Bệ Hạ Muốn Ta Sinh Thái Tử Cho Hắn - Chương 15.2: Chồng già vợ trẻ
Cập nhật lúc: 2026-05-03 08:56:30
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ thế, mềm lòng đưa tay lên vuốt vuốt vuốt ve mái tóc bệ hạ. Cái hành động vuốt lông vuốt đầu thiên t.ử nếu đặt ngày thì cho Hầu gia mười lá gan mượn mật gấu cũng ngàn vạn dám. dạo gần đây bệ hạ lúc nào cũng khom lưng luồn cúi, nhỏ nhẹ dỗ dành hầu hạ từng li từng tí, đ.â.m đè đầu cưỡi cổ vuốt tóc ngài riết cũng thành quen.
Bệ hạ vuốt tóc thì ngẩn một chốc. Hầu gia vẻ mặt ngơ ngác đó của đế vương thế mà cảm thấy vài phần ngốc nghếch đáng yêu khó tả. Hắn lười biếng ngáp một cái thật to, khóe mắt vô thức ứa vài giọt nước mắt sinh lý.
Bệ hạ nheo mắt cúi xuống . Y phục Hầu gia do mới ngủ dậy nên đang mở phanh hờ hững, để lộ phần bụng nhô lên tròn trịa, sắc mặt nhờ ngủ đủ giấc nên hồng nhuận mơn mởn đầy sức sống, đôi mắt ngấn nước mê ly mơ màng... Cảnh tượng đối với một kẻ "ăn chay" nhịn đói lâu ngày quả thực vạn phần câu nhân trí mạng.
Hầu gia lập tức bắt sóng sự biến hóa nguy hiểm vẩn đục trong ánh mắt ngài, mỉm giảo hoạt, chậm rãi trườn kề sát gần. Bàn tay hư hỏng luồn sâu trong lớp áo lót của bệ hạ. Bệ hạ hô hấp nháy mắt cứng ngắc, mười đầu ngón tay Hầu gia uyển chuyển lả lướt khiêu vũ vòm n.g.ự.c rắn chắc. Nhịp thở của bệ hạ ngày càng thô nặng gấp gáp như dã thú kìm nén.
lúc ngọn lửa hừng hực sắp bốc cháy thiêu rụi lý trí, Hầu gia bỗng dưng... rút phắt tay ! Hắn chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội, giọng nũng nịu: "Nhị Lang , tay mỏi quá, đau."
Bệ hạ dội gáo nước lạnh, dở dở xoa trán đau đầu. Hầu gia thấy ngài trêu chọc dụ dỗ đến nước mà vẫn động tác lật ăn thịt, tức đôi mắt đỏ hoe lên, lỡ miệng gắt gỏng: "Ngài còn là đàn ông nữa thế?!"
Càng lúc càng ăn kiêng nể.
Bệ hạ do dự khổ não: "Trẫm thực sự sợ vì mất khống chế mà làm tổn thương đến ngươi."
Hầu gia mất kiên nhẫn hừ giọng thách thức: "Chẳng lẽ bệ hạ đợi chủ động dùng sức đè ngược ngài ?"
Bệ hạ rốt cuộc cũng chống sự cám dỗ, vứt giáp đầu hàng buông vũ khí. Hầu gia cứ tưởng cuối cùng cũng giải trừ lệnh cấm vận trọn vẹn, chuẩn một bữa no nê xả láng. Nào ngờ, bệ hạ tuy rằng cũng "bỏ đói" ăn chay từ lâu, khao khát đến phát điên, nhưng vẫn canh cánh nỗi lo tổn hại đến cái bụng bầu. Ngài chỉ dám nhấp nháp hời hợt nông cạn bên ngoài, lướt qua qua loa dừng. Ngài thực sự e ngại nếu đ.â.m sâu quá sẽ đụng mặt nhi t.ử từ trong trứng nước, "long uy" bạo phát dọa hài t.ử sợ mất mật.
Hầu gia đang lưng chừng cao hứng mà cụt hứng tự nhiên vô cùng bất mãn khó chịu. Cũng may cả hai đều là nam nhân cấu tạo giống , bệ hạ thừa dùng những "biện pháp" khác (bằng tay và môi lưỡi) để dập lửa, an ủi lấy lòng bảo bối. Phóng túng xong xuôi, Hầu gia ăn uống no nê thần sắc thỏa mãn lười biếng tận hưởng. Bệ hạ ân cần lấy khăn ấm lau cho sạch sẽ tinh tươm mới ôm lăn ngủ nướng tiếp.
Lần lên Hành cung , bệ hạ bụng bảo : Bản xách theo "kiều thê ái tử" (vợ con ngoan) lên đây nghỉ dưỡng mây mưa sung sướng, nếu bắt ép đám triều thần bỏ vợ bỏ con theo phục dịch một một thì xem chừng độc ác và hợp tình hợp lý. Bọn họ vắng nhà lâu ngày sinh nhớ nhung sốt ruột, kiểu gì cũng sẽ viện cả ngàn lý do quấy rầy để ép bệ hạ sớm ngày khởi giá hồi kinh. Bởi , ngài rộng lượng ban ân chuẩn tấu cho các đại thần tháp tùng phép mang theo gia quyến cùng.
Nói một chút về bối cảnh của thiếu gia út nhà Tôn các lão. Tên cũng là một công t.ử bột ăn chơi trác táng má ở kinh thành. Tôn các lão và chính thất phu nhân kết tóc xe tơ gắn bó hơn hai mươi năm ròng, trượng phu mẫu mực thèm nạp lấy một phòng thất, sinh ba con trai khôi ngô.
khi phu nhân dần lớn tuổi, tự cảm thấy nhan sắc tàn phai sức khỏe suy giảm tiện hầu hạ lão gia chuyện chăn gối nữa, bà liền tự mặt làm chủ, sính lễ cưới hỏi đàng hoàng một tiểu hiền lành về cho trượng phu. Vị "tiểu phu nhân" tuổi đời trẻ măng, tính đáng tuổi làm con gái của phu nhân. Vì sự tự nguyện đó, phu nhân đối xử với tiểu cực kỳ t.ử tế khoan dung, dẫn đến đứa con út do sinh (Tôn Tứ gia) cũng nâng như nâng trứng, hưởng trọn sự cưng chiều từ xuống cả phủ.
Hoàn cảnh sủng ái ngẫm cũng vài phần tương đồng với Diêu Hầu gia nhà chúng . Có điều, tên Tôn Tứ gia từ tới nay luôn kình mặt như nước với lửa, bao giờ hợp nhãn với Hầu gia. Trong đám con em quý tộc huân quý đương triều, kẻ dám vênh mặt tranh phong so kè với Diêu Hầu gia thực sự đếm đầu ngón tay. Tôn Tứ gia thì dư tư cách, bởi phụ gã là đương kim Các lão - nhất trọng thần trụ cột của triều đình, đến bệ hạ cũng nhường nhịn nể nang vài phần.
Chuyến Hành cung , Tôn Tứ gia cùng sinh mẫu Di nương của tháp tùng Tôn các lão tới bồi giá. Hai vị đại của gã đang làm quan xa ở nhà, Nhị ca thì ở kinh thành phụng dưỡng đích mẫu, cái rảnh rỗi như gã đương nhiên lẽo đẽo theo tới đây giải sầu .
Khổ nỗi đang sống mí mắt thiên t.ử ở Hành cung, gã nào dám tác oai tác quái làm càn tụ tập, nghẹn khuất bức bối suốt bao lâu nay. Gã cũng phong thanh Hầu gia theo đoàn bồi giá, nhưng lượn lờ chán chê vẫn chẳng thấy tăm kẻ thù truyền kiếp . Mãi đến hôm nay, rốt cuộc gã cũng vớ bóng dáng quen đang nhởn nhơ dạo bên cạnh hồ sen.
Tiết trời sang cuối tháng Tư, hoa sen trong hồ bắt đầu nở điểm xuyết vài đóa rực rỡ. Bệ hạ đang bận bịu giam trong điện nghị sự cơ mật với các đại thần, Hầu gia buồn chán liền xách áo lững thững hồ dạo ngắm hoa, phía rồng rắn kéo theo một đám nô tài cung nữ phục dịch hầu hạ đông đúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-ha-muon-ta-sinh-thai-tu-cho-han/chuong-15-2-chong-gia-vo-tre.html.]
Hầu gia dạo cố ý mặc y phục phom dáng to rộng lùng thùng để che giấu, gương mặt nhờ bồi bổ trở nên da thịt, doanh nhuận hồng hào hẳn lên. Trông chỉ nghĩ là dạo tâm tình vui vẻ nên ăn ngủ béo lên thôi. Tôn Tứ gia từ xa híp mắt dòm cũng chẳng thể soi cái gì bất thường ở vòng eo giấu lớp áo .
Tôn Tứ gia vốn đang vắt vẻo dài chữ ngũ một chiếc thuyền nhỏ mặc cho bèo dạt mây trôi hồ. Tự dưng loáng thoáng thấy bờ một đám đông lố nhố kéo tới, gã hoảng hồn tưởng là phi tần hậu cung nào dạo ngự uyển, đang vội vàng định chèo thuyền lỉnh né tránh. sực nhớ : Bệ hạ đợt vi hành Hành cung làm quái gì mang theo mống hậu phi nào ? Ngài chỉ tháp tùng theo đúng một duy nhất là Diêu Hầu gia. Sủng ái cơ hồ là dõng dạc công khai bày thẳng lên mặt bàn cho thiên hạ chiêm ngưỡng .
Hầu gia lững thững tản bộ tới gần bờ hồ, bỗng từ thuyền vọng lên một giọng nam nhân cợt nhả bỡn cợt: "Chậc chậc, Hầu gia dạo tháng ngày trôi qua vẻ tẩm bổ dễ chịu quá nhỉ, cái là thấy phát tướng mập mạp hẳn kìa!"
Đám cung nữ nội thị theo phía giọng lạ từ hồ làm cho giật nảy . Hầu gia thì qua một chữ liền nhận ngay cái điệu bộ đáng ghét của ai, lập tức móc mỉa trượt nhịp nào: "Tôn Tứ gia cũng rảnh rỗi lết xác lên Hành cung nghỉ dưỡng cơ ? Cẩn thận ru rú ăn chay lâu quá, lúc về kinh thành, đám tiểu nương t.ử trong Túy Hương Lâu quên sạch mặt mũi ngươi sập cửa thèm tiếp ."
Nhắc tới nỗi đau cấm d.ụ.c bấy lâu nay, Tôn Tứ gia liền tức nghẹn một cục khí tức. làm , bệ hạ hạ giá hồi kinh thì lão phụ gã vẫn cắm chốt ở đây hầu hạ nghị sự. Phụ thì tuổi cao sức yếu, Di nương là nữ nhi chân yếu tay mềm, gã vứt hai họ chốn sơn cước để chạy về kinh hú hí thì thật sự làm trái đạo hiếu an tâm.
Gã đành lèo lái mái chèo tạt sát thuyền bờ, hắng giọng: "Hầu gia , gì thì hai thằng chúng cũng coi như nện quen mặt vài phần giao tình 'đấm đá'. Ta chuyện gấp hỏi thăm ngươi chút tin tức."
Hầu gia nhướng mày, vẫy tay hiệu cho đám cung nhân lui xa một . Bản cũng cẩn thận lùi mấy bước rời xa mép hồ nước nguy hiểm: "Ngươi trèo lên đây chuyện ."
Tôn Tứ gia điều khiển thuyền tiến , khi mũi thuyền còn cách bờ một đoạn, gã cậy thế nam nhi trai tráng cắm mạnh cây sào trúc xuống đáy hồ làm điểm tựa định phi nhảy cái vèo lên bờ cho ngầu. Nào ngờ nền bùn đáy hẫng lún xuống một , báo hại gã vấp chân suýt nữa thì cắm đầu xuống nước ăn bùn. Gã mặt dày chữa ngượng, phủi phủi mấy vệt bùn nước văng dính vạt áo, rảo bước sấn sổ gần dò hỏi: "Ngươi tiết lộ xì tin cho xem, rốt cuộc thì bệ hạ định bao giờ mới chịu khởi giá hồi kinh thế?"
Hầu gia lạnh nhạt: "Chuyện quốc gia đại sự làm mà ."
Tôn Tứ gia xù lông: "Ngươi đừng xạo với ! Ngày ngày kè kè ôm ấp bồi giá bên cạnh thánh nhan, cả cái triều đình đồn ầm lên kìa! Ngươi mà xưng thì cái thiên hạ ai dám nhận ?"
Hầu gia lườm gã một cái khinh bỉ, đáp trả sắc lẹm: "Lệnh tôn (cha ngươi) cũng là ngày ngày cận kề nghị sự bồi giá đấy thôi, hiện tại còn đang giam trong điện với bệ hạ kìa. Tứ gia giỏi giang mồm mép chạy thẳng đó mà hỏi xem?"
Tôn Tứ gia trừng mắt: "Cái tình thế của lão cha với ngươi... làm mà đem lên bàn cân so sánh giống ? Hầu gia, ngươi cứ giả ngơ thế là mất vui đấy. Giữa đàn ông chúng với tự hiểu rõ quá mà, cái loại đang 'thao túng' thỏa mãn giường với kẻ cấm d.ụ.c phòng gối chiếc cái sắc mặt là thấy rành rành ngay hai bộ dạng khác biệt. Cứ cái thần thái rạng rỡ phong tình phơi phới của ngươi hiện giờ mà xem, đích thị là dạo bệ hạ 'yêu thương tưới tắm' kỹ lưỡng đẫy đà lắm chứ gì."
Đang gã hươu vượn bốc phét, Hầu gia bất chợt cảm nhận một trận chòi đạp động đậy nho nhỏ từ t.h.a.i nhi trong bụng, rõ là tiểu tổ tông bên trong đang vung tay duỗi chân nữa. Thần sắc lập tức trở nên vi diệu khôn tả.
Bản năng m.a.n.g t.h.a.i thôi thúc vô thức vươn tay lên âu yếm xoa xoa cái bụng. chợt nhớ mặt vẫn còn đang lù lù một gã hóng hớt mồm năm miệng mười sống c.h.ế.t, lập tức gồng cứng đờ tay . Chẳng buồn đôi co phiếm lời với gã nữa, Hầu gia dứt khoát hất tà áo xoay thẳng một nước.
Bỏ Tôn Tứ gia trơ mắt ếch há hốc mồm phẫn nộ lầm bầm: "Mẹ kiếp, cái giá của tên Hầu gia bây giờ vênh váo đến tận trời xanh !"
Thực nếu nhận công bằng, Tôn Tứ gia cũng chẳng tư cách gì mà khinh thường khi dể Hầu gia. Suy cho cùng bản chất hai đứa bọn họ cũng chỉ cá mè một lứa, cùng một giuộc: vô học vấn, vô nghề nghiệp, chỉ ăn bám dựa quyền thế gia tộc để làm trời làm biển, ăn . Thậm chí nếu đem m.ổ x.ẻ thì gã Tôn Tứ gia bấu víu thuần túy nhờ huyết thống đầu t.h.a.i , chứ còn Hầu gia nhà ... âu cũng tính là trút bỏ 'sức lực da thịt', 'tay làm hàm nhai' lao động cật lực giường mới đổi lấy vinh hoa phú quý thực sự.
Hầu gia cũng thừa hiểu cái tính ăn bỗ bã thiếu đ.á.n.h của tên họ Tôn , nhưng thực chất gã cũng chẳng mang ác ý thâm độc gì. Đổi là ngày thường cấn thai, nhất định Hầu gia sẽ xắn tay áo lên nhảy bổ cãi cọ vật lộn sống mái phân cao thấp với gã một trận cho hồn.
Chỉ là hiện tại cơ thể ngọc ngà đang gánh thêm một mạng hệ trọng, ít nhiều cũng nhún nhường cố kỵ kiềm chế đôi chút. Bất quá, cái miệng thúi của gã dám mạnh miệng mỉa mai trêu ghẹo "yêu thương tưới tắm" như thế... Hừ! Thì đêm nay hồi cung, Hầu gia quyết định sẽ đích thổi một trận "gối đầu phong" (gió thổi bên gối/lời thì thầm của vợ giường) mượn đao g.i.ế.c cho gã sáng mắt xem sự lợi hại của sủng phi là như thế nào!