Bệ Hạ Muốn Ta Sinh Thái Tử Cho Hắn - Chương 6.1: Tiếu ý ôn tồn

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-03 05:59:16
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hầu gia tỉnh giấc một giấc ngủ dài. Bệ hạ còn ở đó, nhưng Trương thái giám thì vẫn túc trực cẩn thận, ân cần hầu hạ vô cùng. Sinh trong Công phủ, lớn lên trong cung, từ nhỏ quen sống trong nhung lụa kim tôn ngọc quý, chuyện tắm gội luôn kẻ hầu hạ. Thế nên lúc , dẫu chằng chịt những dấu vết hoan ái mờ ám, Hầu gia cũng chẳng mảy may cảm thấy ngượng ngùng mất tự nhiên.

Trương thái giám cung kính bẩm báo rằng bệ hạ phía điện.

Hầu gia gật gù tỏ ý . Chỉ là, khi đưa tay sờ bộ y phục đang mặc , bỗng thấy gì đó sai sai.

Áo lót trong màu minh hoàng (vàng sáng)! Màu sắc độc quyền của thiên tử, kẻ nào dám khoác lên thì tội danh nghiễm nhiên ngang ngửa với mưu phản! Hắn tuy ngày thường trương dương ngông cuồng nhưng vẫn giữ chừng mực, lập tức nhíu mày đòi hạ nhân đổi cho một bộ khác.

Trương thái giám đổ mồ hôi hột, dè dặt khuyên nhủ: “Đó là do bệ hạ đích phân phó…”

Lão còn kịp dứt lời thì bệ hạ từ ngoài bước .

Ngài đích tiến tới y phục cho . Nhìn thấy bệ hạ, Hầu gia trong lòng an tâm hơn ít, nhưng tay vẫn túm chặt vạt áo dứt khoát chịu mặc bộ đồ cấm kỵ .

Bệ hạ ôn tồn dỗ: "Đây là áo cũ trẫm từng mặc thuở thiếu niên, ngươi cứ yên tâm mà mặc."

Hầu gia bĩu môi hờn dỗi: "Ta lớn chừng từng xài áo cũ của khác bao giờ!"

Bệ hạ khẽ , cúi phả nóng sát bên tai , hạ giọng ái : "Ngươi mới thừa hoan, da thịt hiện giờ vô cùng mẫn cảm. Áo cũ qua giặt giũ nhiều chất vải sẽ mềm mại êm ái hơn."

Bị trêu ghẹo trúng tim đen, Hầu gia đỏ bừng mặt đành ngoan ngoãn theo.

Kỳ thực, áo lót may bằng tơ lụa cống phẩm dù là đồ mới thì cũng cực kỳ trơn tru mượt mà . Huống hồ áo cũ của bệ hạ cất kỹ cũng mặc mấy , căn bản chẳng gì khác biệt. Hầu gia thừa hiểu bệ hạ đây là đang tư tâm, cứ khăng khăng vương thở y phục của ngài. Áo choàng ngoài mặc quá chói mắt thì lôi áo lót trong ép mặc; y phục hiện tại kích cỡ quá lớn thì cố tình bới móc đồ thuở thiếu niên để ép uổng cho bằng .

"Ngài thế ..." Hắn lầm bầm.

"Trường Sinh, ở cảnh trẫm cách nào quang minh chính đại trao cho ngươi danh phận gì. Để ngươi mặc đồ của trẫm, trong lòng trẫm mới thấy dễ chịu hơn một chút."

" lỡ để khác thấy, còn sống tiếp hả?"

Bệ hạ nhướng mày tà tứ: "Áo lót trong của ngươi... ngươi còn định cởi cho kẻ nào xem nữa ?"

"Bên cạnh dù gì cũng nha hầu hạ đồ chứ. Đám tỳ nữ trong viện của là tâm phúc do mẫu gài đấy!"

"Chỗ của nhạc mẫu ( vợ), để trẫm đích ."

Hầu gia trừng mắt liếc ngài một cái xéo xắt: "Năm xưa Đại tỷ tỷ uy nghi làm nương nương còn hiếm khi gọi bà một tiếng mẫu , thế mà ngài gọi thuận miệng hai chữ nhạc mẫu cơ đấy."

"Trẫm gọi tiếng nhạc mẫu là vì nể mặt ai, Trường Sinh chẳng lẽ ?" Bệ hạ dịu giọng. Hầu gia tức thời cứng họng buồn đáp .

Dùng xong bữa trưa, Hầu gia nằng nặc đòi về phủ, nhưng bệ hạ cố lưu luyến khuyên nán ở thêm một ngày nữa hẵng về.

"Như thế thì cái thể thống gì nữa! Ngủ Dưỡng Tâm Điện một đêm hôm qua còn thể miễn cưỡng xé rào viện cớ là say rượu quá chén..."

Vô dụng. Bệ hạ dứt khoát nhả , Hầu gia khua môi múa mép vạch bao nhiêu lý do cũng chẳng xi nhê gì. Hắn đ.â.m dỗi hờn, xị mặt câm nín.

Bệ hạ bất đắc dĩ thở dài: "Lại làm thế ? Bồi trẫm ở thêm một lát khiến ngươi ấm ức khó chịu đến thế ?"

Hầu gia ủy khuất rầm rì: "Ta lăn lộn bồi ngài rã rời cả đêm còn gì... Ta về nhà, mẫu ở phủ chắc chắn đang sốt ruột lo lắng cho xem."

"Trẫm sẽ phái truyền chỉ báo bình an."

Hắn vẫn xụ mặt vui. Bệ hạ trong bụng cũng bắt đầu sinh bực dọc. Đêm qua mới triền miên như "động phòng hoa chúc", đáng lý hôm nay thức dậy nhỏ nhẹ ôn tồn tình ý mới đạo chứ. ngài đành cố đè nén tính tình, kiên nhẫn gạn hỏi xem rốt cuộc cái mỏ đang dẩu lên là vì nguyên cớ gì.

Hầu gia ngước đôi mắt ướt át ngài, lí nhí đáp: "Ta tiến cung ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-ha-muon-ta-sinh-thai-tu-cho-han/chuong-6-1-tieu-y-on-ton.html.]

"Hồ nháo! Ngươi và trẫm nay phu thê chi thực, lẽ nào ngươi vẫn còn vương vấn cái mộng tưởng ngoài cưới thê t.ử hả?" Bệ hạ gắt.

"Tại chỉ cho phép ngài rước tam cung lục viện, mà cấm cản lấy lão bà chứ? Lại , ai bảo ngài là cưới vợ ! Ta chỉ bảo là tiến cung, bước chân hậu cung của ngài. Cái đó thì ảnh hưởng gì đến việc vẫn lén lút tới tìm ngài!"

"Có thực mà danh phận quang minh chính đại, cái loại quan hệ đó đời gọi là nhân tình lén lút!"

"Nhân tình thì nhân tình! Dù mang danh nhân tình cũng còn chán so với việc để thiên hạ đ.â.m chọc c.h.ử.i rủa mặt dày mày dạn thượng vị làm... làm tiểu lão bà cho tỷ phu!"

Trương thái giám tinh ý đến mức cần đợi lệnh, vội vã đ.á.n.h cái thủ thế cho đám cung nhân trong phòng, cả đám như những cái bóng lặng lẽ nối đuôi lui sạch ngoài.

Bệ hạ toan gắt lên rằng Hiếu Trinh Hoàng hậu qua đời hai năm còn nhắc tỷ phu tỷ cái nỗi gì, nhưng lời đến cửa miệng nuốt ngược . Ngài xầm mặt xuống, lạnh lùng buông một câu chắc nịch: "Không chuyện đó ."

Hầu gia chịu thua cãi : "Bệ hạ thể chừa cho chút mặt mũi ?"

Bệ hạ hừ lạnh: "Thế ngươi bao giờ chừa cho trẫm chút thể diện nào ?"

Hầu gia chu mỏ: "Cái chuyện ngài gì mà mất mặt chứ? Ngài lợi hại bản lĩnh như thế cơ mà, cả hai tỷ nhà đều sống c.h.ế.t mặt dày tự nhào lên giường dâng hiến cho ngài đấy thôi!"

Bệ hạ chọc tức đến mức nghẹn họng trân trối, nhưng một thoáng ngẩn ngài rốt cuộc cũng phát giác điểm sai sai. Cái thái độ c.ắ.n càn ... rành rành là đang ghen tuông cáu kỉnh vô cớ!

Thế là lửa giận nháy mắt tắt ngúm, bệ hạ đành hạ dỗ dành : "Lại nháo cái gì thế hả? Đêm qua giường thoải mái rên rỉ như thế, sáng nay kéo quần lên liền lật mặt nhận ?"

"Hồi sáng lúc tỉnh, ngài vòng hậu cung ?" Hắn lườm.

À! Nguyên lai vấn đề gốc rễ ở đây.

"Trẫm thấy ngươi ngủ say quá tỉnh, nên tiện đường sang thỉnh an Thái hậu . Chứ nếu muộn mẫu hậu lôi kéo giữ dùng ngự thiện mất."

"Không ngài tìm Hoàng hậu ?"

"Trẫm nhàn rỗi tìm nàng làm cái gì? Để rêu rao kể lể với nàng rằng đêm qua rốt cuộc trẫm cũng ăn ngươi, như ước nguyện chắc?"

Hầu gia tá hỏa phát hiện bản hình như hiểu lầm ăn giấm chua vô cớ, mặt mũi liền ngượng ngùng đỏ bừng. Bất quá vẫn cố cứng miệng vớt vát giải thích: "Thì... chiếu thư sách phong phi tần chẳng đều do Hoàng hậu chịu trách nhiệm hạ đạt ? Ta cứ tưởng ngài báo cho nàng ..."

Bệ hạ bật trêu tức: "Thế nào, Trường Sinh của trẫm thực sự làm một tiểu phi t.ử trong hậu cung thật ? Với cái dung mạo cùng gia thế , trẫm thấy bét nhất cũng sách phong cái ngôi Quý phi. Diêu Quý phi... êm tai đấy chứ!"

Hầu gia thẹn quá hóa giận vươn tay đ.á.n.h ngài, nhưng nghĩ đối phương rốt cuộc là thiên t.ử bệ hạ, gan lớn đến thế, hơn nữa đọ sức cũng đọ . Thế là lén lút đưa tay... hung hăng véo bên hông ngài một cái thật đau.

"Tê..."

Hầu gia vốn nỡ t.ử thủ, nhưng cơ bắp của bệ hạ cực kỳ săn chắc, cái nhéo những khiến ngài thương mà ngược còn khơi dậy cảm giác tê dại mờ ám.

Bệ hạ một tay dễ dàng khóa chặt cái móng vuốt đang làm loạn, tay còn bá đạo thu gọn cả nhét trong lồng ngực.

Hầu gia vẫn phục rầm rì: "Rõ ràng trong bụng ngài cũng thực sự nhét hậu cung, thế ban nãy mở miệng đề nghị ngài làm làm mẩy chịu?"

"Ai dám bảo là trẫm rước ngươi cung? Chẳng qua chuyện hệ trọng vội nhất thời, trẫm nhất định sắp xếp cho ngươi một danh phận nhất, đường hoàng nhất. Ngươi cứ yên tâm, chiếu thư sách phong cho ngươi chắc chắn sẽ là kim khẩu ngọc ngôn do chính tay trẫm thánh chỉ."

Hầu gia thực sự tài nào hiểu nổi đầu óc bệ hạ. Hắn đường đường là một đấng nam nhi đại trượng phu, sống c.h.ế.t đòi nhét hậu cung để chen chúc tranh sủng với một đám đàn bà con gái thì cái ý nghĩa quái gì cơ chứ? Hắn sinh đẻ ! Hai cứ lén lút duy trì cái quan hệ danh phận phanh phanh thế chẳng trọn vẹn . Cứ rình rang khua chiêng gõ mỏ đòi sách phong để rước thêm phiền toái làm gì?

Hiện tại đang êm ấm với tước vị Hầu gia, đợi đến lúc cập quan (20 tuổi) rinh thêm một chức quan nhàn tản tép riu, nghiễm nhiên trở thành ngoại thần của tiền triều tiền tuyến. Tay của đám nương nương hậu cung dài đến mấy cũng thò ngoài mà làm khó dễ . Thật bao!

Hắn thừa hiểu mưu hèn kế bẩn của nữ nhân chốn hậu viện kẻ nào là đơn giản. Mẫu , di nương đều là những bậc cao thủ đầy rẫy thủ đoạn đoạt sủng, Đại tỷ tỷ của cũng chẳng dạng , thì đám cựu thần như Hiền phi và Hoàng hậu đương nhiệm đương nhiên cũng loài thâm độc.

Bất quá... chuyện xa xôi của ngày để mai hẵng tính. Mắt thấy tâm phiền, mắt bệ hạ vội vàng cưỡng ép hạ thánh chỉ lùa cung là .

Loading...