Bé Đáng Thương Trở Thành Đoàn Sủng Của Đại Lão Trong Chương Trình Thiếu Nhi - Chap 3

Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:56:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông đáp:

“Tên nó là Túc Túc.”

Người phụ nữ hỏi:

“Túc nào?”

“Là ‘túc’ trong " tá túc ".”

Người phụ nữ gật đầu:

“Được , khác đều mặt, đưa thằng bé .”

Túc Túc hề thái độ lạnh nhạt làm cho sợ hãi. Lúc tạm biệt, bé còn giơ cái tay bé xíu lên vẫy vẫy:

“Tạm biệt chị ạ.”

Người phụ nữ ngẩn , cuối cùng khóe miệng cũng cong lên:

“Tạm biệt, Túc Túc.”

Cánh cửa lớn mở , ánh sáng rực rỡ chiếu xuống chân Túc Túc. Bên trong chẳng khác gì một công viên trò chơi thu nhỏ: nhạc thiếu nhi vang lên, ngựa gỗ xoay vòng theo tiếng nhạc. Trên bàn giữa phòng đặt một chiếc bánh kem lớn, kem bơ nặn thành hình thú nhỏ, trông hệt như một vườn bách thú ngọt ngào.

Ánh đèn chiếu sáng khắp nơi, mấy bạn nhỏ trong phòng ai nấy đều ăn mặc tươm tất, xinh xắn như bước từ một bức tranh sơn dầu. Họ ánh sáng, còn Túc Túc ngoài rìa, như hai thế giới tách biệt bởi một làn sương mờ.

Một bà lão xuất hiện, vỗ tay thu hút sự chú ý:

“Đứa nhỏ cuối cùng cũng đến . Chúng chuẩn bắt đầu buổi phát sóng trực tiếp, nào, xuống .”

Người đàn ông cúi xuống bảo:

“Túc Túc, đưa ba lô cho chú. Chút nữa xong, chú sẽ đưa con đến chỗ ở mới.”

Hắn lấy chiếc cặp nhỏ – tài sản duy nhất của Túc Túc – bước ngoài, tiện tay khép cửa .

Khoảnh khắc đó, Túc Túc cứng đờ. Viên kẹo trong lòng bàn tay nắm chặt đến mức nóng ran, cạnh viên kẹo cộm khiến da nhói đau.

Lúc , bé dường như hiểu lời viện trưởng ngày hôm qua:

Bé giống như một chú mèo con lấm lem, lạc thế giới cổ tích rực rỡ mà thuộc về . Nơi quá , quá sạch sẽ… mà sự xuất hiện của bé chỉ khiến nó trở nên vẩn đục.

, Túc Túc sợ.

Bé dụi mắt, nuốt nước mắt trong – lớn ghét nhất là tiếng trẻ con .

Khi ngẩng đầu lên, Túc Túc bất chợt thấy ban công tầng hai một bé mặc vest đen, tóc vàng óng như bước từ truyện cổ tích, đôi mắt xanh lục trong trẻo như đá quý. Cậu bé quá , đến mức giống thật.

Cậu im, lạnh lùng xuống, ánh mắt cao cao tại thượng, mang theo áp lực nặng nề.

Túc Túc hiểu ánh mắt . Theo thói quen, bé chỉ khẽ mỉm , nghĩ thầm:

“Chúng thể làm bạn ?”

đáp, chỉ , chẳng buồn liếc thêm nào nữa.

“Ê, thằng , mày là ai thế?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/be-dang-thuong-tro-thanh-doan-sung-cua-dai-lao-trong-chuong-trinh-thieu-nhi/chap-3.html.]

Một giọng điệu ngạo mạn vang lên từ phía cầu thang. Túc Túc đầu , thấy một nhóc mặc áo hoodie, hai tay đút túi quần, cằm hất lên, ánh mắt dò xét từ đầu đến chân. Khi thấy chiếc áo khoác chấp vá Túc Túc, nó liền bật khinh khỉnh:

“Nhìn mày gầy nhẳng thế , từ giờ theo tao, tao sẽ che chở cho—”

Chưa kịp hết, phía một cô bé mặc váy đỏ, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, bước xuống. Cô bé vung tay vỗ mạnh gáy thằng nhóc.

Mặc kệ ánh mắt bất mãn của nó, cô bé vòng qua, tiến thẳng đến mặt Túc Túc. Cô bé chìa bàn tay trắng nõn :

“Chào nhé.”

Túc Túc khẽ cúi đầu. Nhìn qua đôi giày bóng loáng của cô bé, bé thấy rõ sự khác biệt với đôi giày thể thao cũ mèm, dây sờn tưa chân . Bé rụt rè đặt tay , sợ đôi bàn tay lấm lem của ghét bỏ.

cô bé nắm chặt lấy tay :

“Cậu tên gì?”

Túc Túc mỉm :

“Mình là Túc Túc.”

“À… Tô Tô hả?”

“Không… là Túc Túc.”

“Ừ, Tô Tô!”

“Là Túc Túc…”

“Thôi mà, Tô Tô đúng ?”

“…Túc Túc.”

“Được , Tô Tô.”

Túc Túc thở dài, nghĩ bụng: “Thôi thì Tô Tô cũng .”

Cô bé phá lên:

“Ngốc ghê, chọc đó! Rất vui gặp Túc Túc. Mình là Lý Lý. Cậu thể gọi là Lệ Lệ, Lạp Lạp, Ly Ly cũng .”

Túc Túc cũng theo:

“Lý Lý.”

Bà lão gọi:

“Các con, mau xuống .”

Túc Túc quanh, tính cả thì mười đứa trẻ trong phòng. Tất cả đều mặc đồ , chỉ bé trong bộ quần áo giặt đến bạc màu, càng thêm lạc lõng.

Mấy đứa trẻ thì thầm với , bảo áo quần của bé cũ rích, dáng gầy gò, yếu ớt. Dù nhỏ, nhưng Túc Túc vẫn rõ từng chữ. Đó là ánh mắt mà bé từng gặp – ánh mắt thương hại pha lẫn coi thường mà những học sinh bên ngoài trẻ mồ côi.

Túc Túc hiểu, Đó là ánh mắt khinh miệt.

Bé vẫn giữ nụ môi. Không , ở cô nhi viện cũng chẳng ai thích , nên ở đây nếu thể bạn thì thôi, chỉ cần ngoan ngoãn, đừng gây rắc rối là .

Trong khi những bạn nhỏ ríu rít đùa giỡn, Túc Túc một ở mép sofa. Bé còn quá nhỏ, chân chẳng chạm đất, sợ làm bẩn nên rụt xuống thảm, chăm chú đếm từng bông hoa thêu đó.

Loading...