm mang hài, cứ thế đạp trần tấm t.h.ả.m nhung lông cáo. Trông thấy bệ hạ đẩy cửa bước , Hầu gia chỉ uể oải ngẩng đầu lên liếc một cái, ý định dậy hành lễ, tỉnh bơ cúi đầu sách tiếp. Đám nha đầu hoảng hồn định quỳ xuống thỉnh an liền bệ hạ phất tay miễn lễ cho lui hết.

Bệ hạ tự nhiên như chốn , xích gần bệt xuống cạnh Hầu gia, vươn tay vớt lấy đôi bàn chân trần lạnh lẽo của ấp lòng ủ ấm. Hầu gia chẳng những cảm kích, còn ngang ngược dùng chân đá đá đạp đạp ngài.

Hai ngày nay bệ hạ bí mật sai ban thưởng đưa vô kỳ trân dị bảo tới phủ. Hầu gia chột dám để phụ , thành cũng chẳng lấy cớ "tiến cung tạ ơn" để lẩn ngoài. Bình thường thì lá gan to bằng trời, nhưng hiện tại trong lòng mang theo cái tật "gian tình" tày đình, năng làm việc khó tránh khỏi nơm nớp lo sợ kiêng kỵ đủ đường. Rõ ràng phụ thấu tỏ ngọn ngành sự việc, mặt ông, ngay cả hai chữ "bệ hạ" cũng dám hé răng nhắc tới. Nghĩ , thấy uất ức cực kỳ.

Bệ hạ tuy nắm rõ cái đầu nhỏ đang tủi ủy khuất vì chuyện gì, nhưng ngài thừa cách làm để dỗ cho vui vẻ trở .

“Trường Sinh đang hờn dỗi bực dọc chuyện gì ? Có nhốt trong nhà thấy tù túng phiền muộn ? Để vi phu mang nàng ngoài giải sầu nhé.”

Hầu gia quả thật là ở lỳ trong nhà đến mức sắp mốc meo phát điên nên mới cáu kỉnh như . Bị ngài trêu ghẹo cợt nhả một câu, lập tức mặt đỏ tai hồng, ngượng ngùng gật đầu đáp ứng.

Bệ hạ thế mà đích động tay mặc y phục, xỏ hài cho bảo bối. Tóc cũng chải khô gần xong, ngài hứng chí định tự tay búi tóc cho , nhưng lập tức Hầu gia sống c.h.ế.t cản .

“Xin ngài đừng! Lại bảo đây ngài từng làm thử . Thần giữ mấy cọng tóc đầu dễ dàng gì , xin bệ hạ thủ hạ lưu tình buông tha cho da đầu thần !”

Bệ hạ đành tiếc nuối từ bỏ ý định.

Hầu gia búi tóc xong xuôi, còn quen tay mở hộp hương cao dưỡng da tỉ mẩn bôi trét lên mặt. Bệ hạ chút kinh ngạc bật , Quốc công phu nhân đây là thật sự đem đứa con trai út nuôi dưỡng tỉ mỉ y hệt như một cô khuê nữ tiểu thư . Lúc Hầu gia sửa soạn xong dậy, bệ hạ lia mắt đ.á.n.h giá từ xuống một vòng, bất chợt tháo miếng ngọc bội tùy cực kỳ trân quý đai lưng xuống, đích đeo lên eo .

Hầu gia xưa nay sở thích đeo ngọc bội rườm rà. Bất quá, nếu bệ hạ tự tay hạ đeo cho, thì cái mặt mũi dĩ nhiên vẫn cam tâm tình nguyện nể nang.

“Trần Mặc, mau chạy sang viện của phu nhân, nhờ mẫu mặt xin phép tên hủ nho cho nghỉ học. Cứ báo thẳng là tháp tùng bệ hạ đến sơn trang nghỉ ngơi một ngày.”

Bệ hạ nhướng mày hỏi: “Sao Trường Sinh chúng sẽ ngủ sơn trang?”

Hầu gia cau mày vặn : “Chẳng hôm nay là ngày nghỉ mộc d.ụ.c ? Hay là ngài định cho ?”

Bệ hạ nở một nụ tà mị đầy ẩn ý sâu xa: “Ở. Đương nhiên là ở .”

Xe ngựa lắc lư xuất thành, mất chừng nửa canh giờ mới tới nơi. Vừa mới chui xe, bệ hạ quen tay vớt gọn bảo bối ôm siết trong lồng ngực. Hầu gia cũng vô cùng phối hợp, ngoan ngoãn vươn hai tay ôm vòng qua cổ bệ hạ, cùng ngài dây dưa trao một nụ hôn sâu thắm thiết.

Loading...